Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 45
Phần 45

“Ngươi nha, Tinh Không Thú không lo săn, chạy xuống dưới này làm cái gì?”

Trong một phiến đại lục vở nát, phía dưới hang động sâu thẳm, một con chồn đen ngồi trên vai thiếu nữ liên tục phàn nàn.

“Hừ, ngươi thì biết cái gì?” Thiếu nữ bĩu môi đáp: “Vòng đầu không có đánh nhau, đây là cơ hội tốt để tầm bảo trong Tiên Ma Mộ Địa!”

“Cẩn thận không vào nổi vòng hai!” Chồn đen nhắc nhở.

“Yên trí! Chẳng phải đoạn đường vừa qua ta đều tiện tay xử lý đám Tinh Không Thú sao?” Thiếu nữ không bận tâm đáp:

“Huống hồ mục đích chính của chúng ta vào nơi này là trộm cắp!”

“Hồ đồ, top 10 Thiếu Đế Bảng kỳ này chắc chắn sẽ được ban thưởng động trời, ngươi phải thi đấu, hạng càng cao càng tốt cho ta!” Chồn đen trách mắng.

“Phần thưởng vẫn chưa công bố, sao ngươi biết ban thưởng động trời?” Thiếu nữ nheo mắt.

“Hừ, Thiếu Đế Chi Chiến lần này rõ ràng rất được Cổ Việt Tộc xem trọng!” Chồn đen nghiêm túc giải thích:

“Đây là lần đầu tiên ta thấy Cổ Việt Tộc Trưởng đích thân chủ trì Thiếu Đế Chi Chiến, những lần trước chỉ cần nhân vật cấp bậc như Ngô Đế đứng ra là đủ rồi!”

“Ngươi nói ta mới để ý…” Thiếu nữ bừng tỉnh.

“Được rồi! Nhanh nhanh vơ vét… còn làm chính sự!” Chồn đen phất lấy móng vuốt.

“Cần gì phải vội?” Thiếu nữ mỉm cười quỷ dị.

Thoáng một cái, hư không nứt ra vài cái cánh cửa.

Bảy vị thiếu nữ diện mạo y như đúc xuất hiện.

Khoác vào áo choàng đen, bảy người rời khỏi hang động, bắt đầu điên cuồng tìm kiếm Tinh Không Thú.

Mà bản thể của thiếu nữ lại xuyên qua tầng tầng không gian, như cá trạch luồn lách trơn trượt qua vô số bẫy rập nguy hiểm, tiếp tục tìm cơ duyên.

“Khốn kiếp, ngươi toàn cho ta ăn xác chết!”

Tại một góc khác bên trong mộ địa, âm thanh phàn nàn chửi bới từ trong cơ thể Nhị Lang Thần truyền ra.

“Ngươi thì biết cái gì?” Nhị Lang Thần giận dữ quát:

“Trong lúc chiến đấu chúng ta sẽ bị toàn trường quan sát, chỉ khi nào chiến đấu trôi đi một lúc, Màn Ảnh mới chuyển chỗ, lúc này ăn không bị phát hiện!”

“Nhưng chính vì thế mà thi thể đám Tinh Không Thú nguội lạnh hết rồi, thật là tanh tưởi!”

“Người ăn trực tiếp là ta!” Nhị Lang Thần lau máu nơi khóe miệng, sắc mặt trở nên khó coi.

GÂU GÂU GÂU…

Hao Thiên Khuyển hướng về cơ thể Nhị Lang Thần sủa dữ tợn: “Tên khốn kiếp, đừng quấy rầy chủ nhân!”

“Chó dại, cẩn thận ta ăn cả ngươi!”

“Đủ rồi!” Nhị Lang Thần trán nổi lên gân xanh: “Ngươi tự xưng là lão quái vật, vì sao tính cách trẻ trâu như vậy?”

Hao Thiên Khuyển gật đầu đồng ý, nó cảm thấy thứ trong cơ thể chủ nhân chẳng có tâm thế của một cường giả gì cả.

“Ngu xuẩn!” Âm thanh khinh bỉ đáp lại nói: “Tất cả trí tuệ của ta đều nằm tại phần đầu, cánh tay như ta có được chút ít linh trí này là tốt lắm rồi!”

“Phần đầu?” Nhị Lang Thần sắc mặt nghiêm nghị.

“Không sai!” Cánh tay cười gằn đầy cuồng ngạo: “Chỉ cần các ngươi tụ hợp đầy đủ thân thể cho ta, đừng nói là xưng hùng xưng bá Săn Ma Điện, hỗ trợ ngươi thống nhất hai giới cũng đơn giản vô cùng!”

“Ảo tưởng!” Nhị Lang Thần lạnh lùng cười: “Nếu ngươi lợi hại như vậy thì đâu có bị chia năm xẻ bảy, bị phong ấn không ngóc đầu lên được phải nhờ đến ta!”

“Vô tri tiểu nhi, ngươi đã nếm được ngon ngọt từ khả năng mà ta mang lại…” Cánh tay âm trầm cười:

“Thực lực thời kỳ toàn thịnh của ta, khả năng khủng bố đó còn cường đại hơn cả tỷ lần!”

“Bằng không ta đã sớm đoạt xác ngươi rồi, làm sao còn cùng ngươi hợp tác?” Cánh tay gằn giọng nói tiếp:

“Lý do chỉ có một, đó là thân thể của ngươi ở trong mắt ta quá mức rác rưởi, không xứng để ta đoạt xác mà thôi!”

Nhị Lang Thần ánh mắt lấp lóe, lại không mở miệng phản bác.

Khuyết nguyệt treo lơ lửng, thiếu nữ đeo lấy mặt nạ lười biếng nằm trên mặt trăng, ở trên vai nàng là một chú chim nhỏ vô cùng đáng yêu lanh lợi…

Thiếu nữ ngáp nhẹ, đột nhiên từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một bảng danh sách…

Đưa mắt nhìn vào, đôi môi kiều nộn của nàng lầu bầu:

“Kim Ô Đế Tử, Côn Bằng Đế Tử, Băng Phượng Hoàng Đế Tử, Khổng Tước Đế Tử, Thủy Kỳ Lân Đế Tử, Long Tượng Đế Tử, Bạch Hổ Đế Tử, Thiên Hồ Đế Tử, Mộc Thanh Tước Đế Tử…”

Lướt từ trên xuống, bảng danh sách có đến vài chục cái tên, hơn nữa mỗi một người đều là nhân vật xuất thân Thần Thú Tộc, vô cùng cường đại và nổi danh trong vũ trụ.

Những nhân vật này đều nằm trong top 100 Thiếu Đế Bảng kỳ trước trở lên, khiến người bình thường nghe tin đã sợ mất mật.

“Vòng hai còn đến bảy ngày mới bắt đầu…” Thiếu nữ buồn chán vươn vai, nhìn bảng danh sách tỏ vẻ bực bội:

“Lại để mấy tên này nhảy nhót thêm vài ngày, sau đó đi đá đít từng thằng một…”

“Ta thấy chuyện này nên để baba đi làm…” Con chim nhỏ đậu trên vai nàng thuận miệng nói.

“Hừ! Liên quan gì tới hắn?” Thiếu nữ phồng má: “Đám khốn kiếp này có ý đồ bất chính với mẫu thân và các dì của ta, phải do ta thay trời hành đạo mới đúng…”

“Tùy ngươi…” Con chim nhỏ ngoẹo đầu.

Một người một chim ngang nhiên đối thoại, dường như việc làm gỏi một đám tuyệt đỉnh Đế Tử ở trong mắt bọn họ dễ như ăn cháo vậy.

“Hả? Chuyện gì đang xảy ra? Vì sao Tiên Ma Mộ Địa vắng vẻ lúc này sôi động như vậy?”

Bên dưới lòng đất, một con heo mập đen như lọ nồi chật vật chui lên, trên người còn dính không ít bùn đất.

Nó cảm thấy kỳ quái ngửa mặt lên trời, phát hiện không ít Tinh Không Thú gào thét đảo qua, lại thêm một đám người trẻ tuổi đang truy lùng săn giết Tinh Không Thú.

“Tiểu tử, lại đây Trư gia hỏi thăm!”

Heo mập đưa tay heo lên trời chụp một cái.

Chỉ thoáng chốc, một tên Đế Tử của Cự Quy Tộc nặng nề bị kéo xuống, làm mặt đất kịch chấn.

Heo mập ngang nhiên ngồi lên mai rùa, gõ gõ đầu Cự Quy:

“Chuyện gì xảy ra? Từ bao giờ đám Yêu Tôn các ngươi dám vào Mộ Địa chơi đùa?”

Cự Quy bình thường cũng là Đế Tử có thực lực không tệ, nhưng khi bị heo mập ngồi lên, hắn cảm giác như thái sơn áp đỉnh, dường như cả thế giới đang chống lên mai rùa của hắn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Biết mình gặp phải thứ dữ rồi.

Không dám có chút phật lòng, Cự Quy vội vàng giải thích sự kiện Thiếu Đế Chi Chiến…

Heo mập nghe gật gù liên tục, khi thì cười hềnh hệch như bệnh, khi thì mặt ủ mày chau, không biết đang suy nghĩ gì.

Mà lúc này, bên trong một vùng không gian kỳ bí liên thông Tiên Ma Mộ Địa, vài đôi mắt nhìn thấy cảnh tượng lấy thịt đè người bên dưới, khóe miệng co giật.

“Gia hỏa này sao lại ở đây?” Một giọng nói uy nghiêm trưng cầu ý kiến hỏi: “Tộc trưởng, chúng ta có nên bắt hắn ra ngoài, tránh ảnh hưởng đến các thí sinh?”

“Không cần…” Thanh âm ôn hòa mỉm cười đáp lại, giọng điệu ẩn chứa một tia thú vị:

“Cứ xem hắn như Yêu Thú có sẵn ở trong Mộ Địa là được… cũng là một loại thử thách!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258