Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 2
Phần 2

Bên trong Đại Điện…

“Đệ tử gặp qua Đế Sư, gặp qua Sư Phụ… đệ tử vừa mới trở về!”

Lạc Nam mang theo chúng nữ tiến vào tham kiến Nữ Hoàng.

“Ừm!?” Nữ Hoàng chưa kịp hỏi thăm lập tức nhướn mày, ánh mắt như điện khóa chặt lấy Lạc Nam, hay nói đúng hơn là một thứ bên trong lồng ngực của hắn.

Nàng kinh ngạc mở miệng: “Khí tức Thiên Đế?”

“Sư phụ mắt sáng như đuốc!” Lạc Nam mỉm cười, ung dung lấy ra Phục Hồn Châu nắm ở trong tay.

Câu thông ý niệm, luồng tàn hồn của Bắc Cung Hàm Ngọc lập tức hiện ra…

Thời gian tịnh dưỡng bên trong Phục Hồn Châu quá ngắn, linh hồn của nàng vẫn chưa cải thiện quá nhiều, nhưng đã không còn sự suy yếu đến mức tùy thời lụi tàn như trước đó.

“Gặp qua Côn Lôn Nữ Hoàng!” Bắc Cung Hàm Ngọc thánh thót mở miệng.

Hiển nhiên trước đó Lạc Nam đã đem thân phận và lai lịch của mình giải thích cho nàng một lần, cũng không có ý định che giấu Bắc Cung Hàm Ngọc trước sư phụ.

“Lão phu vốn tưởng rằng Đế Tử chỉ mang về một kinh hỉ, không ngờ là nhiều kinh hỉ đến như vậy!” Côn Lôn Lão Nhân lắc đầu cười khổ nhìn Lạc Nam và chúng nữ đi bên cạnh hắn.

“Tiểu tử ngươi thời gian qua chắc là gây không ít chuyện?” Côn Lôn Nữ Hoàng nhàn nhạt liếc Bắc Cung Hàm Ngọc, lại đưa mắt nhìn Lạc Nam chờ hắn giải thích.

Lạc Nam mỉm cười, đem mọi chuyện diễn ra ở Hạ giới kể lại một lần, bao quát vì sao thu Tiểu Tiểu làm đồ đệ, vì sao phát hiện Bắc Cung Hàm Ngọc, lại nói thoáng một chút giao tình với Tử Yên và mời nàng về Côn Lôn làm khách.

Nghe Lạc Nam nói Tiểu Tiểu có được Tử Vong và Sinh Mệnh hai loại Linh Căn, Bắc Cung Hàm Ngọc đã từng là Thiên Đan Đế, Tử Yên là Đế Nữ của Phiêu Miểu Tiên Cung ra ngoài lịch luyện trở thành tri kỷ của hắn.

Tứ đại cung nữ mắt to trừng mắt nhỏ, từng đôi môi thơm há hốc.

Mà Nữ Hoàng dù mặt không biểu tình, nhưng bên trong đáy mắt cũng xuất hiện không ít gợn sóng.

Nàng bắt đầu hoài nghi, liệu đệ tử của mình có phải tồn tại vượt qua cả Khí Vận Chi Tử hay không, vì sao hắn tùy tiện đi hạ giới một chuyến lại tìm được những nhân vật khủng bố như vậy?

Chưa kể Âu Dương Thương Lan đi bên cạnh hắn cũng đã đột phá Đế Giả… thời gian mới vừa qua bao lâu?

Còn chưa đến một tháng đấy.

Bất quá Nữ Hoàng không hổ là Nữ Hoàng, mặc dù trong lòng kinh ngạc không thua gì ai, ngoài mặc lại thản nhiên như không, liên tục phân phó:

“Tử Yên các vị nếu đã là bằng hữu của Thiếu Chủ, như vậy không cần khách khí, ngày sau cứ thoải mái ở lại Côn Lôn, nơi này sẵn sàng rộng cửa chào đón!”

“Đa tạ Nữ Hoàng!” Tử Yên khéo léo hành lễ, cùng Thu Thi với Đồng Mai nép sang bên cạnh.

Nữ Hoàng nhẹ nhàng phất tay, Tiểu Tiểu lập tức bị kéo đến bên cạnh nàng…

“Tiểu Tiểu ra mắt Thái Sư Phụ!” Tiểu Tiểu rụt rè khoanh tay.

Xoa đầu tiểu cô nương, Nữ Hoàng nhu hòa nói:

“Tiểu Tiểu rất ngoan, nhưng trẫm già lắm sao?”

“Khụ khụ…” Lạc Nam ho sặc sụa, quả thật một tiếng Thái Sư Phụ khiến Nữ Hoàng nghe qua già đi không ít.

Điều này không công bằng đối với một tuyệt đại giai nhân như nàng.

Nhưng theo lý mà nói, Nữ Hoàng là sư phụ của sư phụ Tiểu Tiểu, gọi một tiếng Thái Sư Phụ là phải đạo.

“Vậy Tiểu Tiểu phải gọi ngài là gì?” Tiểu Tiểu chớp chớp mắt đầy cơ linh.

“Cứ gọi Nữ Hoàng là được rồi!” Nữ Hoàng căn dặn.

“Vâng thưa Nữ Hoàng!” Tiểu Tiểu chăm chú nói.

Nữ Hoàng hài lòng cười, hướng Kiếp Tâm phân phó: “An trí bà bà và dân làng của Tiểu Tiểu sống trong Hi Vũ Thành, để bà cháu các nàng tùy thời có thể gặp nhau, ngoài ra cung cấp tài nguyên và cử người hướng dẫn cả làng tu luyện, trợ giúp bọn họ nhanh chóng hòa hợp cùng Tiên Giới!”

“Tiểu Tiểu đội ơn Nữ Hoàng!” Tiểu cô nương tươi cười như hoa.

“Không cho phép khách khí!” Nữ Hoàng sủng ái véo má nàng.

Nghe qua quá khứ cơ khổ của Tiểu Tiểu, bất kỳ ai cũng cảm thấy đồng tình, nhất là Nữ Hoàng cũng là một đứa trẻ mồ côi.

Đặt Tiểu Tiểu ngồi xuống bên cạnh mình, cuối cùng, Nữ Hoàng liếc nhìn Bắc Cung Hàm Ngọc, dứt khoát nói:

“Một vị Thiên Đế kiêm Thiên Đan Đế quả thật có sức hấp dẫn khó thể chối từ đối với Côn Lôn, trẫm không ngại hỗ trợ hết mình để ngươi khôi phục!”

“Đa tạ Nữ Hoàng!” Bắc Cung Hàm Ngọc hành lễ.

“Nhưng để khôi phục thân thể của một vị Thiên Đế không phải là chuyện dễ!” Nữ Hoàng nói tiếp:

“Vì thế chuyện này không thể gấp gáp, ngươi phải kiên nhẫn chờ đợi…”

Lạc Nam âm thầm gật đầu, quả thật hiện tại hắn có nhiều chuyện phải làm, Thiếu Đế Chi Chiến cũng đã gần kề, không thể tốn thêm tinh lực trợ giúp Bắc Cung Hàm Ngọc.

Bởi vì thân thể của Thiên Đế đòi hỏi nguyên liệu đương nhiên cao cấp hơn rất nhiều so với thân thể của Đan Mộng Cơ ngày trước, trong đó khung xương của Thiên Đế chính là thứ quý giá nhất không cần phải nhiều lời.

Cửu Diệp Liên Hoa và Bất Tử Thụ có thể cải tử hoàn sinh, nhưng điều kiện là ngươi phải còn cơ thể hoặc một phần của cơ thể…

Chỉ với một luồng tàn hồn ít ỏi như hiện tại, chúng nó chưa đủ nghịch thiên đến mức giúp Thiên Đế khôi phục lại như lúc ban đầu một cách vô lý.

“Kế tiếp có dự định gì?” Nữ Hoàng nhìn sang Lạc Nam.

Lạc Nam không chút do dự, lập tức đáp:

“Đệ tử muốn kiến tạo Truyền Tống Trận liên thông Côn Lôn và Làng Nhất Thế!”

Nghe hắn nói như vậy, đôi mắt đẹp của Âu Dương Thương Lan sáng lên.

Lạc Nam đã suy nghĩ kỹ, hiện tại Làng Nhất Thế và Côn Lôn Giới chính là căn cơ quan trọng của hắn, nên có sự liên kết giữa đôi bên để tiện chiếu cố lẫn nhau mà không phải mất thời gian hành tẩu trong tinh không hay Nữ Hoàng phải tốn sức dùng Kim Khẩu Ngọc Ngôn mở ra thông đạo.

Hơn nữa hiện tại bản thân hắn có ba lần Đế Giả quán đỉnh, cần mấy nữ bên Làng Nhất Thế tiến đến để gia tăng tu vi cho các nàng, hắn không có thời gian trở về khi còn quá nhiều việc phải làm ở nơi này.

Mũi của đám Săn Ma Điện ngày càng thính, gia tăng thực lực là điều cấp thiết phải làm tại lúc này.

Nữ Hoàng không có dị nghị yêu cầu của Lạc Nam, ngược lại hơi trầm tư nói:

“Để bố trí Cách Giới Truyền Tống Trận từ Côn Lôn Giới đến tận Tiên Ma Vực, ít nhất phải có Địa Trận Đế mới làm được, hơn nữa còn phải tốn thời gian không ngắn!”

“Muốn gấp rút chế tạo Cách Giới Truyền Tống Trận phải cần đến Thiên Trận Đế ra tay, nhưng Côn Lôn chúng ta không có một Trận Đế nào cả!”

“Đệ Tử định nhờ Thiên Địa Hội!” Lạc Nam nghiêm túc nói.

“Đây cũng là một cách!” Nữ Hoàng gật đầu.

Thiên Địa Hội kinh doanh đa lĩnh vực, bố trí Trận Pháp cũng nằm trong số đó…

“Muốn mời Thiên Trận Đế của Thiên Địa Hội ra tay, cái giá chắc chắn không hề nhỏ!” Côn Lôn Lão Nhân vuốt cằm.

“Giá tuy cao nhưng Côn Lôn chúng ta vẫn có thể chi trả!” Côn Lôn Nữ Hoàng khoác tay nói:

“Trẫm sẽ liên hệ Huyền Gia!”

Huyền Gia chính là gia tộc quản lý chi nhánh Thiên Địa Hội ở Côn Lôn…

“Không cần phiền đến sư phụ!” Lạc Nam cười nói: “Ta có chút giao tình với Mộng Gia ở Tiên Ma Vực, dự định sẽ nhờ bọn bọn liên hệ Thiên Trận Đế!”

“Như vậy cũng tốt!” Nữ Hoàng gật đầu.

Lạc Nam tại chỗ lấy ra Truyền Âm Ngọc, nhanh chóng câu thông với Mộng Chi Tiên.

“Tiểu Nam?!” Thoáng chốc, từ bên kia truyền ra một thanh âm yểu điệu thành thục của nữ nhân.

“Tú Quyên? Là nàng sao?” Lạc Nam hơi bất ngờ, không nghĩ đến người tiếp nối Truyền Âm Ngọc không phải Mộng Chi Tiên mà là Liễu Tú Quyên của hắn.

“Chi Tiên bế quan chuẩn bị cho Thiếu Đế Chi Chiến, giao Truyền Âm Ngọc cho thiếp bảo quản!” Liễu Tú Quyên cười nói.

“Ừm!” Lạc Nam ôn hòa mở miệng: “Ta muốn kiến tạo Cách Giới Truyền Tống Trận liên thông Côn Lôn và Làng, định nhờ một vị Thiên Trận Đế của Thiên Địa Hội hỗ trợ, giá cả có thể thương lượng!”

“Vậy tốt quá, để thiếp nhờ Thải Vân tỷ tỷ liên hệ!” Liễu Tú Quyên có chút vui vẻ đáp.

Lạc Nam tươi cười, chợt nhớ ra điều gì, vội vàng nói:

“Nhân tiện ta muốn tìm một vị Thiên Khí Đế để nâng cấp 108 thanh Vũ Hoàng Kiếm…”

“Không thành vấn đề!” Liễu Tú Quyên tự tin đáp.

Chỉ cần có đủ tài sản giao dịch, Thiên Địa Hội không ngại phục vụ tận răng.

“Tất cả nhờ vào nàng!” Lạc Nam ôn nhu mở miệng.

“Thiếp nhớ chàng…” Liễu Tú Quyên nói khẽ một tiếng, lập tức ngại ngùng cắt đứt Truyền Âm Ngọc.

Toàn bộ hiện trường lập tức dùng ánh mắt cổ quái nhìn lấy Lạc Nam… tứ đại cung nữ ánh mắt tràn ngập u oán.

Tên này không ngờ ngay cả mỹ nhân ở tận Thiên Địa Hội cũng có một chân, các nàng mở dâng tận miệng lại không thấy đớp.

Chẳng lẽ các nàng không đủ sức hấp dẫn?

“Khụ khụ!” Lạc Nam ho khan, đánh trống lảng:

“Mọi chuyện tạm thời như vậy, chờ cái giá Thiên Địa Hội đưa ra và Cốt Nhân Tộc đến đưa tiền chuộc!”

“Được rồi, đi đường đã mệt… nghỉ ngơi cho tốt đi!” Nữ Hoàng khoác khoác tay, nhân tiện nói:

“Trong bảo khố còn không ít nguyên liệu cấp cao trẫm thu thập được chưa dùng tới, muốn nâng cấp Vũ Hoàng Kiếm có thể tuyển chọn tùy ý!”

“Đệ tử cáo lui!” Lạc Nam nhẹ nhàng thi lễ, thu Bắc Cung Hàm Ngọc vào Phục Hồn Châu, dắt tay Tiểu Tiểu, mang theo mấy nữ rời đi.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258