Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 77
Phần 77

“Thật kỳ lạ, Tinh Không Long Mã đó chẳng phải là chiến thú của Lạc Nam sao? Vì sao nó phải cứu Na Tra?”

Bên ngoài đại điện, không ít người cảm thấy khó hiểu.

Theo lý mà nói, Na Tra là Đế Tử của Thiên Đình, là người dưới trướng Thiên Đế.

Mà trước đó, Thiên Đế và Côn Lôn Nữ Hoàng xảy ra mâu thuẫn, Lạc Nam và Đế Tử Thiên Lãm của Thiên Đình cũng không ưa gì nhau.

Vậy tại sao Tinh Không Long Mã của Lạc Nam phải liều mạng cứu lấy Na Tra?

Thiên Đế ánh mắt híp lại, vị cường giả đứng đầu Thiên Đình lúc này cảm giác được mùi vị không tầm thường, đưa mắt nhìn xuống một nam tử trung niên dưới trướng.

Chỉ thấy nam tử trung niên này thân cao chín thước, diện mạo đường đường, tay cầm Linh Lung Bảo Tháp, thần sắc uy nghiêm.

Nam tử trung niên này chính là Lý Tịnh, đại tướng dưới tay Thiên Đế, thống lĩnh của Thiên Binh Thiên Tướng.

Lý Tịnh cũng là Thiên Đế cấp cường giả, một trong hai cánh tay đắc lực nhất của Thiên Đế.

Nhờ có phụ thân là Thiên Đế của Thiên Đình, Na Tra mới được hưởng thụ lượng lớn tài nguyên tu luyện, ngay cả Đế Cấp Pháp Bảo cũng có một đống lớn.

Thấy Thiên Đế mang theo thần sắc thăm dò nhìn mình, Lý Tịnh vội vàng chắp tay nói:

“Mạt tướng cũng không rõ nguyên nhân, nhưng có thể là con Tinh Không Long Mã kia muốn đoạt con mồi với Nhị Lang Thần, đem Na Tra về cho Lạc Nam tước đoạt Điểm Sinh Mệnh để lập công!”

Thiên Đế híp mắt gật đầu, đây cũng là một loại khả năng…

Bất quá hắn cảm thấy khả năng này không lớn, bởi vì hắn không cho rằng một nửa Điểm Sinh Mệnh của Na Tra có thể khiến Tiểu Tinh liều mạng như vậy.

Tuy nhiên Lý Tịnh dù sao cũng là đại tướng trung thành, Thiên Đế không truy vấn, tiếp tục quan sát chiến cuộc.

Lý Tịnh cũng âm thầm nhíu mày, hắn cũng biết điều mình nói có khả năng xảy ra rất thấp, trong lòng quyết định phải hỏi rõ Na Tra chuyện này.

Đương nhiên, tiền đề là Na Tra có thể sống sót khỏi tay Nhị Lang Thần.

Nữ nhân thần bí sau khi cứu mạng Lãnh Vận Du cùng Phượng Cửu Huyền thoát khỏi Ma Long Nhị, lập tức đem một mình Lãnh Vận Du kéo đi, mặc kệ sự tồn tại của Phượng Cửu Huyền.

Phượng Cửu Huyền vốn định nói một lời cảm tạ nhìn thấy tình cảnh này, lập tức biết mình chỉ là đối tượng “kèm theo”, bởi ngay từ đầu nữ nhân thần bí chỉ muốn cứu Lãnh Vận Du mà không phải mình.

Nghĩ đến đây, nàng cũng mặc kệ Lãnh Vận Du và nữ nhân thần bí, một mình rời đi tìm nơi khôi phục.

Chiến đấu không còn diễn ra, Màn Ảnh cũng không chiếu đến nữ nhân thần bí và Lãnh Vận Du.

Lúc này, hai nữ đang đối diện nhìn nhau, Lãnh Vận Du trầm mặc không nói.

Nếu Lạc Nam có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra nữ nhân thần bí cứu viện Lãnh Vận Du chính là một trong những thê tử bảo bối của mình.

Thiên Diệp Dao.

Mà lúc này, Thiên Diệp Dao đang quét mắt nhìn Lãnh Vận Du từ trên xuống dưới, giọng điệu trong trẻo chất vấn:

“Ngươi là Lãnh Nguyệt Tâm? Hay có quan hệ gì với nàng?”

Bởi vì nhìn thấy diện mạo Lãnh Vận Du quá giống Lãnh Nguyệt Tâm, Thiên Diệp Dao mới ra tay cứu viện.

Bởi vì khi còn ở hạ giới, quan hệ giữa nàng và Lãnh Nguyệt Tâm không tồi, đều là người xếp hạng cao trên Hoàng Kim Bảng, về sau lại cùng quen biết một nam nhân, có thể tính là bằng hữu.

Nhìn thấy Lãnh Vận Du gặp nguy hiểm, Thiên Diệp Dao không suy nghĩ quá nhiều, ra tay ứng cứu.

Nàng hiểu tầm quan trọng của Lãnh Nguyệt Tâm trong lòng nam nhân nhà mình, vì thế dù chỉ một phần trăm tỷ lệ Lãnh Nguyệt Tâm có liên quan đến Lãnh Vận Du, thì nàng cũng sẽ toàn lực ứng cứu.

Lãnh Vận Du nghe chất vấn của Thiên Diệp Dao, trong lòng trầm xuống, âm thầm khó hiểu vì sao phân thân của mình lại có thể nhận diện một nữ nhân mạnh mẽ như vậy.

Bất quá kế hoạch của nàng không thể bại lộ, vì lẽ đó Lãnh Vận Du ra vẻ khó hiểu:

“Lãnh Nguyệt Tâm? Chưa từng nghe qua, hình như ngươi nhận lầm người!”

Thiên Diệp Dao ánh mắt lấp lóe, cười nhạt nói:

“Diện mạo y như đúc, công pháp giống, vũ kỹ giống, ngay cả Ma Đế Biến cũng giống…”

“Nói ngươi là Lãnh Nguyệt Tâm không liên quan, trẻ con lên ba cũng không tin!”

“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Lãnh Vận Du thiếu kiên nhẫn quát:

“Lãnh Nguyệt Tâm đó có quan hệ gì với ngươi? Vì sao ngươi cứ khăng khăng ta và nàng ta có dính líu?”

Thiên Diệp Dao vuốt nhẹ vành tóc hoàng kim cao quý, thản nhiên đáp:

“Nàng là hồng nhan tri kỷ của phu quân ta…”

Gương mặt Lãnh Vận Du trở nên cổ quái: “Hồng nhan tri kỷ của phu quân ngươi? Ngươi muốn đánh ghen sao?”

“Haha, phu quân ta phong lưu đa tình, nếu có ghen ta đã sớm ghen chết từ lâu!” Thiên Diệp Dao nhếch đôi môi như hồng bảo thạch.

“Hắn là ai?” Lãnh Vận Du cảm thấy tò mò.

Nam nhân có thể khiến nữ nhân vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ như Thiên Diệp Dao cam nguyện chung chồng, chắc chắn không tầm thường.

Chưa kể hắn còn có liên quan đến phân thân của nàng…

Đáng ghét, Lãnh Nguyệt Tâm chẳng phải bị thả ở hạ giới sao? Vì sao quen biết nhiều nhân vật thần bí như vậy?

“Không nói cho ngươi!” Thiên Diệp Dao bá đạo nói:

“Phu quân ta có tham gia Thiếu Đế Chi Chiến, dù ngươi có phải Lãnh Nguyệt Tâm hay không… ta cũng phải mang ngươi đi gặp hắn!”

“Ta chừ chối!” Lãnh Vận Du đương nhiên không chấp nhận.

Nói đùa sao? Đây là chuyện hệ trọng của cuộc đời nàng.

Nàng muốn dùng Lãnh Nguyệt Tâm làm kẻ thay thế để kết hôn với Chấn Hào của Tru Tiên Điện, làm sao có thể để những người có dính líu đến Lãnh Nguyệt Tâm điều tra và tiếp cận?

“Từ chối?” Thiên Diệp Dao khí sắc bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo.

Những lúc làm đại sự, nhân cách thứ hai của nàng đều xuất hiện, không dễ dãi và đơn thuần như nàng lúc bình thường đâu.

“Đừng quên ta vừa cứu mạng ngươi!” Thiên Diệp Dao bắt đầu vận chuyển lực lượng.

“Cứu mạng?” Lãnh Vận Du bĩu môi: “Ta và Phượng Cửu Huyền chưa dùng át chủ bài, cần gì ngươi cứu?”

“Ma Long Nhị cũng chưa dùng hết bài!” Thiên Diệp Dao cười nhạt:

“Không có ta cứu, khả năng chạy trốn của ngươi bằng không!”

“Ai cần ngươi lo?” Lãnh Vận Du phất óng tay áo, muốn xoay người bỏ đi.

GÁY!

Đúng lúc này, một tiếng gáy kiệt ngạo vang trời xé rách thiên không, sau lưng Thiên Diệp Dao xuất hiện hư ảnh khủng bố của Kim Xí Đại Bằng Điểu.

Nó vươn ra song vuốt, vồ đến Lãnh Vận Du.

“Kim Xí Đại Bằng?” Lãnh Vận Du kinh ngạc thốt lên, vội vàng cầm lấy Ma Kiếm đón đỡ.

KENG!

Va chạm cực mạnh, Lãnh Vận Du cánh tay run lên, thân thể bị đẩy lùi.

Thiên Diệp Dao cực kỳ bá đạo, thế công sắt bén, lông vũ Hoàng Kim bay múa đầy trời, hóa thành lốc xoáy phi đao cuốn lấy Lãnh Vận Du.

“Ma Đế Biến!” Lãnh Vận Du yêu kiều quát lên: “Quân Lâm Thiên Hạ!”

Hai nữ nhân chiến đấu, tình cảnh lập tức chiếu lên trên Màn Ảnh.

Nhìn thấy điều này, sắc mặt một đám Thiên Đế tiếp tục ngơ ngẩn, mộng bức thốt lên:

“Cái quỷ gì? Lúc nãy không phải vừa cứu nhau sao?”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258