Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 221
Phần 221

“Hắc Hiên, ai cho ngươi gan chó dám động vào đệ đệ của bổn Đế Tử?”

Thanh âm lạnh lùng pha lẫn kiệt ngạo vang lên, Hắc Hiên sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, toàn thân vô thức dừng lại một chút.

Là đối thủ cũ từ Thiếu Đế Chi Chiến, từng là bại tướng trong tay đối phương, Hắc Hiên thừa biết nhân vật sắp xuất hiện là ai.

Đệ tử của Tam Trưởng Lão Tru Tiên Điện, một trong các vị Đế Tử – Chấn Hào.

Trái với biểu cảm khó coi của Hắc Hiên, Chấn Khương tưởng như sắp chết lúc này lại sung sướng như điên.

Hắn muốn ngồi dậy, nhưng vì thương thế quá nặng, chỉ có thể nằm im bất động.

Chấn Khương nổi danh là hoàn khố chỉ biết ăn chơi, tu vi Ma Tôn hiện giờ của hắn là nhờ dùng một đống Ma Đan chồng chất mà thành, chiến lực yếu ớt đến cực điểm.

Mà Hắc Hiên lại là thiên tài có tu vi Đại Đế.

Chênh lệch giữa hai người như trời và đất, nếu không nhờ Bảo Giáp Đế Cấp phòng ngự, trước một chưởng toàn lực vừa rồi của Hắc Hiên… Chấn Khương chắc chắn đã hóa thành thịt vụn.

Bất quá giữ lại tính mạng nhưng thương thế của hắn thật sự nặng nề đến cực điểm, đan điền tan vỡ, khí tức phù phiếm, cả đời còn lại sợ rằng chỉ có thể làm một phế nhân.

RĂNG RẮC…

Không gian nứt ra, một tên nam tử thân mặc hắc bào, tóc dài búi cao, diện mục tuấn lãng nhưng đầy âm trầm bước ra.

Không phải Chấn Hào thì là ai?

Ở sau lưng hắn, một lão già toàn thân thanh sam đi cùng, tay cầm Trượng Gỗ, ánh mắt lấp lóe như chim ưng vô mồi.

“Đế Tử, Huyền Hộ Pháp!”

U Hộ Pháp đang chật vật chống đỡ lấy Hắc Phúc và Hắc Kiên cũng đầy mặt kinh hỉ lên tiếng gọi.

Hiển nhiên lão già đi cùng với Chấn Hào cũng là một trong ba vị Hộ Pháp dưới trướng Tam Trưởng Lão – Huyền Hộ Pháp.

Bên trong ba vị hộ pháp U – Huyền – Minh, thực lực của U Hộ Pháp yếu nhất, Minh Hộ Pháp mạnh nhất, còn Huyền Hộ Pháp nằm giữa hai người.

Mặc dù không phải đích thân Minh Hộ Pháp tiến đến chi viện, nhưng có Chấn Hào và Huyền Hộ Pháp, U Hộ Pháp cảm thấy lần này bên mình thắng chắc rồi.

Tình cảm của ba vị Hộ Pháp thân như huynh đệ, nhất định dốc lòng ra tay.

“Hắc Thị thật lớn mật, dám công kích Hộ Pháp của Tru Tiên Điện, các ngươi muốn tạo phản sao?”

Quả nhiên vừa nhìn thấy U Hộ Pháp bị vây công, sắc mặt Huyền Hộ Pháp đột ngột lạnh lẽo như hàn băng gầm thét, chất vấn hai cường giả của Hắc Thị.

“Hừ, đường đường là Hộ Pháp của Tru Tiên Điện lại đi làm chó săn cho một phế vật như Chấn Khương?” Hắc Phúc cười lạnh nói:

“Các ngươi đã phạm quy tắc trước, còn mặt mũi trách chúng ta?”

Huyền Hộ Pháp hừ lạnh, nhưng lại không thể lên tiếng phản bác.

Quả thật, Hộ Pháp của Tru Tiên Điện chỉ nên đối phó với Tiên Tu, nào có đạo lý đi làm hộ vệ cho người khác?

Chỉ bất quá ai bảo Chấn Khương là đệ đệ của Chấn Hào? Mà Chấn Hào chính là Đế Tử của bọn hắn, Chấn Hào phân phó nên U Hộ Pháp chỉ đành nghe theo.

“Không cần già mồm, lão phu hoài nghi các ngươi là gian tế của Tiên Giới, muốn nhân cơ hội hỗn loạn ám sát Hộ Pháp của Tru Tiên Điện!” Huyền Hộ Pháp cười gằn nói.

Ở Ma Giới này, chỉ cần nắm đấm của ngươi cứng hơn… đổi trắng thay đen thì đã sao?

Chỉ cần có thể đem Hắc Phúc và Hắc Kiên làm thịt, sau đó tùy tiện tìm một cái cớ là được.

“Haha, Huyền lão cẩu… lý do ngươi lấy quá mức buồn cười!” Hắc Kiên cũng không nhịn được phẫn nộ cười lớn:

“Mọi người ở đây không phải trẻ lên ba, thích thì chiến đi… nói nhiều như thế làm gì?”

“Như ngươi mong muốn!” Huyền Hộ Pháp tu vi Địa Ma Đế bạo phát.

Trượng Gỗ trong tay cắm thẳng giữa tinh không, vô tận Mộc Ma Lực cuồn cuộn gào thét mà ra, ở sau lưng Huyền Hộ Pháp hình thành một gốc Ma Thụ khổng lồ phô thiên cái địa.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Ma Thụ tuôn ra vô số dây leo, bên trên ẩn chứa khả năng ăn mòn lực lượng vô cùng cường đại, hướng về Hắc Phúc và Hắc Kiến quấn đến.

“Là Đoạt Ma Thụ Căn, loại Đế Cấp Thượng Phẩm Vũ Kỹ có thể ăn mòn Ma Lực và Tiên Lực của đối thủ!” Hắc Phúc mắng một tiếng nói:

“Đúng là Huyền lão cẩu, vừa ra tay đã dùng đến thủ đoạn mạnh nhất!”

“Cứ giao cho ta ứng phó!” Hắc Kiên ngạo nghễ nói:

“Đoạt Ma Thụ Căn của hắn chỉ ăn mòn được Tiên Lực và Ma Lực, nhưng ta là Thể Tu, không cần đến hai lực lượng này!”

Nói xong, tự tin bước ra, thân thể bành trướng trở nên to lớn như một ngọn núi nhỏ.

Mặc cho vô số dây leo đen kịch quấn vào cơ thể mình, Hắc Kiên không thèm vận dụng đến Ma Lực, sử dụng lực lượng nhục thể thuần túy, hai bàn tay như gọng kìm bắt lấy vô số nhánh dây leo, dùng lực xé nát.

“Hừ, để lão phu xem thử thân thể ngươi trâu bò đến cỡ nào?” Huyền Hộ Pháp cười lạnh, vận chuyển toàn bộ Ma Lực trong cơ thể.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Vô số gốc Đoạt Ma Thụ Căn che trời hình thành, như một khu rừng rộng lớn đem Hắc Kiên trói buộc vào bên trong.

Hắc Kiên cũng chẳng chịu thua kém, trong tay xuất hiện một thanh Đại Phủ nặng nề đến cực điểm, liên tục trảm phá rừng rậm, nghiền nát cả không gian.

Ở một bên khác, U Hộ Pháp được giảm tải áp lực, nhân lúc lực lượng từ Ma Thú Lệ Đan vẫn còn, điên cuồng lao vào Hắc Phúc liều mạng.

Hắc Phúc có một người chẳng phải là đối thủ, bị ăn một chưởng phun ra máu tươi.

“Đáng ghét!” Hắc Phúc trong lòng phẫn nộ, há miệng rít lên:

“Bí Thuật – Thiêu Nhục Huyết Thuật!”

Tiếng quá vừa dứt, Hắc Phúc hai tay cấp tốc kết ấn, cơ thể mập mạp đầy mỡ của hắn bỗng chốc bóc cháy Ma Diễm nóng rực.

Ma Diễm này đem thịt mỡ và máu huyết của hắn cuồn cuộn thiêu cháy, sau đó hóa thành sức mạnh, chiến lực đại tăng.

Trước loại Bí Thuật này, cơ thể mập mạp của Hắc Phúc nhanh chóng bị co rút lại, trở thành một nam tử trung niên thân thể lực lưỡng và cân đối.

Khí thế của Hắc Phúc đạt đến một cấp độ mới, thô bạo đấm ra.

ẦM!

Đôi bên va chạm, Hắc Phúc thành công đem U Hộ Pháp đẩy lùi, chiến lực không kém chút nào đối thủ sau khi đã phục dụng Ma Thú Lệ Đan.

“Như vậy cũng được?” Núp trong bóng tối, Lạc Nam cùng mấy nữ cảm thấy thú vị.

Vốn bọn hắn đã tò mò từ đầu, vì sao Hắc Phúc lại béo mập đến quá cỡ như vậy…

Phải biết rằng chỉ cần là tu sĩ có chút thực lực, muốn điều chỉnh ngoại hình thân thể của mình không phải việc gì khó khăn, Hắc Phúc làm gì cần phải mập mạp như con lợn?

Hiện tại nhìn thấy bí thuật của Hắc Phúc, bọn hắn rốt cuộc hiểu ra.

Thiêu Nhục Huyết Thuật, môn Bí Thuật giúp người sử dụng gia tăng sức mạnh khi thiêu cháy máu thịt của mình.

Hắc Phúc cố tình mập mạp là để tích trữ máu thịt, để khi sử dụng Thiêu Nhục Huyết Thuật thì chiến lực càng mạnh hơn.

Lúc này đối chiến giữa bốn vị Địa Đế cấp cường giả là cực kỳ cân sức.

Bởi lẽ một bên đến từ Hắc Thị thuộc về Ma Thương Thị, một bên là hộ pháp dưới trướng của Tam Trưởng Lão – Tru Tiên Điện.

Đôi bên đều là cường giả thành danh, thủ đoạn chiến đấu cũng chẳng ai kém ai, đánh đến khó phân thắng bại.

Tuy nhiên, trận chiến nơi này lại không có sức hấp dẫn bằng trận đang diễn ra ở tổng bộ Hắc Thị, khi mà ba vị Thiên Ma Đế vẫn chưa chịu dừng tay.

Hắc Hàn đối chiến cùng hai vị Thiên Ma Đế khách nhân mất vật phẩm gửi bán Đấu Giá…

Trước cảnh ba vị Thiên Ma Đế đại chiến, bốn người Địa Ma Đế ở đây chỉ như trẻ con nghịch bùn, ngay cả các cường giả đang quan chiến cũng chỉ tập trung vào ba vị Thiên Ma Đế mà thôi.

So với Địa Ma Đế, Thiên Ma Đế càng khó phân ra thắng bại trong thời gian ngắn.

Nhất là khi Hắc Hàn không muốn liều mạng, chỉ vừa thủ vừa công… chờ đợi viện binh đến từ Ma Thương Thị.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258