Bơi trong đêm

Phần 99
Phần 99: Cuộc đời mới bắt đầu

Xe chạy đến địa điểm quay.

Cùng một chỗ nhưng khi đến lần nữa, tâm trạng Hồ Già đã thay đổi.

Gió nổi lên, Hồ Già buộc tóc đuôi ngựa thật cao, cô kéo khóa áo khoác lên đến cổ rồi tự do đi lại trong quần thể tòa nhà như nhà máy màu xám trắng này.

Cô không còn thấy những nhà máy này lạnh lùng và cứng nhắc, cô biết chúng là từng studio chụp ảnh, trong studio có hàng ngàn ngọn đèn chiếu sáng, chúng sẽ chiếu sáng Hồ Già, để cô được mọi người nhìn thấy. Nghĩ đến đây, Hồ Già cảm thấy toàn thân đều tràn đầy năng lượng.

Khu này quá lớn, họ phải đi xe đến studio.

Hồ Già chụp các tòa nhà xung quanh rồi gửi cho Vicky, cô ấy cho gọi người đến đón cô.

Hồ Già gửi xong tin nhắn liền ngồi lên phiến đá bên đường đợi, cô lấy Điền Tư làm lưng dựa.

Anh ôm cô, “Đi mệt rồi à?” Hồ Già gật gật đầu. Điền Tư mở điện thoại, tìm kiếm một lúc rồi nói: “Phim trường không có chỗ ngồi, anh thấy minh tinh đều có ghế ngồi riêng, anh cũng sẽ mua cho em một cái ghế nhỏ.”

Hồ Già cười nói, “Người ta là minh tinh, loại người tầm thường như chúng ta thì hoặc ngồi xổm dưới đất, hoặc là trực tiếp ngồi dưới đất luôn.”

Điền Tư lắc đầu, “Với anh em không phải là người tầm thường, mà là minh tinh.”

Nói chuyện một lúc, có một chiếc xe du lịch mini chạy tới.

“Xin chào! Cô chính là Hồ Già có phải không!” Cô gái thò đầu ra từ sau kính chắn gió hỏi cô.

“Đúng vậy, là tôi.” Hồ Già đối diện đôi mắt sáng của cô ấy, trong lòng cô nghĩ, người này giống như từ Hawaii đến. Đã là mùa thu rồi mà cô gái này vẫn mặc áo sơ mi mùa hè rộng thùng thình, trên đó là hình lá cọ rùa sáng chói. Kiểu tóc của cô ấy cũng rất thú vị, cô để tóc mái bằng, mái tóc ngắn nhẹ nhàng như bong bóng, như thể gió vừa thổi nhẹ là cô ấy liền bay lên.

Cô ấy cười để lộ ra hàm răng trắng: “Mau lên đi! Tôi chở cô qua đó!”

Cô gái tay trái cầm vô lăng, tay phải vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh cô ấy như thể muốn dẫn cô đi nghỉ mát.

Hồ Già cũng không khách sáo mà rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô ấy, cô vẫy tay với Điền Tư nói em đi đây. Điền Tư gật đầu, nhét chiếc túi giấy vào tay cô, bên trong là sandwich và salad bơ mà anh đã gói, “Khi quay nếu đói thì ăn một chút, có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”

Hồ Già mở túi ra, bên trong là sandwich giăm bông hun khói mà cô thích ăn nhất.

“Cũng đừng ăn quá no.” Điền Tư không quên bổ sung thêm một câu.

“Biết rồi.”

“Được, vậy chúng ta lên đường thôi!”

Cô gái đạp chân ga, mạnh mẽ xoay một vòng vô lăng rồi quay xe.

“Ồ.” Hồ Già bị động tác của cô ấy làm rung lắc, cô đành phải giữ thanh sắt bên cạnh rồi nheo mắt đón gió.

“Anh ấy là bạn trai cô à? Trông có vẻ rất thích cô đấy.” Cô gái liếc nhìn gương chiếu hậu rồi hỏi Hồ Già. Hồ Già cũng nhìn theo gương chiếu hậu, hóa ra Điền Tư vẫn đứng nguyên tại chỗ chưa rời đi, anh cứ yên lặng nhìn họ lái xe rồi đi xa, trong lòng Hồ Già không hiểu sao lại có chút chua xót.

Cô nhẹ nhàng đáp, “Tôi cũng khá thích anh ấy.”

Cô gái cảm thán một câu: “Tình yêu thuần khiết!”

“Ồ, đúng rồi.” Cô gái nghiêng đầu rồi tự giới thiệu.

“Tôi tên Nghiêm Túc, nhưng tôi không thích cái tên này, cô cứ gọi tôi là Đậu Đậu là được, lần này chỉ có ba diễn viên chính là chúng ta, tôi, cô, và một cô gái tên Hoàng Tĩnh Văn, cô đến phim trường rồi sẽ gặp cô ấy.” Nghiêm Túc nhìn Hồ Già rồi lại cười nói, “Tôi biết tại sao Ngô Hiểu Nhạc nhất định phải chọn cô rồi, cô có nét nhận diện quá mạnh, ánh mắt còn mang theo chút bướng bỉnh.”

Hồ Già nghe xong liền hỏi: “Ngô Hiểu Nhạc là ai?”

“Đạo diễn, là nữ đạo diễn đấy.”

Xe du lịch chạy đến trước studio chụp ảnh lớn nhất khu rồi dừng lại.

Studio chụp ảnh lớn như một vật thể ngoài hành tinh, Hồ Già đứng ở cửa, cô cảm thấy như mình sắp bị chứng sợ vật thể khổng lồ rồi, “Cái này hẳn phải hơn một nghìn mét vuông nhỉ?”

“Nói ít đi rồi, là hơn ba nghìn mét vuông đấy.” Nghiêm Túc khoa chân múa tay vẽ cho cô sơ đồ, Hồ Già nhìn theo rồi cười, cô tưởng Nghiêm Túc còn đang phóng đại, đến khi thực sự bước vào studio, Hồ Già mới biết những gì Nghiêm Túc nói là sự thật. Đoàn phim xây một ngôi trường trong studio, tường gạch tòa giảng đường còn vô cùng ngay ngắn, cửa kính sáng bóng, trên nóc thậm chí còn có đài thiên văn, ngay cả bụi cây và bãi cỏ bên ngoài đoàn phim cũng đã bố trí xong rồi.

“Nhìn rất choáng ngợp phải không? Tòa nhà là thật, còn cây là giả.” Nghiêm Túc cười nói.

Hồ Già sờ thân cây thô ráp, quả nhiên đó là cao su.

“Đạo diễn đâu?”

Nghiêm Túc hỏi nhân viên bên cạnh.

“Đang dàn cảnh ở sân trong.” Nhân viên còn bận việc của mình vội vàng nói.

“Đến đây, vừa lúc tôi dẫn cô đi xem đoạn đường mà cô sẽ chạy.” Nghiêm Túc vỗ vai Hồ Già rồi hai người đi vào trong tòa nhà.

Tòa giảng đường có cấu trúc hình hồi (回), đoàn quay dựng đèn bên ngoài cửa sổ liền chiếu sáng cả tòa nhà, khiến Hồ Già không khỏi nghĩ đến giờ ra chơi dài vào lúc 10 giờ sáng. Đoàn đạo cụ còn rất tâm huyết mà trang bị biển tên kim loại cho mỗi lớp học, qua khung cửa sổ Hồ Già có thể thấy bàn ghế màu xanh nhạt trong lớp, còn có bảng đen bảng trắng.

Nghiêm Túc nén cười rồi hỏi cô, “Cô không cảm thấy có gì kỳ lạ sao?”

Hồ Già nói: “Bức tường này khá lạ, sao lại là từng tấm vách ngăn thế này?”

Có lẽ để tiết kiệm kinh phí, hành lang này chỉ để lại cột chịu lực, nhân viên đã thay thế các bộ phận khác trên tường bằng rèm cửa hình thanh, bao gồm cả cửa sổ thủy tinh, họ dùng từng sợi rèm, xếp chặt thành tường, bên dưới đóng khung kim loại. Tường là giả, sàn nhà lại là thật, sàn gạch hoa thoi màu xanh lá nhạt thật đẹp, khiến người ta chỉ cần bước đi trên đó đã cảm thấy tâm trạng vui vẻ.

Hành lang xuyên suốt cả tòa giảng đường.

Họ đi đến sân trong, sân trong là một vườn hoa nhỏ, trên đó treo đầy hoa tử đằng.

Đoàn đạo diễn đứng dưới hoa tử đằng, có một người phụ nữ đội mũ lưỡi trai gật đầu với Hồ Già và Nghiêm Túc, “Đến rồi à?”

“Cô ấy chính là Ngô Hiểu Nhạc.” Nghiêm Túc ghé vào tai Hồ Già nói, Hồ Già ừ một tiếng, thực ra cô không nhìn rõ Ngô Hiểu Nhạc trông như thế nào, chỉ biết cô ấy đội mũ bóng chày đội New York Yankees, buộc mái tóc xoăn dài khô thành đuôi ngựa, không thoa son, cũng không trang điểm, mang đôi giày thể thao thích hợp nhất để làm việc.

“Đến đây, đừng đứng trên sàn.”

Ngô Hiểu Nhạc kéo Hồ Già đến bên cạnh cô ấy, mọi người đều đứng trên bãi cỏ giả.

Nghiêm Túc nhướn mày với Hồ Già, biểu cảm rõ ràng viết: Đợi xem màn kịch hay đi.

“Tốt, có thể bắt đầu rồi.” Ngô Hiểu Nhạc nói vào bộ đàm. Phía bên kia nói: “Đã nhận.”

Sau khi lời nói kết thúc, Hồ Già nghe thấy tiếng ầm ầm của máy móc hoạt động, hành lang biến thành sóng biển vô cùng khoa trương.

Những bức tường lúc nãy đều dâng trào lên, mỗi tấm rèm cửa cùng với sàn nhà cuộn về phía trước, nhân viên mặc đồ bảo hộ chạy trên sàn nhà rồi ra sức lao về phía họ. Hồ Già cảm thấy tất cả định luật vật lí đều bị phá vỡ, căn phòng biến thành biển, người ta cứ thế chạy trên sóng biển, thật quá là không thể tưởng tượng nổi.

Nghiêm Túc nhướn mày: “Rất ngầu phải không, đây chính là con đường cô sẽ chạy đấy.”

Tim Hồ Già đập rất nhanh, cô đột nhiên cảm thấy, cuộc đời mình lúc này mới thực sự bắt đầu.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177