Bơi trong đêm

Phần 31
Phần 31: Pháo hoa giữa ban ngày

Hơi thở của Hồ Già phả lên đỉnh quy đầu.

Cô giúp Điền Tư vuốt ve dương vật, tốc độ tay vừa nhanh vừa mạnh.

Điền Tư ưỡn eo, lỗ đầu liên tục tuôn ra dịch tình.

Anh cũng mút liếm càng hăng say hơn, nước mật của cô tuôn ra cũng không hết, làm mặt anh toàn là nước.

“A ư ư ư…” Hồ Già chổng mông, mạnh mẽ đè lên Điền Tư, cô sắp lên đỉnh, cũng hơi muốn lật lên trên.

Điền Tư bị cô đè đến có hơi nghẹt thở, trên người lại nảy sinh một loại khoái cảm như sắp đạt đến cực hạn, miệng lưỡi lại càng cử động nhanh hơn, thậm chí dùng cả ngón tay đem vào trong hoa môi của Hồ Già. Cô thật chặt, Điền Tư chỉ có thể đưa vào một ngón tay. Anh cào vào thành thịt của cô, tưởng tượng mình đang dùng gậy thịt làm cô.

Làm tình với Hồ Già, nhất định sẽ rất sướng.

Điền Tư không nhịn được mà mơ mộng giữa ban ngày với Hồ Già.

Cơ thể chịu đựng khoái cảm mãnh liệt.

Hồ Già và Điền Tư đều như đang ở trên mây.

Hồ Già nhắm mắt lại, trên người toát ra một lớp mồ hôi mỏng.

Cuối cùng, một kích thích mạnh mẽ như sóng biển đánh về phía Hồ Già, bọt sóng bắn tung tóe, gần như muốn đánh vào mặt cô.

Hồ Già co giật dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đó. Mắt ngậm nước mắt, giọng rên rỉ trên giường cũng mang theo âm mũi yếu ớt. Điền Tư biết, cô sắp lên đỉnh.

Anh ôm chặt lấy Hồ Già, dùng sức nâng đỡ cô, miệng lưỡi quấy động với tốc độ chóng mặt.

Hồ Già run rẩy như một chiếc lá trong gió, đôi mắt xinh đẹp tuôn trào nước mắt, bên dưới cũng phun ra dịch mật.

Cô lên đỉnh.

Cơ thể như căng cứng lại, nhưng tâm hồn lại mềm mại.

Trên đỉnh dục vọng, tay Hồ Già như trút giận mà chơi đùa Điền Tư, dùng đầu móng tay cào xước thân gậy.

Điền Tư sắp bắn, miệng vẫn không ngừng chiều chuộng cô, tiếp tục liếm mút, lưỡi đùa nghịch hột le của cô rồi dùng sức mút.

Hồ Già rên rỉ ư a, cô lên đỉnh lần thứ hai, lần thứ ba, trong lòng Điền Tư dâng lên một cảm giác thỏa mãn, ít nhất ở trên giường, Hồ Già thích anh, khoái cảm của cô thậm chí nằm trong lòng bàn tay anh.

Anh và cô là ngang bằng.

Cô lại bị Điền Tư ép cho lên đỉnh thêm một lần nữa.

Hồ Già sướng đến mức có hơi mất hồn, cô run rẩy, muốn thoát khỏi Điền Tư.

Âm vật sau khi đạt cực khoái thực sự quá nhạy cảm, chạm nhẹ một cái là khiến cô run rẩy không tự chủ được.

Điền Tư giữ chặt cô, còn vỗ mông Hồ Già một cái, lưỡi lại trêu chọc liếm cô một cái.

“… Nước chảy nhiều thế này, cậu không muốn sao?” Giọng Điền Tư khàn khàn, “Hồ Già, tôi có thể làm cậu thoải mái hơn.”

Hồ Già đột nhiên thấy hơi hối hận vì đã trêu chọc Điền Tư. Nhưng cô không chịu nhận thua, thua Điền Tư trên giường thì quá mất mặt, cô cố ý hung dữ nói với Điền Tư: “Ai cho cậu nói chuyện? Thay vì nói mấy lời vô nghĩa đó sao không liếm cho tôi cho tử tế!”

Điền Tư lại cười khẽ một tiếng.

Quả nhiên, đàn ông lên giường đều sẽ trở nên xấu xa.

Điền Tư khiến Hồ Già lên đỉnh bốn lần.

Hồ Già không chịu thua, tay siết chặt, vuốt ve cậu nhỏ của Điền Tư, mân mê hai quả cầu căng mọng của anh.

“Sao cái thứ này to vậy? Đáng chết! Sinh ra là để cho đàn bà chơi… Chó dâm nhỏ này chắc chắn hôm qua lén lút chơi dương vật rồi, bắn bao nhiêu? Hai quả trứng có hơi xẹp xuống rồi… A ưm ưm…” Hồ Già hưng phấn nói lời dâm đãng liên tục, sướng rồi còn dùng đầu móng tay cào xước lỗ đầu của Điền Tư, “Không được dừng miệng, dùng lưỡi làm tôi đi, ư ư ư ư, cắm hỏng tôi đi…”

Cuối cùng hai người đều cùng lên đỉnh.

Điền Tư từ dưới thân Hồ Già đi ra, trên khuôn mặt tuấn tú kia đều là nước của cô.

Vòng eo mạnh mẽ của anh liên tục nâng lên, dương vật vểnh cao, phun ra từng đợt tinh dịch.

Hồ Già sững sờ một lúc rồi không tránh kịp.

Tinh dịch của Điền Tư đã bắn lên khóe miệng cô, có mùi tanh nồng.

“Kinh tởm chết đi!” Hồ Già từ trên người Điền Tư ngồi dậy, mắng anh, “Sao còn bắn lên mặt tôi…”

Thú vị là, ngọn lửa giận dữ trong lòng Hồ Già khi đối diện với biểu cảm của anh lại kỳ quái tan đi phần lớn.

Điền Tư nằm phía dưới, ánh mắt thẳng thắn lại luyến tiếc nhìn Hồ Già.

Anh bộc lộ ra phần yếu ớt nhất của mình.

Anh yêu cô.

Điền Tư kéo cô lên người mình.

Anh từ từ ngẩng đầu, liếm sạch tinh dịch ở khóe miệng Hồ Già rồi nuốt xuống.

Trong căn phòng màu sâm panh xinh đẹp, một cuộc mây mưa vừa kết thúc, mùi tình dục nhàn nhạt tỏa ra tựa như nước hoa.

Hồ Già lười biếng dựa vào người Điền Tư, đầu tựa vào hõm cổ anh. Cô tự nhủ với bản thân, cô mệt rồi, không phải vì rung động. Vì vậy cô mới lười biếng mà cho phép Điền Tư vuốt ve vai lưng mình, mặc cho anh dịu dàng hôn lên trán mình.

Cô mệt rồi.

Sau đó, Điền Tư ôm cô đi tắm.

Trong phòng tắm, Hồ Già lột sạch Điền Tư, bảo anh giúp mình tạo bọt.

Hồ Già chăm chú nhìn chằm chằm vào cậu nhỏ của Điền Tư, miệng vừa cười vừa đùa nói: “Chỉ được nhìn thôi, không được cương nhé…”

Sữa tắm vừa bôi lên, cơ thể cô liền thơm ngọt, hơi thở Điền Tư không khỏi trở nên gấp gáp, anh cố tránh bộ ngực của cô đi.

Hồ Già cau mày, nắm lấy tay anh kéo qua rồi đặt lên bầu vú tròn căng của cô.

“Đúng là đồ ngốc, vú không cần rửa à?” Cô trêu anh.

Tay Điền Tư vừa đặt lên liền như bị bỏng một cái.

Anh thử sờ một chút, chỗ này của cô căng tròn như quả bóng nước, lại trắng mịn như hai đống kem.

Hồ Già hài lòng nhìn Điền Tư.

“Mắt cũng nhìn thẳng luôn rồi, lần trước ở hồ bơi cậu đã muốn sờ rồi đúng không?”

Hồ Già cười nhìn anh, “Hôm nay thưởng cho cậu sờ vú, đợi cậu đối xử tốt với tôi hơn chút nữa, tôi sẽ cho cậu ăn.”

Tốt hơn chút nữa là đến khi nào? Điền Tư ôm cô, không nỡ làm cô đau, chỉ dám dùng tay nhẹ nhàng xoa nắn. Núm vú hồng hồng của cô nhô lên thật xinh xắn, khiến anh muốn ngậm vào miệng, mút mát, thưởng thức vị ngọt thanh của cô. Điền Tư cười thầm trong lòng, dường như chỉ cần ở bên Hồ Già, anh sẽ không biết xấu hổ là gì.

Nghĩ đến đây, cậu nhỏ của anh lại vểnh lên.

Hồ Già vuốt ve khuôn mặt của Điền Tư.

Cô quá thích dáng vẻ Điền Tư bị dục vọng bắt giữ.

Anh trông giống như Hồ Tây nổi sương mù. Hồ Già cười ngọt ngào.

Đêm đó, họ lại ầm ĩ đến nửa đêm.

Hồ Già mắng Điền Tư bắn quá nhiều tinh, làm ga giường bẩn chết đi được.

Tinh dịch khô và tinh dịch chưa khô lẫn lộn với nhau, trắng đục và vàng nhạt hỗn tạp, cô chụp lại ảnh để làm nhục anh.

Điền Tư dẫn Hồ Già về phòng anh, rạng sáng, Hồ Già mới buồn ngủ nằm sấp trên người Điền Tư chuẩn bị đi ngủ, miệng luôn mồm gọi anh là chiếc gối nhỏ.

“Ngủ đi.” Điền Tư nhẹ nhàng vuốt tóc Hồ Già.

“Cậu không được ngủ, đợi tôi ngủ rồi, cậu mới được ngủ.” Cô nói một lời vô lại như vậy.

“Ừ, tôi không ngủ.”

Điền Tư yên lặng nhìn cổ và lưng Hồ Già.

Anh rất muốn nói với cô, khi cô ngủ trông giống như một con bướm.

Hôm đó, Điền Tư nhìn mặt trời mọc, nhìn đỉnh núi xám lóe lên ánh hồng.

Anh cẩn thận dùng điện thoại ghi lại tia sáng ấy, đợi Hồ Già tỉnh dậy, anh sẽ cho cô xem.

Như vậy, tia sáng ấy sẽ không còn là bí mật cô đơn ban ngày của anh nữa.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177