Bơi trong đêm

Phần 65
Phần 65: Sườn núi

Về đêm, nhiệt độ thấp hơn ban ngày bảy, tám độ nhưng cũng không tính là lạnh.

Hai người khoác áo khoác da rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài. Đường phố lúc bốn rưỡi sáng, đèn đường vẫn chưa tắt, chỉ có quán ăn sáng vẫn đang mở cửa kinh doanh, vợ chồng chủ quán bận rộn ở bên trong, dưới ánh đèn dây tóc vàng ấm áp, lồng hấp từ từ bốc lên hơi trắng. Hồ Già nhìn họ, trong lòng chợt cảm thấy một cảm giác rất bình yên.

Họ định đến công viên núi Sư Tử, núi Sư Tử là một ngọn núi thấp, yên tĩnh nằm ở phía đông thị trấn Kim Hương, thị trấn Kim Hương không có nhiều toà nhà cao tầng, họ chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy núi Sư Tử. Thị trấn nhỏ nên Điền Tư đã nắm rõ đường đi, không cần Hồ Già dẫn đường, anh cũng có thể nhẹ nhàng lái xe đến công viên núi Sư Tử.

Hồ Già cười nói, “Sao em có cảm giác anh còn hiểu Kim Hương hơn em vậy?”

“Thật à?” Giọng Điền Tư có chút đắc ý.

Đến chân núi phía Nam, Điền Tư cẩn thận đỗ xe lại.

Núi Sư Tử nằm ngang trước mặt bọn họ có chiều dài sáu, bảy trăm mét, tương đương với hai vòng sân trường tiểu học, nhìn từ phía Nam, nó rất giống một con sư tử đang quay đầu ngắm trăng. Ngọn núi không cao, chỗ cao nhất cũng chỉ sáu mươi mét, giống như một tòa chung cư hai mươi tầng. Công viên được xây trên núi, cứ mười mét lại đặt một chòi nghỉ mát lục giác. Trong vườn không có đèn đường nên chỉ có bóng tối mờ mịt.

Hồ Già lấy ra đèn pin của ông ngoại ra, chùm sáng rực rỡ chiếu tới có thể nhìn thấy bụi bặm đang bay lơ lửng trong không khí.

“Đi nào, leo núi thôi.” Nói rồi cô đưa đèn cho Điền Tư.

Điền Tư liếc nhìn bậc đá, bậc thang thấp bằng phẳng nhưng anh vẫn không yên tâm về Hồ Già.

Con gái trong kỳ kinh không nên vận động mạnh, Điền Tư nhớ trong giờ thể dục, thầy cô vì an toàn nên luôn cho các bạn nữ đang trong kỳ kinh ra hàng riêng, miễn cho họ chạy dài, chạy ngắn và gập bụng, Hồ Già cũng đang trong thời kỳ đặc biệt, tuy núi Sư Tử thấp, nhưng nếu muốn một hơi leo lên cũng chưa chắc đã nhẹ nhàng.

Điền Tư có hơi hối hận nhưng không muốn dập tắt hứng thú của Hồ Già nên dịu dàng đưa ra một thỉnh cầu: “Chúng ta leo lên một tầng thì nghỉ một chút, được không?”

Hồ Già tặc lưỡi bước lên trước rồi vẫy tay trêu chọc anh, “Ồ, anh yếu quá ha.”

“Ừ.” Điền Tư cười rồi nắm lấy tay cô, “Nên phải theo sau em.”

Họ leo đến tầng một của công viên.

Hồ Già ra chút mồ hôi, cả người thấy nhẹ bẫng, cô không muốn dừng lại, thế rồi hai người lại tiếp tục đi lên.

Leo thêm mười mấy mét nữa, chân Hồ Già đã bắt đầu thấy hơi mỏi, hai người ngồi xuống ghế đá, dừng ba bốn phút rồi Hồ Già lại đứng dậy kéo anh đi, thế là họ lại tiếp tục leo lên. Khi đã lên hơn bốn mươi mét tương đương mười lăm tầng lầu, lưng eo Hồ Già đã hơi căng, bụng cũng thấy hơi nặng nề.

Điền Tư kéo cô vào chòi nghỉ.

Hồ Già ngửa đầu, cầm đèn pin cũ chiếu lên bầu trời, ánh sáng liền tan biến.

Cô dùng tay sờ vết cháy trên đèn pin, đó là dấu vết đầu thuốc lá của ông ngoại để lại. “Hồi nhỏ, ông ngoại thường dẫn em đi leo núi.”

“Ừ.” Điền Tư khẽ đáp rồi nhìn Hồ Già chờ cô nói tiếp. “Lúc đó em và ông nói là sẽ lên đỉnh núi xem mặt trời mọc nhưng em đi vài bước là đã mệt rồi, cứ ngồi dưới đất không chịu nhúc nhích, ông ngoại bèn nói với em, chỉ cần em có thể gắng sức leo lên một mạch, ông sẽ để em tùy ý chọn phần thưởng, sau đó, em thực sự leo lên đỉnh núi.”

Điền Tư hỏi cô, “Vậy em chọn phần thưởng gì?”

Hồ Già khẽ mím môi.

Lúc đó cô muốn búp bê Barbie trong quảng cáo của Toys “R” Us, nhưng Thương Nam không có.

Cô và ông ngoại đứng trong siêu thị của thị trấn, cô nhìn ông ngoại cúi đầu dùng tiếng phổ thông mang giọng địa phương hỏi đi hỏi lại nhân viên bán hàng, đối phương đều lắc đầu nói không có, nhân viên bán hàng xỏ tay vào túi rồi bỏ đi, ông ngoại từ từ cúi mắt, dưới ánh đèn trắng lạnh, ông mang theo sự áy náy nhìn Hồ Già, chợt cô cảm thấy bóng ông ngoại như đang từ từ bị kéo dài ra.

“Cháu không muốn búp bê Barbie nữa,” Hồ Già cầm miếng dán màu sắc sáng lấp lánh bên cạnh, “Cháu muốn cái này là được rồi.”

Đó là miếng dán hoa đỏ nhỏ nhắn cô giáo thưởng cho học sinh ngoan, cô rất thích.

“Dù sao thì cũng đã chọn một phần thưởng.”

Giọng nói Hồ Già trở nên mơ hồ, cô không kể câu chuyện miếng dán cho Điền Tư.

Sáu giờ rồi, còn hơn mười phút nữa là mặt trời sẽ mọc. Bụng Hồ Già có hơi đau, chân cũng đã thấm mệt, cô rất muốn về nhà nằm nhưng cố gắng leo thêm hai mươi mét nữa, họ sẽ lên được đỉnh núi. Hồ Già không biết tại sao cô lại muốn lên đỉnh núi xem mặt trời mọc đến vậy, có lẽ là vì sau khi ông bà ngoại mất, cô và Lý Huệ Quân luôn đi xuống dốc, cô muốn leo lên một lần nữa.

Chỉ khi trở lại “đỉnh núi” cao nhất, cô mới có thể nhìn thấy bình minh của mình.

Hồ Già muốn cuộc đời mình quay lại quá khứ.

Hồ Già nghiêng đầu nói, “Đi thôi.”

Điền Tư nắm tay cô, cảm thấy lòng bàn tay cô lạnh ngắt, “Ngồi đây một lát rồi đi.”

Hồ Già vặn tay anh, cau mày nói: “Nhanh lên, đừng lề mề, chậm chút nữa thì sẽ không kịp đón mặt trời mọc…”

Chưa dứt lời, bụng Hồ Già lại thực sự truyền đến một cơn đau, giọng cô trầm xuống, người cũng nghiêng nghiêng về phía trước.

“Bụng lại đau à?” Điền Tư lo lắng hỏi, Hồ Già không nói gì tức là đang thừa nhận. Điền Tư ôm cô vào lòng, dùng lòng bàn tay ấm áp xoa bụng cho cô, hai người ngồi trong chòi nửa sáng nửa tối, Hồ Già nghiêng đầu không chịu nói gì, một lúc sau mới thở dài nói, “Hôm nay không lên xem mặt trời mọc được rồi.”

Cô vừa dứt lời liền đúng lúc mặt trời mọc.

Họ ở giữa sườn núi, vừa hay nhìn thấy mặt trời sáng rực từ tầng mây xám đặc đi ra, bắt đầu cháy rực.

Ánh sáng rực rỡ ấy quá chói lòa, nửa bầu trời đều bị nó hun đỏ, tầng mây như trang giấy từ từ cuộn lại, mắt Hồ Già có chút nóng lên như thể có tro bay vào. Bầu trời càng lúc càng sáng, dưới độ phơi sáng khác nhau, màu sắc quần áo của họ cũng thay đổi, từ xám xỉn chuyển thành xám trong.

“Em xem, ở giữa sườn núi chúng ta cũng có thể thấy mặt trời mọc mà.” Điền Tư cười nói với cô.

Hồ Già khẽ cong khóe miệng. Đúng vậy, ở giữa sườn núi cũng được. Chỉ cần cô ngẩng đầu, cô sẽ nhận được ánh sáng rực rỡ của mình.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177