Bơi trong đêm

Phần 46
Phần 46: Bài thơ tỏ tình

Hồ Già dán lên cây thịt nóng bỏng từ từ ma sát huyệt nhỏ.

Lý trí của Điền Tư bị cô nấu chảy, anh thân mật ôm lấy cô.

“Phải mài gậy thịt thối này thành cái kim khâu.” Cô còn đùa giỡn như vậy.

Cô chảy quá nhiều nước, môi âm hộ vừa dán lên gậy thịt liền trơn trượt, trực tiếp lộ ra âm vật.

Bộ phận sinh dục của hai người gắn kết chặt chẽ, chỉ thiếu chút nữa là trực tiếp xâm nhập vào, dục vọng của anh và cô đều mạnh mẽ, tình dục như lửa đốt, thân thể hai người quấn quýt vào nhau như những con rắn đang giao phối, trong phòng tràn ngập tiếng nước róc rách. Hồ Già cọ xát thoải mái còn dán sát vào lông mu của Điền Tư để tìm khoái cảm, rên rỉ vặn vẹo một hồi, tạo ra một mảng ướt át bóng loáng.

Điền Tư nhìn thấy thế, đồng tử càng thêm sâu thẳm, anh kéo cô xuống hôn.

Hồ Già lên đỉnh mấy lần, hai chân đều đã run rẩy.

Nói ra cũng lạ, đối diện với ánh mắt thăm thẳm của Điền Tư, cô chỉ cảm thấy trong lồng ngực có một niềm khoái cảm như đang trôi bồng bềnh.

Hồ Già bị kích thích đến đầu óc choáng váng, Điền Tư lại chưa xuất tinh, anh không cho Hồ Già lười biếng, anh hôn cô, nuốt lấy tiếng thở dốc của cô, tay còn lại bóp eo cô khiến cô vặn mình nhanh hơn, dưới khoái cảm hai người thoải mái đến tận xương cốt, bộ ngực tròn trịa của Hồ Già rung lên, mang theo mồ hôi thơm, trắng bóng đến lóa mắt.

Điền Tư không chịu nổi được sự quyến rũ này, anh nhẹ nhàng ngậm lấy bầu vú thơm của cô, tay kia bóp bên vú kiều diễm còn lại, xoa bóp vuốt ve, lấy lòng cô.

Vì sợ đánh thức Lý Huệ Quân, Hồ Già không dám rên rỉ thành tiếng, chỉ có thể trong lúc âu yếm, hạ giọng mắng Điền Tư là con chó hoang…

Điền Tư mỉm cười hôn cô, trong lúc vận động thể xác, chiếc giường cũ kỹ cũng kêu cọt kẹt theo.

Điện thoại của Hồ Già theo khe hở mà rơi xuống, phát ra tiếng “bộp”.

Rơi thì cứ rơi, chẳng ai thèm để ý.

Không khí tanh tưởi như sắp nhỏ ra giọt mật.

Ga giường ướt đẫm, theo động tác cơ thể mà nhăn nhúm từng đợt sóng tình.

Anh và cô đổi tư thế, Hồ Già nằm ở dưới, kẹp chặt hai chân, chỗ kín khép lại, chỉ còn lại một khe thịt phồng lên.

Điền Tư ưỡn eo, dán sát vào bờ mông nhô cao của Hồ Già, đưa gậy thịt cứng ngắc vào giữa hai chân cô, chỗ tiếp xúc thân thể của hai người trơn ướt và nóng hổi, để anh có thể ra vào nhanh chóng, cậu nhỏ hung hãn liên tục tách môi âm hộ ẩm ướt, chọc vào nhụy hoa đỏ thẫm của cô. Quy đầu của Điền Tư tròn căng, thân dương vật còn mang theo gân guốc nổi lên, đó là cây gậy massage tuyệt vời nhất.

Dâm thủy của Hồ Già tuôn ra ngày càng nhiều, làm ướt cả ga giường.

Điền Tư dùng ngón tay móc lên một chút, đối diện với mắt cô, không chút xấu hổ mà nuốt vào.

Hồ Già quay đầu đi không nhìn anh nữa.

Động tác của Điền Tư vẫn không ngừng, Hồ Già bị kích thích đến mức không thể trốn tránh.

Một cảm giác xa lạ tụ lại ở bụng dưới cô, bờ mông tròn của cô nhấc lên, run rẩy không thôi.

Điền Tư nhìn khuôn mặt ửng hồng của Hồ Già, anh biết cô lại sắp ra, anh ưỡn eo, dương vật ra vào cực nhanh hơn chục cái.

Không biết đây là lần lên đỉnh thứ mấy, Hồ Già không thể kêu lên thành tiếng, chỉ cảm thấy bụng dưới vừa sướng vừa căng cứng, như muốn tuôn trào, eo mông cô co giật, hai đùi mở ra rồi lại khép lại, lỗ nhỏ liên tục co bóp, hút không khí vào rồi lại nhả ra. Hồ Già lại rên lên một tiếng. Cô nhấc cao mông lên, một tia nước trong suốt từ lỗ nhỏ phun ra.

Cô xuất tinh, lại còn là do Điền Tư làm cho cô.

Nước mắt sinh lý của Hồ Già trào ra.

Điền Tư không tránh cô, ngược lại còn đè lên, vùi đầu vào giữa hai chân cô.

Thứ Hồ Già phun ra, Điền Tư ăn hết, nuốt hết, một chút cũng không để lại.

Cô mệt mỏi cuộn mình trên giường, Điền Tư chải lại mái tóc đen ướt dính lên má cô, lau đi nước mắt của cô, rồi lại nâng mặt cô, nhân lúc hôn mà đút chất lỏng ngọt ngào trong miệng vào miệng Hồ Già. Trong nụ hôn, Điền Tư chăm chú nhìn cô, ánh mắt kìm nén, cuồn cuộn, như ẩn chứa từng lớp từng lớp thơ tình, Hồ Già không chịu nổi sự quyến rũ này của anh, cô nuốt xuống dâm thủy.

Hồ Già đấm anh một cái: “Loại đồ này mà cũng đút cho tôi.”

Điền Tư nói: “Là chia sẻ.”

“Chó dâm.”

Hồ Già vỗ vỗ mặt anh nhưng tay không có sức.

Chân cô vẫn run rẩy, sau mấy vòng lên đỉnh mãnh liệt, tay chân cô đều có hơi tê dại.

Điền Tư nhận ra có gì đó không ổn, anh ôm Hồ Già vào lòng, nhẹ nhàng xoa bóp tay chân cho cô rồi lại đút nước cho cô uống.

“Còn có chỗ nào không thoải mái không?” Giọng Điền Tư lo lắng đến mức có hơi khàn khàn.

Hồ Già ừ một tiếng.

Điền Tư lại nói: “Xin lỗi… vừa rồi là tôi quá đà rồi, cậu đỡ hơn chưa?”

Hồ Già cười khẽ trong lòng anh.

Điền Tư rốt cuộc vẫn là trai tân, không phân biệt được sự khác biệt giữa sướng thật và bệnh.

Cô cũng không đáp lại anh, chỉ nghiêng đầu cắn lất môi anh, tay nắm lấy dương vật của anh, chặt chẽ vuốt lấy quy đầu.

Cô muốn để Điền Tư nhanh chóng bắn tinh trong tay cô. Để không phát ra tiếng rên rỉ, họ chỉ có thể lấy miệng ngăn miệng, đây là đêm họ hôn nhau nhiều nhất, tiếng hôn rên rỉ bên tai.

Sau khi kết thúc rồi, Điền Tư vẫn đi tắm.

Hồ Già vừa rồi làm đến khô cổ khát họng, khi cuộn mình trên giường lại uống thêm khá nhiều nước.

Đợi Điền Tư tắm xong ra liền giúp cô dịch giường, nhặt điện thoại từ khe giường lên.

Hồ Già nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Điền Tư, không nhịn được mà cười khẽ, dùng chân đạp đạp lưng anh, cảm giác rất tốt.

Hồ Già nhẹ giọng trêu: “Chó con.” Rõ ràng là đang trêu cười anh, Điền Tư lại còn tưởng Hồ Già đang gọi anh mà khẽ đáp lời: “Hả?”

Đối diện với ánh mắt trong sáng và ngượng ngùng của Điền Tư, Hồ Già có một trận rối loạn vô cớ trong lòng.

“Không sao.” Cô quay mắt đi rồi nói, lại bổ sung thêm một câu, “Giúp tôi thay ga giường đi, bẩn muốn chết.”

Trước khi ngủ, anh ôm cô như thường lệ.

“Hồ Già?” Điền Tư nghiêng nghiêng người để ôm cô tốt hơn.

“Gì.” Giọng Hồ Già vẫn lạnh lùng cứng rắn như mọi khi, như thể quá dịu dàng là đang lộ ra sự sợ hãi.

“Bạn bè em đều gọi cậu thế nào?” Điền Tư dò hỏi, anh không muốn gọi tên đầy đủ của cô nữa, chỉ muốn thân thiết hơn một chút.

“Tôi không có bạn.” Hồ Già thành thật nói.

“Vậy người nhà thì sao?” Anh hỏi.

“Chỉ gọi là Giai Giai.” Hồ Già lật người, mặt đối mặt với Điền Tư.

“Giai nào? Giai trong Hồ Già à?” (*)

Trực giác Điền Tư mách bảo biệt danh của cô là một chữ khác.

Hồ Già, anh chú ý đến cái tên của cô ngay từ đầu, điều này khiến anh liên tưởng đến “Hồ Già Thập Bát Phách” của Thái Văn Cơ, văn học thì rất hay, nhưng những văn học ấy đặt lên người cô, anh sẽ liên tưởng đến trải nghiệm của Thái Văn Cơ, từ đó mà lo lắng cho cô.

“Một bên là chữ nhân, một bên là hai chữ thổ, ông ngoại tôi không biết chữ ‘Già’, ông thích bên trái có chữ nhân như này.”

“Vậy sau này tôi cũng gọi cậu như vậy nhé?”

“Tùy.”

Điền Tư đã rất vui mừng.

Cô không hiểu một cái tên có ý nghĩa đối với anh như nào.

(*Giải thích: Chữ (笳) – Gìa trong tên của nhân vật nữ Hồ Già (胡笳) có nghĩa là một loại nhạc cụ thổi làm bằng ống tre, tương tự như ống sáo. Chữ này gồm 2 bộ phận (bộ thủ) là bộ trúc (⺮) chỉ cây tre và bộ gia (加).

Điền Tư lại liên tưởng cái tên Hồ Già với tác phẩm “Hồ Già Thập Bát Phách” (胡笳十八拍) của nữ thi sĩ Thái Văn Cơ thời Đông Hán. Đây là một khúc nhạc cổ nổi tiếng, kể về nỗi buồn ly biệt quê hương của Thái Văn Cơ khi bị ép gả cho một vị Vua người Hung Nô.

Hồ Già bảo biệt danh của mình là “Giai Giai”, trong đó chữ “Giai” (佳) có nghĩa là tốt đẹp, ưu tú. Chữ này gồm bộ đơn nhân (亻) và 2 chữ thổ (土). Ông ngoại cô đặt tên này vì không biết viết chữ “Già” trong “Hồ Già”, nên thay bằng chữ “Giai” (佳) có cách viết đơn giản hơn và cũng mang theo ý nghĩa tốt đẹp.

Cả hai chữ (笳) – Già và (佳) – Giai đều có phiên âm pinyin là jiā, đây là hai từ đồng âm trong tiếng Trung.)

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177