Bơi trong đêm

Phần 86
Phần 86: Nhà của cô

Màn hình điện thoại vỡ vẫn có thể thay mới.

Hồ Già tìm một tiệm sửa điện thoại gần đó, ông chủ nhìn mặt cô rồi lại nhìn điện thoại, mở miệng đòi hai nghìn rưỡi.

Cô cười khẩy, “Ông đừng nói với tôi là màn hình zin, tôi chỉ cần loại hàng nội địa giá rẻ nhất, tài chính chỉ có một trăm, ông thích kiếm món tiền này hay không thì tùy.”

Ông chủ đang cúi đầu tháo bo mạch một chiếc điện thoại khác, ông ta liếc mắt nhìn cô, miệng than thở: “Bốc hoả dữ vậy, cô ăn phải thuốc nổ à? Hay là mấy cô gái trẻ bây giờ đều thế?”

Vẻ mặt Hồ Già lạnh tanh, cô không thèm để ý đến ông ta.

Cuối cùng chỉ một trăm là xong.

Màn hình nội địa đương nhiên không tốt bằng màn hình zin.

Chưa kể còn ám vàng, cảm ứng còn chậm, phải ấn mạnh mới thao tác được.

Hồ Già nhét điện thoại vào túi, nó nói với cô rằng có những chuyện không sửa chữa lại được nữa.

Lần này Lý Huệ Quân thực sự đánh một trận bạc lớn, bà giấu mười vạn ở nhà, Hồ Già có dùng đèn soi cũng không tìm ra.

Mười vạn này Lý Huệ Quân đem đi đánh bạc hết. Xét xử xong, tình tiết của bà nghiêm trọng nên phải giam giữ mười ngày. Hồ Già biết rồi trên mặt cũng không có biểu cảm gì, chỉ gãi gãi tay, một lúc sau, cô xắn tay áo lên, trên cánh tay đã nổi mẩn đỏ lấm chấm như thể dị ứng. Thứ cô đè nén trong lòng, điều cô không chịu nói ra khỏi miệng, cơ thể sẽ thay cô biểu đạt.

Ban ngày, Hồ Già vẫn ngoan ngoãn đi học.

Tan học rồi, các bạn học khó tránh khỏi đùa giỡn một chút, nói với nhau vài câu, Hồ Già vẫn ngồi bất động tại chỗ ngồi làm bài tập.

“Áo hoodie của cậu trông cũng đẹp đấy!” Bạn cùng bàn của Hồ Già kéo tay bạn của mình, bảo đối phương xoay một vòng để ngó nghiêng toàn diện.

Cô gái được khen cũng thấy vui vẻ rồi lại giơ tay lên so sánh, nhướn mày nói: “Đẹp không? Tớ cũng thấy đẹp! Đây là của mẹ tớ tự may đấy! Bà ấy mà biết cậu khen hẳn sẽ vui lắm!”

Hồ Già ngồi bên cạnh nghe rõ mồn một, cô kéo kéo tay áo. Cái áo cô mặc trên người vẫn là hàng đặt trên mạng, vải mỏng, mặc mãi nên tay áo cũng bắt đầu dài ra.

Vào giờ thể dục, nắng quá gay gắt.

Hồ Già hiếm khi cảm thấy chóng mặt, sau khi kiểm tra thể lực chạy xong tám trăm mét, ngực cô như bị nghẹn lại.

Thầy giáo cho họ hoạt động tự do, cô gái được yêu thích nhất lớp kêu gọi mọi người chơi bóng chuyền với cô ấy, con gái chơi bóng với nhau, tiếng cười và tiếng hét cực kỳ nhiều, như coca cola mà bơm thêm carbon dioxide liền sủi bọt lép bép, Hồ Già đi sang bên cạnh, ngồi dựa vào cây rồi nhìn họ, cảm thấy như mình đang xem một bộ phim thanh xuân.

Đợi đến khi Hồ Già đứng dậy lần nữa, đầu óc quay cuồng, cô thấy chóng mặt rồi lập tức cúi người nôn ra.

Tiếp theo là tiết toán, Hồ Già phải lên lớp.

Nếu bỏ lỡ tiết toán một chút thì sau đó sẽ không theo kịp được.

Nhưng người cô đau nhức, mí mắt cũng nặng trĩu, Vương Phú Xuân thấy Hồ Già không ổn, đến khi tan học liền gọi cô ra ngoài.

Vương Phú Xuân dùng mu bàn tay dán lên trán Hồ Già, “Này này này! Sốt nặng như vậy rồi, em xem em kìa, cơ thể không thoải mái thì đừng có cố gắng.” Ông hiếm khi dịu dàng, giọng nói cũng hòa hoãn đi, “Gọi phụ huynh đón em về nhà nghỉ ngơi, có mang lén điện thoại không? Nào, để thầy cho em mượn điện thoại gọi.”

Vương Phú Xuân nhét điện thoại vào tay Hồ Già.

Hồ Già cầm chiếc điện thoại, bấm hai số rồi lại đều xóa đi.

Cô thực sự không biết nên gọi cho ai, cô còn có thể gọi cho ai? Mẹ cô đang ở trại tạm giam, bố cô thì đã sớm không cần cô nữa rồi.

Phụ huynh? Hồ Già dường như đã không còn nhà nữa rồi. Vương Phú Xuân vẫn nhìn cô, Hồ Già chỉ có thể cau mày bấm một số, đối phương rất nhanh đã bắt máy, Hồ Già cúi mắt, biểu cảm trên mặt từ đầu đã nhạt nhòa, chỉ khi nghe thấy giọng anh, lông mày cô mới vô thức nhíu lại, đó không phải là sự ghét bỏ hay kháng cự, mà là cuối cùng cô cũng đã tìm được người để có thể bày tỏ sự tủi thân của mình.

“Em bị bệnh rồi, mau đến đón em về nhà đi.” Cô nói với Điền Tư.

Điền Tư lập tức nói: “Được, giờ anh đến ngay.”

Hồ Già về nhà.

Nhà của cô từ ngôi nhà rải đầy quân mạt chược trên sàn biến thành ngôi nhà trồng thiên thần Gabriel.

Hồ Già thay đồ ngủ, uống thuốc rồi cuối cùng mới chịu nằm lên giường, Điền Tư đắp chăn cho cô, cô thuận thế nắm lấy cánh tay anh, ánh mắt nhìn chằm chằm anh, không chịu để anh đi, anh cười an ủi cô: “Anh không đi, chỉ là đi lấy cái ghế qua đây thôi.”

Hồ Già vẫn lắc đầu, “Vậy cũng không được đi, anh cứ ngồi bên cạnh em, đâu cũng không được đi.”

Điền Tư gật đầu, cô lại hung dữ với anh, “Sao anh không nói gì, anh không vui à?”

Anh liền vừa cười vừa nói, “Anh vui lắm.”

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177