Bơi trong đêm

Phần 48
Phần 48: Thủy triều

Khi xoay người rời đi, Điền Tư quay lưng về phía ánh nắng.

Từ đây về đến khu Long Loan đi taxi mất bảy, tám phút, đi xe đạp mất hai mươi phút, đi bộ thì phải hơn nửa tiếng.

Điền Tư không do dự mà chọn từ từ đi bộ về, như vậy, cảm giác hân hoan trên người anh sẽ biến mất chậm hơn một chút. Khi đợi đèn giao thông, gió đầu thu ập vào người Điền Tư, anh có thể cảm nhận được mùi hương của Hồ Già trên người anh từ từ trôi đi, giống như cô dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng cào lên mu bàn tay anh, xúc cảm từ từ biến thành những đường nét đứt quãng, phấp phới rời đi.

Điền Tư nhìn về phía đèn chỉ dẫn giao thông.

Đèn xanh, anh nên đi rồi.

Bắc Kinh lạnh hơn Dũng Thành rất nhiều, sự chênh lệch nhiệt độ sáng tối khá lớn.

Điền Tư thu dọn quần áo gọn gàng rồi lại lấy ra hộp thuốc di động để đựng thuốc, hộp thuốc dùng lâu rồi, chỗ mở đóng đã có hơi nứt rạn. Điền Tư cẩn thận cất hộp thuốc đi, tránh để Điền Trọng Lân nhìn thấy. Nhà đã có một người có vấn đề về tinh thần là đủ rồi, nếu Điền Trọng Lân nhìn thấy Điền Tư cũng lén lút uống thuốc, e là sẽ nổi giận.

Sắp xếp xong hành lý, Điền Tư lại gấp gọn quần áo phơi trên ban công cất vào tủ quần áo.

Hồ Già ở nhà anh mấy ngày cũng để lại không ít quần áo, khi đem cất quần lót lộ liễu của cô, Điền Tư vẫn đỏ mặt.

Anh và cô làm tình mỗi đêm, anh giúp cô cởi móc áo lót, cởi quần lót ẩm ướt, nụ hôn theo đó rơi trên người cô, nơi ngực nhô lên là núi, nơi lỗ chảy nước là thung lũng, quần áo rơi vãi dưới giường nhăn nhúm là hình dáng thân thể họ chồng lên nhau, tay chân quấn quýt, Hồ Già cắn lên bả vai anh.

Buổi sáng, Điền Tư sẽ luôn tỉnh trước Hồ Già.

Anh yên lặng ôm cô một lúc rồi rón rén dậy, nhặt quần áo Hồ Già rơi vãi trên sàn nhà bỏ vào giỏ đồ bẩn.

Khi giặt quần áo, đồ lót và quần áo khác được tách riêng, đồ lót phải giặt tay, Hồ Già xem phim trong phòng ngủ, lời thoại của những người yêu nhau truyền đến chỗ anh, Điền Tư ngẩn người rồi vô tình ngâm đồ lót của Hồ Già vào chậu nước, thế là hỏng rồi, Điền Tư không biết nên gọi Hồ Già tự đến giặt sẽ ngượng hơn hay là anh giúp cô giặt sẽ ngượng hơn.

Dù sao thì khi Hồ Già ra ngoài tìm anh, Điền Tư đang giặt quần lót của cô trong tay.

Điền Tư cất quần áo của Hồ Già đi.

Anh nghĩ, vì cô để quần áo ở nhà anh nên anh không sợ cô không đến.

Trước khi đi, Điền Tư cẩn thận nhấc chậu đất của Gabriel, bón phân theo tỷ lệ rồi tưới một chút nước.

Những thứ khác đều có thể mang đi, chỉ có Gabriel là không thể, Điền Tư tìm dì dọn dẹp đến nhà giúp anh chăm sóc Gabriel.

Điền Tư đợi ở dưới lầu.

Chiếc Audi đen từ từ lái đến chỗ anh rồi dừng trước mặt anh.

Điền Tư để hành lý vào cốp sau, mở cửa xe rồi ngồi bên cạnh Điền Trọng Lân.

Hôm nay Điền Trọng Lân ăn mặc rất bình thường, chất liệu quần áo vẫn tinh tế như mọi khi, len cashmere mềm mại, quần flannel thoải mái. Ngay cả khi ngồi trong xe ông cũng vẫn thẳng lưng, cây gậy kim loại đen nhánh kia được ông gấp lại rồi cất sang một bên, nhìn như là có thể đi leo núi.

“Ông nội.” Điền Tư gọi ông.

Điền Trọng Lân gật đầu rồi lại hỏi anh: “Dạo này việc học hành của cháu thế nào?”

Điền Tư thành thật kể tình hình của mình với Điền Trọng Lân rồi lại nói đến việc mình đã thử code công cụ vật lí.

Điền Tư nói xong, Điền Trọng Lân không lập tức đáp lại.

Xe chạy một đoạn đường, Điền Trọng Lân mới từ từ nói: “Cháu học chuyên ngành này, ông không phản đối, khoa học kỹ thuật là lực lượng sản xuất số một, trí tuệ nhân tạo lại là xu hướng phát triển hiện nay, cháu phải coi trọng mối quan hệ tương hỗ giữa trí tuệ nhân tạo và các ngành học khác, đuổi kịp tốc độ cách tân của công nghệ, đừng lãng phí những nguồn lực trong tay.”

Thấy Điền Tư không trả lời, Điền Trọng Lân quay sang nhìn Điền Tư.

Điền Tư mỉm cười nói: “Cháu biết rồi.”

Sau khi lên máy bay rồi, Điền Trọng Lân thắt dây an toàn, nghiêng đầu phát hiện Điền Tư đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Bông hoa trong điện thoại anh không rõ là hoa hồng hay hoa tháng sáu, là một bông hoa trắng muốt. Điền Trọng Lân ho khụ một tiếng.

Điền Tư đem điện thoại cất đi.

Điền Trọng Lân nói với giọng không mặn không nhạt: “Anh họ Trung Cảnh của cháu được đánh giá lên phó giáo sư rồi ở lại Mỹ rồi.”

Điền Tư đáp lại với nụ cười nhạt: “Vậy ạ? Vậy anh ấy có thể thả lỏng một chút rồi.”

Điền Trọng Lân hừ một tiếng không hài lòng: “Ba mươi tuổi đã muốn thả lỏng?”

Điền Tư không đáp lại.

Điền Trọng Lân dừng một chút rồi lại nói: “Cháu học xong đại học ở Thanh Hoa, ông cũng có thể cho cháu ra nước ngoài học tiến sĩ, nhưng cháu phải nhớ một việc, học xong nhất định phải về cho ông.”

“Cháu biết rồi.”

Khi máy bay cất cánh, màng nhĩ của hai người đều không thoải mái.

Điền Trọng Lân thở ra một hơi rồi lẩm bẩm: “Cho đi rồi, ông cũng sẽ để mắt đến cháu, cháu đừng có giống bố cháu…”

Trong cơn rung lắc, tay Điền Trọng Lân nắm chặt lấy tay vịn, nốt ruồi già màu lê nhạt, gân xanh nổi lên trên bàn tay lớn, vết sẹo trên ngón út trở nên đặc biệt dễ thấy.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177