Bơi trong đêm

Phần 120
Phần 120: Anh biết

Hồ Già cúp điện thoại, ngồi trên đầu giường thẫn thờ.

Tay chân cô đều có chút tê dại như bị tảng đá cứng đè lên, không dùng sức được.

Trong điện thoại, Hồ Già gần như ngớ ngẩn mà lặp lại lời của Điền Tư, cô nói, ông ngoại anh mất rồi, vậy anh phải làm sao bây giờ? Điền Tư dùng giọng điệu kiềm chế như thường lệ anh vẫn nói, anh đã làm xong giấy chứng tử ở bệnh viện, cũng đã liên hệ nhà tang lễ, tối nay anh phải thức canh linh cữu của ông ngoại. Hồ Già nắm chặt điện thoại, vụng về an ủi anh. Trước khi cúp máy, Điền Tư lại xin lỗi, nói rằng anh không cố ý không nghe điện thoại.

Cuộc điện thoại của họ chỉ kéo dài hơn 30 giây, Hồ Già đã ngớ ngẩn đến mức không biết nói gì nữa.

Cô nằm trên giường, cô cảm thấy như mình như đang nhấm nháp nước chanh.

Hồ Già không ngủ được.

Số trên đồng hồ báo thức điện tử đầu giường từ từ nhảy, cô nhìn màu mưa mờ ảo bên ngoài cửa sổ, cảm thấy cả thành phố đều thấm đẫm nước.

Trong đầu Hồ Già toàn nghĩ về Điền Tư, cô nghĩ đến Điền Tư cúi mày nói, người già trong nhà bị bệnh rồi, Điền Tư nhẹ giọng nói, anh đang ở bệnh viện, Điền Tư cười nói, anh không sao, em đừng lo cho anh. Hồ Già phát hiện mình sao mà chậm chạp ngu ngốc đến thế, cô và Điền Tư sống cùng nhau, ngủ cùng nhau, cô nhìn vào mắt anh, nhưng lại không nhìn thấy nỗi đau của anh.

Cô phải làm gì đó cho anh, cô nhất định phải làm gì đó cho anh.

Hồ Già hủy vé tàu cao tốc vào buổi chiều.

Cô lật người xuống giường, thu dọn hành lý một cách đơn giản và thô bạo, bắt taxi đến Nam Hàng Châu. Cô muốn gặp Điền Tư.

Hàng Châu mùa đông lạnh đến mức làm răng người ta va cập vào nhau. Hồ Già nhìn lên bầu trời đen kịt, cảm thấy bây giờ không phải là 4 giờ sáng mà nên nói là 4 giờ tối. Tàu cao tốc phải đến 6 giờ mới chạy, Hồ Già mua vé ghế cứng sớm nhất, cả người cô cứng đờ theo đoàn tàu xanh lắc lư đến Nam Thượng Hải rồi bắt taxi đến Nhà tang lễ Long Hoa. Đợi cô kéo vali đứng trước cổng nhà tang lễ thì đã là 9 giờ sáng.

Hồ Già bối rối nhìn biển hiệu cửa đá cẩm thạch của nhà tang lễ, cảm giác thực tế và xám xịt này khiến cô không biết mình đến đây làm gì. Cô không phải người nhà của Điền Tư, cô cũng chưa từng gặp ông ngoại của Điền Tư, cô đến đây chỉ là muốn gặp Điền Tư.

Nhưng cô không nói với Điền Tư là cô đến Thượng Hải, cô cũng không biết nên nói gì với anh.

Hồ Già đứng ngây ra ở cửa một lúc, cô cảm thấy mình trở nên đặc biệt ngốc nghêhcs.

Có người từ bên trong đi ra.

Hồ Già cả đêm không ngủ, mắt nhìn ra ngoài cũng trở nên có chút mờ.

Cô thấy những người đó mặc tang phục đen, ăn mặc chỉnh tề, có lẽ là người nhà của người quá cố.

Người đàn ông trẻ mặc vest đen đưa bà vào xe, cúi người dặn dò mấy câu rồi nhẹ nhàng đóng cửa xe, nhìn xe chạy xa. Hồ Già đứng tại chỗ, nhìn anh từ xa, chỉ cảm thấy anh có hơi quen mắt. Người đàn ông vóc dáng thẳng đuột, gầy gò, vẻ mặt trang nghiêm, bộ vest đen làm nổi bật lên vẻ tinh tế mà thê lương của anh, phảng phất như tuyết mịn rơi ngày đông vậy. Anh nhận ra ánh mắt của cô, quay đầu nhìn về phía cô.

Ngay khoảnh khắc đối mắt, Hồ Già mới phát hiện ra đó là Điền Tư.

“Giai Giai… em về từ khi nào vậy?”

Điền Tư nhận lấy vali của cô, thấy mặt cô đỏ bừng, liền dùng mu bàn tay áp lên má cô. Cô không có phát sốt.

Mặt Hồ Già càng đỏ hơn, như bị hấp trong xửng hấp, cô ấp úng nói: “Em đi tàu lúc 4 giờ sáng, em giỏi chứ?”

Điền Tư sững người, anh hỏi cô: “Vậy em có ngủ không? Em đợi ở đây bao lâu rồi? Sao em không gọi cho anh?”

Hồ Già sờ mũi rồi càng nói nhỏ hơn: “Em không ngủ được mấy, có chút mất ngủ nên muốn qua xem anh.”

Điền Tư rất kinh ngạc, anh gần như nhìn Hồ Già với vẻ tìm hiểu, làm cô càng xấu hổ hơn, mặt cô đỏ bừng.

Gương mặt đỏ của cô còn hữu dụng hơn nói lời yêu thương, Điền Tư hiểu ra, kéo cô vào lòng rồi vỗ về.

“Mắt toàn là tơ máu, ngồi tàu đi qua mệt lắm phải không?” Anh thì thầm.

Hồ Già rúc trong lòng Điền Tư, mắt cô cay xè.

“Bị lạnh có phải không, coi chừng bị cảm đó.” Điền Tư lấy khăn giấy giúp cô lau mũi rồi lại hỏi cô, “Sao em tìm được đến chỗ này?”

“Anh nói với em trong điện thoại, em nghĩ là mấy hôm nay anh ở Nhà tang lễ Long Hoa nên đi xe qua.” Hồ Già nói với giọng nghèn nghẹt, cô không chịu nhìn anh, nửa trách móc nói, “Điền Tư… anh chẳng nói gì với em cả, em sợ anh gặp chuyện.”

Điền Tư im lặng một lúc rồi cười, vỗ về cô: “Đừng nghĩ bậy, anh sẽ không gặp chuyện gì đâu.”

Hồ Già ngẩng đầu hỏi: “Vậy anh có mệt không, có ngủ không?”

Anh nói: “Anh nhìn thấy em là hết mệt rồi.”

Điền Tư gọi xe giúp cô.

“Anh còn phải bận chút chuyện, em cứ về nhà ngủ bù trước đi, đừng lo cho anh.” Anh chỉnh tóc cho cô.

Hồ Già đã hai mươi bốn tiếng rồi chưa được chợp mắt, não cô cũng trở nên rỉ sét, chỉ biết phản đối: “Em còn có chuyện muốn nói với anh.”

Điền Tư tựa vào cửa xe, anh cười với cô, dịu dàng nói: “Ừ, vậy em muốn nói gì? Anh đang nghe đây.”

Hồ Già đối diện với gương mặt tuấn tú sáng sủa của Điền Tư, những lời trong lòng lộn xộn đều bị anh chém đứt, cô chỉ có thể ngoảnh mắt đi, lẩm bẩm nói: “Đợi anh bận xong rồi hãy nói, em quên mất là em định nói gì rồi. Anh buồn thì nhớ gọi cho em.”

“Anh biết rồi.” Điền Tư hôn lên trán cô rồi lại thì thầm: “Anh còn biết em định nói gì nữa.”

“Hả, sao anh biết? Em có nói gì đâu.”

“Dù sao thì anh cũng biết rồi.”

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177