Bơi trong đêm

Phần 43
Phần 43: Ao nước

Điền Tư nắm tay Hồ Già đi đến góc khuất.

Bên ngoài là đèn đường màu vàng mềm mại, ánh đèn bị lá cây xanh tốt lọc xuống, phản chiếu lên mặt ao gợn sóng.

Ở một góc khuất yên tĩnh là tiếng hôn ngọt ngào, Điền Tư ôm Hồ Già, anh cảm thấy mình như đang ôm một bí mật sáng ngời và căng phồng.

“Thôi đi, môi sắp sưng lên rồi.”

Hồ Già véo vai Điền Tư một cái rồi đẩy anh ra.

Tay Điền Tư vẫn ôm eo cô, anh nhờ ánh sáng nhìn qua, môi cô vẫn ổn.

“Đâu có sưng, tôi đâu có dùng răng.” Điền Tư cười rồi xoa xoa môi Hồ Già, môi cô đầy đặn như một đoá hoa hồng.

Hồ Già đảo mắt nhưng lại dựa vào lòng Điền Tư. Cô không biết anh dùng loại bột giặt nào, sao quần áo lúc nào cũng mềm mại, khiến cô muốn nằm lên rồi ngủ.

Điền Tư nhìn đồng hồ, họ còn ba phút riêng tư, một trăm tám mươi giây tích tắc.

Tay anh theo thói quen mà vuốt tóc Hồ Già: “Tan học tôi đưa cậu về nhà nhé?”

Hồ Già hừ một tiếng, “Đưa tôi về làm gì? Tôi đâu phải trẻ con.”

Điền Tư nói: “Không phải trẻ con thì không được đưa về à?”

“Dù sao thì cậu cũng đừng đến.”

Hồ Già vừa nghĩ đến nhà cô là đã thấy phiền.

Điền Tư kiên trì, “Đưa cậu đến dưới lầu tôi sẽ đi.”

Anh nhớ khu nhà cô đèn chiếu sáng không tốt, cô đi một mình trên con đường tối om, anh không yên tâm.

Hồ Già véo anh một cái.

“Đừng đến, không được đến, nghe rõ chưa?”

Thấy Điền Tư còn định nói gì, Hồ Già lại nhấn mạnh giọng: “Dạo này cậu không bình thường, bám chặt lấy tôi vậy làm gì?”

Vừa nói xong, ánh mắt Điền Tư liền ngẩn ra một chút, Hồ Già thấy anh im lặng không nói gì, lại vặn vặn cánh tay anh.

“Nói đi, cậu cứ bám lấy tôi làm gì?” Giọng Hồ Già nhẹ nhàng thúc giục anh, ánh mắt cô trong sáng, không có chút ám muội nào.

Đôi khi, làm rõ một mối quan hệ không cần phải cãi nhau, cũng không cần nhấn mạnh ranh giới, chỉ cần đối phương buột miệng nói một câu, cậu cứ bám lấy tôi làm gì? Ngay lập tức, giữa Điền Tư và Hồ Già đã ngăn cách ra một khoảng cánh đồng hoang vu.

Gió nổi lên, Điền Tư buông Hồ Già ra, che chắn gió cho cô.

Hồ Già không thích anh.

Cô cũng không giống anh mà cần anh nhiều đến vậy.

“Tôi biết rồi.” Điền Tư cười cười, “Cậu về lớp trước đi, sắp reo chuông rồi.”

Hồ Già nhìn anh một lúc rồi gật gật đầu, vừa quay người đã đi lên lầu, bước lên vài bậc thang rồi mới quay đầu lại.

Cô nói bằng giọng điệu không nặng không nhẹ: “À, đúng rồi, mấy ngày tới tôi sẽ đều về nhà.”

Trong tình huống chiếu sáng kém, Hồ Già không nhìn rõ biểu cảm của Điền Tư.

“Ừ.” Nghe giọng Điền Tư, có vẻ anh vẫn có tâm trạng tốt.

Anh nói, “Mấy ngày tới tôi cũng không ở Quyến Hải.”

“Ồ, cậu đi đâu?” Cô hỏi.

Điền Tư nói: “Bắc Kinh.”

Chuông reo lên, Hồ Già không hỏi tiếp nữa.

Hồ Già quay người, bước chân nhẹ nhàng đuổi lên trên, để Điền Tư ở dưới.

Mạch Á Văn dẫn Lý Huệ Quân đi ăn ở Vinh Thuận Phường.

Đi qua mấy tấm bình phong bằng đồng vàng kia, Lý Huệ Quân cũng kiêu ngạo lên.

Nhân viên phục vụ đeo găng tay trắng, cung kính đứng ở cửa phòng riêng đợi họ.

Mạch Á Văn thong thả bước qua, vỗ vỗ bà: “Bàn này anh trả tiền, bọn họ nói gì em cũng đừng để ý.”

“Vâng, anh Mạch.” Cô gái trẻ cười rạng rỡ, búi tóc cao gọn gàng không một sợi lệch lạc, Lý Huệ Quân liếc nhìn cô ta hai cái.

Nhân viên phục vụ mở cửa phòng riêng, chưa đợi người bên trong nói gì, Mạch Á Văn đã lên giọng nói: “Xin lỗi! Xin lỗi! Hôm nay dẫn bạn gái tôi đến đây…”

Lý Huệ Quân ngẩng mắt nhìn, mấy người đàn ông ngồi bàn tròn đang nhìn chằm chằm vào bà.

Trong đó một người, trên tay đeo đồng hồ Vacheron Constantin. Lý Huệ Quân cảm thấy mình như rơi vào động tiền.

Mạch Á Văn giới thiệu mấy vị tổng giám đốc Trương, tổng giám đốc Lý này cho Lý Huệ Quân.

“Ôi chao, rất vui được gặp, rất vui được gặp,” người đàn ông bắt tay bà có chút mạnh, nhìn bà từ trên xuống dưới, “Mỹ nữ đến rồi nha…”

Nói xong, người đàn ông nháy mắt cười với Mạch Á Văn. Lý Huệ Quân cảm thấy nách mình đang toát mồ hôi, mấy người bạn của Mạch Á Văn đều dẫn theo bạn nữ, họ đều đẹp hơn, trẻ hơn Lý Huệ Quân. Lý Huệ Quân hối hận vì đã không trang điểm lại trên xe.

Ngồi xuống rồi, Lý Huệ Quân cũng không hiểu cách kinh doanh của bạn bè Mạch Á Văn.

Đĩa tôm hấp trứng lòng đào trên bàn được bày ra hình rồng nhảy phượng múa.

Lý Huệ Quân lặng lẽ co chân lại.

Lúc ăn xong vẫn chưa tới tám giờ.

Mạch Á Văn lại dẫn Lý Huệ Quân đến nhà Mộc ở Vũ Long Tỉnh.

Đó là một cửa hàng trà không lớn không nhỏ, Mạch Á Văn không dẫn bà đi cửa chính mà lại đi vào từ cửa bên.

Lý Huệ Quân vén rèm châu lên, nhìn vào trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt bà dừng lại một chút. Quả là một cửa hàng trà treo đầu dê bán thịt chó, bên trong rõ ràng đang mở một phòng cờ bạc.

Lý Huệ Quân nhìn thấy bàn mạt chược quen thuộc, không nhịn được mà rùng mình.

“Ngồi xuống đi nào.” Mạch Á Văn ngậm điếu thuốc, cười hì hì rồi ấn Lý Huệ Quân ngồi xuống.

Đúng lúc Lý Huệ Quân đang định nói, ông ta lại vẫy tay, vẻ mặt nghiêm túc: “Nói trước là không đánh bạc nhé.”

Nhóm người lúc nãy trên bàn ăn, giờ vừa khéo họp thành hai bàn mạt chược, dưới ánh đèn sợi đốt trắng khiêm tốn, đồng hồ vàng, nhẫn vàng trông thật lóe mắt.

Hồ Già về nhà đã thấy Lý Huệ Quân nằm trên ghế sô pha xem tivi.

Hồ Già thay giày, liếc nhìn khuôn mặt đắp mặt nạ của mẹ mình, bắt được đuôi cảm xúc của bà.

“Lại hạnh phúc rồi sao?” Hồ Già hỏi Lý Huệ Quân, đối phương liếc nhìn cô hai cái, hàng lông mi lười biếng mà chớp chớp.

“Mày lại định nói gì khó nghe nữa?” Sợ nước mặt nạ nhỏ vào miệng, Lý Huệ Quân mím môi, nói giọng ồm ồm.

Hồ Già hừ một tiếng, động thủ kiểm tra điện thoại của Lý Huệ Quân, số dư bên trong vẫn bình thường.

“Ngủ sớm một chút.” Hồ Già không tóm được nhược điểm, chỉ có thể nói vậy.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177