Bơi trong đêm

Phần 3
Phần 3: Cầu xin tôi chơi cậu đi

Hồ Già buông tay, không đụng vào anh nữa, để mặc anh bên dưới khó chịu.

Điền Tư nằm trần truồng dưới thân cô, trên người lấm tấm mồ hôi, gậy thịt vẫn hung hãn, nóng bỏng mà vươn lên…

Hồ Già nằm đè lên người anh, điện thoại bên cạnh vang lên tiếng thông báo Wechat, cô ngang nhiên trò chuyện qua Wechat với người khác, thỉnh thoảng còn cười khúc khích.

Ánh đèn nguyên bản của khách sạn, ánh sáng xanh lam điện tử từ điện thoại, hai thứ ánh sáng mâu thuẫn chiếu lên khuôn mặt kiêu ngạo diễm lệ của cô càng tôn lên vẻ ngông cuồng.

Chỉ khi Hồ Già không nhìn Điền Tư anh mới dám thoải mái ngắm nhìn cô, đôi mắt, chiếc mũi, đôi môi, thần thái nơi cô.

Điền Tư ngửi mùi nước hoa của cô, dục vọng càng thêm giày vò, sau khi giãy giụa, từ dưới thân cô anh khẽ gọi tên: “Hồ Già…”

Hồ Già nghe xong một bài hát lại mở một bộ phim Anh, hoàn toàn phớt lờ Điền Tư.

“Đừng làm vậy… hành hạ tôi đi.” Điền Tư ngập ngừng rồi nói tiếp.

“Không phải cậu bảo không muốn sao?” Hồ Già vừa xem phim vừa nói.

Điền Tư im lặng nhìn Hồ Già một lúc, khuôn mặt cô lạnh nhạt vô cảm, dường như không có chút hứng thú gì với chuyện ân ái, anh biết cô muốn ép mình cầu xin cô.

“Lúc nãy cậu chạm vào tai tôi, tim tôi đập đến khó chịu lắm.” Điền Tư giải thích với giọng điều trầm thấp mang đầy dục vọng.

Hồ Già vẫn dán mắt vào điện thoại, chỉ nhướn mày hỏi anh: “Vậy cậu còn muốn tiếp tục không?”

Anh khẽ gật đầu.

“Cầu xin tôi đi.” Cô đặt điện thoại xuống, mỉm cười với anh.

Điền Tư không nói gì, Hồ Già liền dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng cào lên quy đầu của anh rồi bóp nhẹ.

Chỉ với hai động tác, hơi thở Điền Tư lại gấp gáp trở lại, bụng cũng phập phồng theo, đối diện với Hồ Già, cơ thể anh luôn hèn mọn và trung thành.

Cô nở nụ cười, nâng mặt Điền Tư lên, gãi nhẹ sống mũi cao của anh: “Lúc trước không phải đã cầu xin rồi sao, cậu cầu xin tôi chơi với dương vật dâm đãng của cậu đi.”

“Cầu xin cậu…” Giọng Điền Tư khàn đặc.

“Không biết nói đầy đủ à?” Hồ Già bóp cổ anh, mạch máu đập lên như một sinh vật nhỏ.

“Tôi cầu xin cậu… tôi cầu xin cậu chơi với dương vật của tôi.” Cuối cùng Điền Tư cũng nói ra, anh muốn sung sướng, nhưng ánh mắt lại đầy bi thương.

“Ngoan lắm.” Hồ Già từ từ nắm lấy gậy thịt vểnh cao của anh, Điền Tư phối hợp đưa hông lên, với Hồ Già, anh chính là chú chó của Pavlov. (*)

(*Ivan Petrovich Pavlov, một nhà sinh lý học người Nga, đã tiến hành thí nghiệm trên những chú chó được nuôi trong phòng thí nghiệm. Ông cho chó nghe một âm thanh trước khi cho chúng ăn. Sau nhiều lần lặp lại, chỉ riêng âm thanh đó cũng đã khiến cho chó chảy nước miếng. Thí nghiệm này cho thấy hành vi và phản ứng của sinh vật có thể được điều kiện hóa thông qua sự liên kết giữa các kích thích.)

Hồ Già thành thạo chơi đùa anh, tay trái giữ chặt dương vật, tay phải xoay nhanh lòng bàn tay vuốt ve lên quy đầu nhạy cảm nhất, ngón tay siết chặt vào trong, kẹp lấy quy đầu tròn đầy, sau một hồi kích thích nhanh chóng khiến anh cong người run rẩy, như sắp bắn ra.

“Sướng không?” Hồ Già hỏi anh.

Điền Tư gật gật đầu, lại nhìn ánh mắt cô, như lấy lòng mà nói: “Sướng lắm.” Giọng nói mang theo sự ẩm ướt khàn khàn.

“Ha ha,” Hồ Già cười lên trông càng đẹp hơn, mang theo vẻ phóng túng lười biếng đầy quỷ mị: “Vậy anh trai lè lưỡi ra cho em xem nào?”

Điền Tư nhìn Hồ Già bằng ánh mắt lúc tối lúc sáng, như bị ma xui quỷ khiến, anh há miệng, để cô nhìn thấy lưỡi bên trong cùng với chút nước bọt.

Trong mắt người khác, anh là con cưng của trời, là gió trong trăng sáng, nhưng thứ ấy đã bị cô đánh cắp, bẻ gãy tận gốc, mang theo mùi tanh nồng của dịch nhờn.

Hồ Già vuốt ve dương vật phồng to thô bạo của Điền Tư rồi phì cười.

“Tay mỏi quá.” Hồ Già vuốt ve thêm vài cái nữa rồi rút tay ra.

Hạ thân Điền Tư bỗng nhiên trống rỗng nhưng vẫn bị dục vọng dẫn dắt, dương vật đỏ ửng hướng lên trên đâm vài cái, run rẩy chọc lên trời.

“Ư a…” Cuối cùng Điền Tư cũng không màng hình tượng mà rên lên, đôi mắt long lanh kia nhìn Hồ Già như thể cô cũng đang khỏa thân.

Nhìn bộ dạng thảm hại của Điền Tư, Hồ Già không nhịn được mà cười lớn, “Nhìn bộ dáng dâm đãng của cậu kìa, thật muốn để mọi người trong trường đều đến xem…”

Lời nói của cô kích thích anh, Điền Tư lại rên lên một tiếng, bụng dưới co thắt dữ dội, toàn thân đâm hướng lên trên, run rẩy vài cái.

Anh bắn ra rồi thở dốc, quy đầu tuôn ra từng đợt tinh dịch đặc sệt, cả hông lẫn mông đều co giật theo.

Tinh dịch phun ra như những đóa pháo hoa lỏng đậm đặc, bắn tung tóe lên bụng dưới phẳng lì.

“Thật là gợi tình.” Hồ Già vỗ vỗ gậy thịt của anh bốp bốp vài tiếng, động tác vô cùng thô bạo.

Không khí mang theo một mùi tanh nồng như một ngày trở gió Nam.

Kem chưa chảy hết, cô lại siết chặt vuốt ve thêm vài cái, vắt kiệt chỗ tinh dịch còn sót lại. Chất lỏng ấm nóng chảy xuống mu bàn tay cô.

“Mới có hai ba ngày không đụng vào cậu mà đã tích trữ nhiều tinh dịch thối hoắc thế này rồi.” Hồ Già cười nhạo Điền Tư.

Tinh dịch đã ra hết, Hồ Già móc một ít giọt trắng đục rồi đút vào miệng anh.

Điền Tư nhăn mày muốn nhổ ra nhưng lai bị Hồ Già đè lại.

Tinh dịch cuối cùng vẫn phải nuốt xuống.

Kết thúc rồi Hồ Già vẫn nằm đè lên người Điền Tư một lúc.

Chiếc áo ngực buộc cổ tay Điền Tư không biết đã bị anh giật tung ra từ lúc nào.

Nói cách khác, Điền Tư rõ ràng có thể thoát khỏi cô, nhưng anh không làm vậy, anh chấp nhận để cô đùa giỡn.

Hồ Già cười khẽ, khi ngẩng đầu vừa khéo đối diện ánh mắt Điền Tư.

Nhưng anh không tránh né, ngược lại còn lặng lẽ nhìn cô một lúc.

Hồ Già cảm thấy, Điền Tư quả thực giống như một khối ngọc. Một khối đá kỳ lạ có bề ngoài tĩnh lặng nhưng bên trong lại dồn nén sự cuồng nộ.

Xung quanh căn phòng là hoa văn trên tường lớp lớp khép lại, bao bọc lấy anh và cô, bao bọc lấy bọn họ.

Kết thúc rồi, Điền Tư lại vào phòng tắm rửa.

Khi anh bước ra thì Hồ Già đã đi mất, không khí còn thoang thoảng mùi nước hoa nhẹ nhàng của cô như một cảnh kết phim.

Điền Tư ngồi một mình trên giường một lúc, trong túi luôn có thứ gì đó cưng cứng chọc vào người anh, lấy ra xem thì hóa ra đó là tuýp thuốc bôi tan bầm tím anh mua cho Hồ Già. Trước khi rời khỏi khách sạn, anh đã ném nó vào thùng rác.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177