Bơi trong đêm

Phần 41
Phần 41: Trước sóng

Điền Tư lại mất ngủ.

Anh vừa có nụ hôn đầu, cả tâm hồn tràn ngập thứ tình cảm ngọt ngào.

Điền Tư ôm Hồ Già, tay vừa không dám để lỏng vừa không dám bám chặt, cứ thế cẩn thận mà ôm lấy.

Hồ Già như thường lệ lại buồn ngủ, đôi bàn tay nhỏ sờ soạng trên người Điền Tư, anh rất bsạch sẽ, sau mỗi lần ân ái đều đi tắm, mùi trên người luôn trong trẻo, nhẹ nhàng như một buổi sáng. Hồ Già miệng thì chê Điền Tư ngửi cô, kỳ thực cô há chẳng thích ngửi Điền Tư? Họ đều như nhau cả thôi.

Hồ Già ôm Điền Tư như ôm một con thú nhồi bông an ủi chuyên dụng cho cô.

Điền Tư dùng tay chậm rãi xoa lưng cho cô.

Hồ Già thoải mái khẽ phát tiếng ư hừ.

Bờ môi lưu luyến dán lên cổ anh để lại dấu hôn.

“Bạn học của cậu sẽ nhìn thấy sao?” Hồ Già giả vờ giả vịt hỏi anh, kỳ thực cô không quan tâm.

“Dán miếng băng cá nhân lên là được,” Điền Tư ôm cô chặt hơn một chút, “Hay là in thêm mấy cái nữa?”

Từ khi nào mà Điền Tư đã buông thả dục vọng của mình như vậy rồi?

Hồ Già không nhịn được mà bật cười, cắn cắn lên cằm anh.

“Ngốc chết đi được.”

Sáng sớm, thiên thần Gabriel lặng lẽ nở hoa.

Điền Tư rút kinh nghiệm, anh chính xác kiểm soát lượng nước nấu cháo.

Hồ Già uống vài ngụm cháo rồi không nhận xét gì, chỉ gật gật đầu. Điền Tư thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Trước khi ra cửa, Điền Tư nhẹ nhàng nâng chậu đất của thiên thần Gabriel, vẫn khá là nặng, Gabriel cần trồng khô nên không cần tưới nước thường xuyên.

Hôm qua anh đã xem hết tất cả các hướng dẫn trên mạng, tự tổng kết mấy trang kiến thức trồng hoa vào trong sổ tay, rễ của Gabriel khá yếu, anh đặt hàng đơn lá thông và đá trân châu trên mạng về để tăng tính thông khí.

Hồ Già đứng từ xa nhìn Điền Tư, không biết anh đang làm gì, nhìn qua cũng có vẻ rất bài bản.

Điền Tư trân trọng mà vuốt ve bông hoa, còn cười với Hồ Già.

Hồ Già: “?”

“Cười ngốc gì vậy.”

Lúc ra ngoài quét xe đạp công cộng, Hồ Già châm chọc Điền Tư một câu như vậy.

Điền Tư vẫn giữ tính tình tốt mà kéo cô vào bên cạnh mình, hôn hôn Hồ Già.

Người anh ấm áp đến lạ thường, Hồ Già lười đẩy anh ra, mặc cho Điền Tư đào sâu nụ hôn này.

“Mặc ít như vậy không thấy lạnh à?” Trong khoảng nghỉ lấy hơi, anh thuận tay sờ qua quần áo trên người Hồ Già, giọng điệu mang theo chút tình cảm như mối tình đầu.

Sau cơn mưa thu, thành phố này trở lạnh, Điền Tư đã thay áo hoodie, Hồ Già lại vẫn mặc chiếc áo dài tay cổ thấp mỏng manh. Cô có quan điểm ăn mặc riêng, không cho phép người khác bình luận bừa bãi.

“Lạnh thì sẽ tìm cậu cởi áo cho tôi.” Hồ Già buột miệng nói.

Điền Tư lập tức cười nói: “Được thôi.”

Đúng là ngốc, Hồ Già nghĩ.

Hồ Già đang học trên lớp, nhưng trong đầu vẫn luôn không thể gạt bỏ Lý Huệ Quân.

Cô càng nghĩ càng thấy Mạch Á Văn và Vương A Vân có vấn đề, e rằng Lý Huệ Quân sắp bị lừa.

Nếu thực sự phải tranh luận, Vương A Vân và Mạch Á Văn đều không phải hạng dễ chơi, Hồ Già nghĩ mà nhức đầu nhức óc.

Lớp 12 rồi, cha mẹ người khác đều là chỗ dựa vững chắc cho con cái, mỗi ngày đều cung phụng con cái ăn ngon mặc đẹp, dù có nổi nóng cũng không dám phát tác, nhưng đến lượt Hồ Già, sau lưng cô luôn là gió lùa. Nhưng nói lại thì, Lý Huệ Quân từ nhỏ đã được nuông chiều, trong lòng chỉ có bản thân, sau khi Hồ Hải Văn bỏ bà đi, vài năm sau ông bà ngoại cũng lần lượt qua đời.

Hồ Già biết trong lòng Lý Huệ Quân khổ sở.

Nhưng con người rồi cũng phải bước ra khỏi đó.

Đến giờ nghỉ trưa, Hồ Già đi ra ngoài gọi điện cho Lý Huệ Quân.

Lý Huệ Quân không nhấc máy, Hồ Già lại buông điện thoại xuống, cau mày xác nhận lại thời gian.

Mười hai rưỡi, với Lý Huệ Quân không đi làm, đây là thời điểm mơ hồ, bà ấy quả thực có thể đang ngủ.

Hồ Già gác máy, thở dài với không khí rồi quay lại lớp tiếp tục giải đề. Hôm kia điểm kiểm tra toán trên lớp đã ra, điểm của Hồ Già gần như không thay đổi. Tăng điểm đâu có dễ vậy, cô phải từ từ. Hồ Già siết chặt cây bút trong tay, cảm giác có chút lo lắng cùng với mùi dầu gió tràn ngập trong lòng cô.

Đôi khi, cô cảm thấy thế giới đang dâng sóng.

Điền Tư nghỉ ngơi nửa khắc.

Khi tỉnh dậy, trước tiên anh kiểm tra Wechat, Hồ Già không liên lạc với anh.

Điền Tư tiếp tục bận rộn việc của mình, Thịnh Gia Vọng tìm anh, vừa bước vào lớp đã giật cả mình.

Không biết là ai đã chiếu phim “Cuộc chiến kế thừa” lên bảng, lúc này Logan và Kendall đang giương cung bạt kiếm, mấy người dưới lớp đếu xem mà mắt sáng rực. Những người còn lại cũng không nhàn rỗi, người chơi switch thì chơi switch, người ngủ thì ngủ, ngay cả Điền Tư cũng đang gõ bàn phím laptop.

“Ồ, các cậu… không khí học tập tốt vậy sao?” Thịnh Gia Vọng cẩn thận lựa ra lời nói.

Cậu ta liếc qua màn hình của Điền Tư, đầy một màn hình code. Tuy cậu ta chọn ngành kỹ thuật nhưng cũng không hiểu mấy thứ này.

Điền Tư dẫn Thịnh Gia Vọng ra ngoài.

Ánh nắng chiếu vào, râu ria trên mặt Thịnh Gia Vọng hiện ra rất rõ ràng.

“Tôi cãi nhau một trận với bố tôi, ông ấy đồng ý cho tôi chuyển sang lớp song song rồi.”

Thịnh Gia Vọng không biết tại sao mình lại tìm Điền Tư nói những điều này, có lẽ là vì bố cậu ta, thầy Thịnh, thường lấy Điền Tư ra so sánh với cậu ta, mà Điền Tư lại trở thành bạn của cậu ta.

Điền Tư an ủi cậu ta: “Đổi môi trường cũng có lợi cho cậu.”

“Có lẽ vậy. Tôi không thi đấu thành công, bố tôi nói tôi làm mất hết thể diện của ông ấy.” Thịnh Gia Vọng cười rồi nói.

Sân trường lúc nghỉ trưa là lúc yên tĩnh, dễ chịu nhất.

Điền Tư đi cùng Thịnh Gia Vọng một đoạn, khi sắp đến phòng giáo vụ, Thịnh Gia Vọng lại đổi sang một con đường khác.

Hai người đều không nói gì, Điền Tư biết Thịnh Gia Vọng không muốn gặp thầy Thịnh. Anh nhẹ nhàng vỗ vai Thịnh Gia Vọng.

Điền Tư hiểu cậu ta.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177