Bơi trong đêm

Phần 68
Phần 68: Ánh trăng trắng

“Xem ai đến kìa?” Bà ngoại kéo Điền Tư đến trước giường bệnh, nói với giọng điệu vui mừng.

“Cháu ngoại đến thăm ông đấy, ông có vui không?” Nói đến câu này, Điền Tư có thể cảm nhận bà ngoại đang run lên.

“Ông ngoại.” Điền Tư mỉm cười gọi một tiếng, giọng nói lại có chút trầm buồn. Ông ngoại gầy quá, cả người gần như lõm vào trong giường bệnh.

Điều dưỡng giúp ông đắp chiếc chăn trắng đến ngực, cổ kẹp hai miếng gạc dán vào vết loét bên dưới, phía trên cắm ống thở to trong suốt, nhìn lên trên nữa, miệng ông ngoại há ra không mang tiếng động gì, lộ ra một hàm răng, ngay cả mũi cũng cắm ống thông mũi.

Ông ngoại nhìn Điền Tư, trong tròng mắt chuyển động rồi lại nhìn về phía cậu anh, chớp chớp mắt, lông mày bạc trắng như bị kéo cong lên.

Đây đã là biểu cảm khuôn mặt mà Trì Tông Dự cố gắng hết cỡ lắm mới có thể làm. Ông bị bệnh tắc mạch não, nằm trong ICU đã ba năm, sớm đã mất khả năng giao tiếp với người khác. Theo thang điểm hôn mê của Glasgow, Trì Tông Dự đã ở mức tám đến mười điểm, ông có thể tự mở mắt nhưng không thể thở dài, không có khả năng diễn đạt ngôn ngữ, khi bị châm chích sẽ có phản ứng tránh né.

Một tiếng đồng hồ thăm nom quá gấp gáp.

Đới Sơn Nguyệt lấy ra hộp cơm giữ nhiệt bằng inox cầm trên tay, bốn món ăn được xếp ngay ngắn trên bàn gấp.

Canh suông thịt viên, thịt kho tàu, tứ hỉ khảo phù (*), bên ngoài có tôm xào dầu. Ông ngoại cắm máy thở ngoài da, không có khả năng nuốt, Đới Sơn Nguyệt chỉ dùng đũa chấm chấm nước sốt, điểm lên đầu lưỡi của ông ngoại cho ông nếm vị. Bất kỳ món thức ăn cụ thể nào đối với ông cũng là nguy hiểm, Điền Tư liếc nhìn túi dinh dưỡng dạ dày ruột treo bên cạnh, chất lỏng nhão màu be gạo, đây mới chính là thức ăn của ông ngoại.

(*Tôi tra tên món này nhưng không có từ tiếng Việt dịch sang nên đành lấy tên Hán Việt. Tên gốc là 四喜烤麸, là một món ăn truyền thống của ẩm thực Thượng Hải, Trung Quốc. Đây là một món ăn lạnh phổ biến và được yêu thích. 4 nguyên liệu chính của món ăn Tứ hỷ khảo phù là: Khảo phù (烤麸) – một loại gluten lúa mì nướng, đậu phộng, nấm hương khô, kim châm. Tên gọi “Tứ hỷ” (四喜) có nghĩa là “bốn niềm vui”, ám chỉ bốn nguyên liệu chính này tạo nên sự hài hòa và ngon miệng cho món ăn này.)

“Ngon không? Tiểu Dương làm riêng cho ông đấy, này, vừa ăn đồ ăn là đã vui rồi.” Đới Sơn Nguyệt cười rộ lên.

Điền Tư không biết ông ngoại có vui không, ông chỉ há miệng to hơn một chút rồi nhìn bà ngoại.

Bốn món ăn, dùng đũa chấm một chút, coi như là đã ăn rồi.

Đới Sơn Nguyệt để điều dưỡng đỡ Trì Tông Dự ngồi dậy.

“Điền Tư đỗ Thanh Hoa rồi, ông xem có giỏi không.” Đới Sơn Nguyệt nói với ông.

Trì Tông Dự xoay tròng mắt về phía Điền Tư, chớp mắt với anh, miệng hơi há ra.

“Ông ấy còn phản ứng kìa.” Đới Sơn Nguyệt nghiêng đầu nói với Điền Tư, đuôi mày cụp xuống.

“Nào, bố, nhìn con cho kỹ,” Trì Phong Thành nắm tay Trì Tông Dự, ông đeo găng tay cách ly màu xanh nhạt, chỉ có thể mơ hồ cảm nhận nhiệt độ cơ thể bố mình, “So số với con nào, bố ra số 1 cho con xem…” Trì Tông Dự nhìn ông, ngón trỏ gầy guộc chìa về phía ông.

“Tốt, lại ra số 2 cho con xem.” Trì Tông Dự khó nhọc nâng ngón giữa lên.

“Số 3 thì sao?” Lúc này ngón áp út và ngón út cùng dựng lên.

“Lại đùa con rồi!” Trì Phong Thành bật cười.

Thời gian thăm nom rất nhanh đã kết thúc.

Trước khi đi, Đới Sơn Nguyệt còn giúp Trì Tông Dự lau người. Điền Tư phụ rót nước nóng và thử nhiệt độ nước.

“Nóng hơn một chút hay lạnh hơn một chút?” Điền Tư không chắc chắn nên anh ngẩng đầu hỏi bà ngoại. “Ấm ấm là được rồi.” Đới Sơn Nguyệt cười đáp rồi dùng khăn nhúng vào nước vắt một cái, “Như giờ là vừa đủ.” Đới Sơn Nguyệt vắt khăn xong, Trì Phong Thành vén chăn lên một chút, xắn ống quần rộng của Trì Tông Dự lên.

Ông ngoại gầy quá, da chân đã trở nên nhăn nheo, lỏng lẻo.

Bà ngoại và cậu anh đều rất bình tĩnh, Điền Tư cũng kìm nén cảm xúc của mình, khi nước nguội, anh lại thêm nước nóng vào.

Một tiếng đồng hồ kết thúc, Điền Tư nói với ông ngoại, “Ông ngoại, hẹn gặp lại.” Trì Tông Dự không nỡ để họ đi, tròng mắt vẫn xoay theo phía họ, bà ngoại giúp ông ngoại vén chăn, “Được rồi, ngủ đi, sáng mai chúng tôi lại đến thăm ông, được không?” Trì Tông Dự chớp mắt, lông mi xám trắng theo đó mà khép lại, như thể đang nói được, con cứ đi đi.

Điền Tư cảm thấy lồng ngực rất ngột ngạt, tay anh mò vào túi, lá cây quế của Hồ Già vẫn còn ở đó.

Khi đi ra ngoài, Đới Sơn Nguyệt nói muốn đi vệ sinh.

Điền Tư và Trì Phong Thành đợi ở hành lang, Trì Phong Thành lại hút thuốc lá điện tử.

Hai nhân viên hộ lý nghỉ ngơi ở chỗ không xa đang nói chuyện phiếm, “Người giàu đúng là giàu thật.”

Người kia hỏi, “Sao lại nói vậy?” Người vừa rồi lập tức tiếp lời, “Gia đình vừa nãy ấy, ông cụ bị tắc mạch não, đưa vào đây đã ba năm, một ngày năm nghìn, cậu tính xem, ba năm là năm trăm vạn! Người ta nằm ở chỗ chúng ta kéo dài sự sống, chết thì chết không xong, sống cũng sống không nổi.”

Người kia nghe xong liền nói một lời khẳng định: “Nếu là tôi thì tôi sẽ không chịu đâu, hai chân giẫm rồi chết cho gọn!”

Điền Tư giả vờ không nghe thấy những lời ấy.

Trì Phong Thành cúi đầu, mở cửa sổ bên hông ra một chút. Điền Tư phát hiện cậu mình đã mọc tóc bạc rồi.

Đới Sơn Nguyệt chỉnh lại biểu cảm trước gương rồi bước ra, vẫn dáng vẻ ôn hòa đó, “Đứng ngây ra đó làm gì, đi, đi ăn tối thôi.”

Bữa tối họ đến một quán ăn tư nhân.

Cậu anh gọi món luôn gọi quá nhiều. Ba người mà gọi cả một bàn đồ ăn.

Tháng mười là lúc cua cái đẹp nhất, Đới Sơn Nguyệt lấy sáu con, ba con hấp, ba con làm món cua say, rồi gọi thêm rượu vàng ấm.

Điền Tư không ăn mà giúp bà ngoại bóc cua, cạo thịt cua và gạch cua ra, bóc xong một con cua, tay anh dính đầy bơ vàng, anh lấy khăn ướt lau rồi gắp một đũa rau ăn. “Bà ngoại gọi cua hoàng đế cho cháu, cháu không ăn à?” Cậu anh chuyển cua đến trước mặt Điền Tư, “Hồi nhỏ không phải cháu thích ăn cua nhất sao? Bây giờ khẩu vị thay đổi rồi à?”

Điền Tư khẽ ừ một tiếng, anh sợ bà ngoại và cậu nhìn ra anh không ổn nên cầm một con cua lên.

Bóc vỏ cua xong, Điền Tư dùng đũa gắp chút gạch bên trong, ăn hai miếng đã cảm nhận được vị thơm ngậy. Anh nghĩ đến Hồ Già, không biết cô có thích ăn cua không? Cua hoàng đế để nguội sẽ không ngon, cua say chín thì không sợ lạnh hay nóng, có thể mang về cho cô, nghĩ đến đây, Điền Tư cười rồi hỏi bà ngoại một câu, “Bà ngoại, gọi thêm cho cháu một phần cua say chín nữa nhé, cháu muốn mang về ăn.”

“Cậu bảo rồi mà,” Cậu anh cười, “Vẫn là thích ăn cua.”

“Giống Uẩn Uẩn.” Bà ngoại cười nói.

Trên đường về, Điền Tư kiểm tra Wechat.

Hồ Già gửi cho anh hai tin nhắn, vài chữ và một tấm ảnh.

Giai Giai: Về rồi…

Anh mở ảnh ra xem, hóa ra là cô về nhà của họ, dùng tivi trong phòng ngủ xem Conan.

Điền Tư cong khóe mắt, bất cứ chuyện gì liên quan đến Hồ Già đều khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm và vui vẻ. Ánh đêm chiếu lên khuôn mặt anh dịu dàng như ánh sáng từ trong phim bước ra. Anh cân nhắc vài câu chữ trong đầu rồi nhanh chóng trả lời, ăn tối chưa? Ngày mai anh về, sẽ mang đồ ăn cho em.

Giai Giai: Ăn đồ ăn ngoài…

Giai Giai: Không nói nữa, xem tivi đây…

Điền Tư: Được…

Gửi xong tin nhắn, Điền Tư vẫn nhìn chằm chằm màn hình một lúc, như thể sợ cô lại nhắn gì đó.

Mấy phút lặng lẽ trôi qua, Hồ Già không nói gì, Điền Tư thất vọng, cậu anh bên cạnh liếc nhìn anh.

“Điền Tư đang yêu à.” Cậu anh nói.

“Thật hay giả vậy?” Bà ngoại lập tức tiếp lời, “Với bạn học nữ à? Chắc không phải đâu nhỉ.”

Điền Tư bị người khác vạch trần liền cười tránh né: “Cậu lại truyền bá tin đồn rồi, cháu có bạn gái ở đâu ra chứ?”

“Cháu không phải đang nhắn tin với cô ấy à? Hình nền chat toàn là cô ấy,” Cậu chỉ Hồ Già ở trong điện thoại của Điền Tư rồi hỏi bà ngoại, “Cô bé này trông đẹp không mẹ? Điền Tư nhìn mà cười híp cả mắt lại, con thấy là đã si mê người ta rồi.”

Chưa đợi Điền Tư nói gì, bà ngoại đã nhích qua nhìn một cái.

“Đúng là đẹp thật, nhìn giống diễn viên điện ảnh.”

Nghe người nhà khen Hồ Già, trong lòng Điền Tư dù sao cũng cảm thấy vui vẻ.

Cậu anh bắt được biểu cảm của anh liền vỗ tay nói, “Kìa, nhìn xem, vừa nói hay về người ta là cháu nó lại cười rồi.”

Điền Tư xấu hổ, bên tai cũng nóng ran cả lên, nghĩ một lúc mới từ từ giải thích, “Cô ấy không phải bạn gái cháu, nhưng cháu thích cô ấy.”

Trong xe ánh đèn có hơi tối, hai người lớn cười tủm tỉm, Điền Tư vì căng thẳng và ngượng ngùng mà hơi cúi mắt xuống, nhưng cảm xúc trên mặt vô cùng trong sáng và rõ ràng, nhìn thế nào cũng thấy là đã yêu rồi. Cậu anh cảm thán nói: “Người trẻ tuổi đúng là tình cảm dạt dào! Cậu nói với cháu này, tâm tư con gái là khó đoán nhất, biết đâu cô ấy cũng thích cháu.”

Điền Tư lắc đầu nói: “Chắc cô ấy không thích cháu đâu.”

Bà ngoại nói: “Vậy thì cháu đừng đeo đuổi nữa, không có kết quả đâu.”

Điền Tư kiên trì nói: “Không có kết quả cũng không sao.”

Cậu anh nói: “Đúng là mê muội rồi!”

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177