Bơi trong đêm

Phần 134
Phần 134: Tháp Thông Thiên và Giáng Sinh

Chỉ còn vài ngày nữa là đến Giáng sinh.

Nghe lời Điền Tư, lòng Hồ Già như bị một trận tuyết làm rụng răng, Giáng sinh cũng không còn là Giáng sinh nữa.

Thật trùng hợp, trung tâm thương mại Kaide đối diện lại tung tuyết nhân tạo, những hạt nhựa nhỏ màu trắng đục rơi xuống hồ phun nước, rơi xuống nắp cống, cũng rơi vào tầm mắt của Hồ Già. Cô kéo rèm cửa, che khuất trung tâm thương mại Kaide rộng lớn, ngẩng đầu, vừa vặn đối mặt với ánh mắt Điền Tư, Hồ Già cảm thấy mình lại trở nên thật vụng về, cô vội giải thích: “Cảm giác bên ngoài khá ồn ào.”

Điền Tư xoa đầu cô, giọng anh áy náy: “Là anh không nên nói chuyện đó với em.”

Hồ Già ngẩng mặt phản bác: “Anh phải nói với em chứ, anh đâu có phải hố đen, giữ nhiều tâm sự như vậy mệt lắm.”

Không đợi Điền Tư phản ứng, Hồ Già lại nói: “Em nói cho anh biết này, bạn cùng lớp ở cơ quan em đều muốn chơi game của anh, họ cảm thấy game trông rất hay. Làm game rất khó, trưởng thành thật tốt cũng rất khó, Điền Tư, anh thực sự rất giỏi, bố mẹ anh chắc chắn sẽ tự hào về anh, em cũng rất tự hào về anh.” Nói đến cuối, Hồ Già không biết mình đang nói gì nữa, cô lại lí nhí: “Dù sao thì em rất tự hào về anh là được rồi.” Điền Tư nghe xong, anh từ từ thả lỏng đôi mày, ôm lấy Hồ Già, lẩm bẩm nói lời cảm ơn.

Hồ Già không nhìn thấy biểu cảm của Điền Tư, chỉ biết trái tim anh đập như chú hươu con.

Ngày hôm sau, Hồ Già copy game của Điền Tư cho bạn cùng lớp.

Cô nói với Điền Tư ở nhà rằng cô sẽ bắt bạn cùng lớp viết 800 chữ cảm nhận game cho anh.

Điền Tư cười, thực sự là anh sợ cô sẽ làm phiền bạn bè, anh nói rằng anh nghe họ nói vài câu là đã mãn nguyện rồi.

Hai người đều hạ thấp kỳ vọng, yên lặng chờ đợi phản hồi của bạn bè, ví như trồng cây nhiệt đới trái mùa trong phòng, không ngờ game của Điền Tư thú vị đến mức có mấy bạn thức đêm chiến đấu thâu đêm, trong vài ngày ngắn ngủi đã đẩy thời gian sinh tồn của Tiểu Phá Nát ở vườn hoang lên hơn 200 ngày, Hồ Già nhìn đôi mắt đầy tia máu của họ, thực sự muốn nói rằng các cậu vất vả quá rồi.

Cô hỏi họ: “Bây giờ các cậu chơi đến đâu rồi? Có đi về Sodova cứu cha không?”

Một bạn hỏi ngược lại: “Hả? Cứu xong cha chả phải là chết à? Chơi ở vườn hoang hay biết mấy, trồng cỏ đuôi ngọt không thơm sao?”

Hồ Già sững người, chen qua xem màn hình của người bạn học. Cậu ta làm Giả Tư Hiệp (*) trong “Tháp Thông Thiên”, vừa khai hoang, vừa gieo trồng, phát triển hết đất hoang quanh bãi rác, trồng cỏ đuôi ngọt diện tích lớn, lúa nước và khoai tây tròn đầu nhọn hét, cây trồng chín rồi lại bán lại cho bồ câu già, đổi lấy chu kỳ di cư của voi lông dài, săn được hai con voi liền giải quyết vấn đề thiếu thịt trước khi vào đông.

(*Giả Tư Hiệp (贾思勰) là một nhà khoa học nông nghiệp xuất sắc thời cuối Bắc Ngụy (thế kỷ 6), người Thọ Quang, Sơn Đông. Ông từng làm Thái thú quận Cao Dương (nay là phía bắc Lâm Truy, Sơn Đông)

Hồ Già cảm thán nói: “Cuộc sống nhỏ bé của cậu sướng ghê ha.”

Bạn học nói: “Có gì đâu, còn có người thuần hóa quái thú ăn thịt người nuôi làm chó cưng cơ.”

Hồ Già ngạc nhiên, cô chơi game chăm chỉ theo cốt truyện gốc lại có cuộc đời nhàm chán nhất trong “Tháp Thông Thiên”.

Nói cách khác, chỉ cần không về Sodova, Tiểu Phá Nát có thể có vô hạn khả năng ở vườn hoang. Trong số bạn học của Hồ Già, có người trở thành đại hộ sản lương ở vườn hoang, có người xây dựng lại nhà máy điện ở vườn hoang, còn có người dựng nhà của riêng mình ở vườn hoang, Hồ Già đột nhiên nhận ra, Điền Tư vô tình để lại rất nhiều đường lui cho Tiểu Phá Nát.

Tiểu Phá Nát có thể sống tốt cuộc sống của chính mình.

Tối đến, Hồ Già kéo Điền Tư ngồi xuống ghế sofa.

Cô cười híp mắt lôi ra một tập giấy đưa cho anh, bên trong có giấy ghi chú, giấy kẻ ô, và cả giấy nháp của văn phòng phường.

Trên giấy đều là cảm nhận về game được viết tay của bạn học gửi cho Điền Tư, Điền Tư xem rất kỹ, vẻ mặt anh nghiêm túc, trong đôi mắt ấm áp rạng rỡ tràn đầy sự cảm kích xúc động. Hồ Già dùng khuỷu tay huých anh rồi cười nói: “Mọi người đều rất thích ‘Tháp Thông Thiên’ mà anh làm đấy.” Điền Tư gật đầu, khiêm tốn lại ngượng ngùng, mắt cũng càng lúc càng sáng. Bạn học làm Giả Tư Hiệp trong “Tháp Thông Thiên” còn viết tận 400 chữ bình luận dài cho Điền Tư, ngoài chỉ ra lỗi ra thì toàn là lời khen ngợi.

Hồ Già chọn một đoạn đọc: “Game này lúc đầu khó đến mức một ngày tôi cũng sống không nổi, sau đó phát hiện càng chơi càng thấy thú vị, cỏ đuôi ngọt có thể ủ rượu nấu ăn, ốc sên phát sáng có thể bắt về thắp sáng, dầu voi lông dài có thể làm nhiên liệu, Tháp Thông Thiên tất nhiên là rất tốt, nhưng cuộc sống ở vườn hoang cũng rất thú vị. Tác giả ơi, anh có thể thêm chút đất đai và quần thể sinh vật cho vườn hoang được không, cầu xin anh đấy, tôi thực sự rất muốn chơi. Với cả, nghe nói tác giả còn là một học sinh cấp 3? Bái phục luôn đó, từ giờ, tôi chính là fan cuồng của anh, tôi sẽ ủng hộ anh làm ra game vĩ đại nhất thế giới!”

Điền Tư cúi đầu, chăm chú đọc kỹ lời của cậu ta, hàng mi dài khẽ rủ xuống, mang một cảm xúc vô cùng tinh tế.

Hồ Già vỗ vỗ Điền Tư, cao giọng nói: “Em cũng ủng hộ anh nè!”

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177