Bơi trong đêm

Phần 74
Phần 74: Xua đuổi

Lượt xem video đã sắp chạm mốc mười triệu.

Chu Lai chụp màn hình số liệu rồi gửi cho cô, Hồ Già đột nhiên cảm thấy người trên thế giới này thật nhiều. Khi sắp tan học, bên ngoài gió nổi lên, Hồ Già mở cửa sổ, cô có thể ngửi thấy mùi cỏ xanh từ sân trường, huấn luyện viên thổi còi, đám đông trên sân cỏ bắt đầu chạy. Quay đầu lại, các bạn học xung quanh cô hoặc đang ngẩn người, hoặc tụ tập bàn luận đề bài, mỗi người như được bọc trong một chiếc bong bóng trong suốt mềm mại, mang theo mùi bút máy sạch sẽ.

Hồ Già cảm thấy cô như kết nối bluetooth với thế giới này.

Cuộc sống của cô vẫn chưa bắt đầu thay đổi.

Lúc tan học, cô và Điền Tư ra ngoài ăn, họ đặc biệt chọn một nhà hàng Hàn Quốc ở xa trường.

Hồ Già không muốn người khác phát hiện mối quan hệ đặc biệt giữa cô và Điền Tư, anh quá nổi tiếng trong trường, cô thường cảm thấy phiền phức như tay ướt dính bột mì khô, giũ cũng không giũ được, Điền Tư lại quá biết chiều cô, khiến cô không thể tìm được cơ hội nổi giận. Giống như lúc này, anh lại yên lặng theo sau cô, đợi đi qua hai dãy phố mới nắm tay cô.

Hồ Già cử động một chút, Điền Tư liền đổi cách nắm lỏng hơn.

“Anh đeo cái đồng hồ này khá lâu rồi nhỉ.” Hồ Già nâng tay anh lên nhìn đồng hồ đeo tay.

“Ừ.” Điền Tư nói, “Cũng đã đeo năm, sáu năm rồi, sao vậy?” Dưới ánh hoàng hôn, mặt đồng hồ phản chiếu những vết xước mảnh.

“Không có gì, nhìn đẹp thì đẹp thật nhưng đeo lâu rồi cũng có thể đổi cái khác.” Hồ Già chỉ nói mấy câu, Điền Tư cũng chăm chú lắng nghe.

Anh khẽ đáp, “Để qua một thời gian nữa thì hãy đổi vậy.”

Khi đợi đèn đỏ, Hồ Già lại nhìn Điền Tư, anh cúi mắt xuống.

“Không muốn đổi thì đừng có đổi.” Cô vừa cười vừa nói, “Đồng hồ này là quà ai tặng cho anh đúng không?”

Điền Tư chậm rãi nói, “Là mẹ anh tặng cho anh.” Khi nhắc đến gia đình, biểu cảm trên mặt anh lại trở nên dịu dàng và xa xăm.

“Sau đó tại sao bà không mua cho anh cái mới?” Hồ Già nhớ lại cuộc trò chuyện trước đây của họ, “Ồ, bố mẹ anh đều ở nước ngoài phải không?”

“Ừ.” Điền Tư nhàn nhạt đáp lại.

Hồ Già ngáp một cái, “Ghen tị ghê, bố mẹ không có ở bên cạnh thật sướng.”

Món ăn được mang lên hơi chậm.

Hồ Già sốt ruột nên bảo Điền Tư sang phía bên cạnh mua hai ly trà sữa.

“Ba phần đường thôi, đừng gọi ngọt quá.” Hồ Già cau mày nói. Điền Tư cười hiền hòa, “Anh biết rồi.”

Điền Tư vừa đi ra ngoài, món ăn của họ đã được bưng lên, mỗi người một phần, Hồ Già dùng thìa múc một muỗng canh sườn bò nhưng lại đặt xuống. Cô muốn đợi Điền Tư về cùng ăn. Chuông cửa lại reo lên, hai nam sinh mặc đồng phục cùng đi vào, trong cửa hàng vẫn còn nhiều chỗ trống, họ nhìn một vòng rồi ngồi xuống bàn đối diện Hồ Già.

Hồ Già học từ vựng trên điện thoại.

Dù là lẩm bẩm nhưng cũng có thể nghe thấy lời thì thầm của hai nam sinh đối diện.

“Giống y hệt trong ảnh…”

“Tao thấy chính là cô ấy!”

“Tao thật phục mày quá, mày đừng có nhát, lên xin Wechat đi!”

“Mẹ nó, hồi hộp quá.”

Trong lòng Hồ Già vừa có cảm giác bực bội, hai người kia đã lần mò đứng dậy rồi đi đến trước mặt cô.

Cô nâng mí mắt lên rồi nhìn về phía đối phương.

Hai nam sinh đối diện đều có vẻ ngoài điển hình của sinh viên khối tự nhiên, tóc được cắt rất ngắn, có chút râu ria, khuôn mặt đeo một chiếc kính gọng đen đơn giản, đôi mắt sau tròng kính sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào cô như đang nhìn một miếng thịt rất ngon. Hồ Già rất ghét ánh mắt chăm chú và quét qua người khác như vậy.

“Chào cậu, người này là cậu phải không?” Nam sinh bên trái đỏ mặt đưa điện thoại lên.

Hồ Già liếc qua màn hình, trên đó là video mà Chu Lai đăng lên, lượt thích đã vượt 500 nghìn.

“Là tôi.” Hồ Già ném giấy ăn đã dùng rồi vào thùng rác.

“Vậy có thể kết bạn Wechat…” Nam sinh đối diện Hồ Già sốt ruột đứng dậy, giọng nói trong vô thức to hơn rất nhiều.

Có lẽ cảm nhận được bầu không khí bất ổn giữa ba người này, những người ngồi ở góc phòng đều nhìn về phía này, Hồ Già bị ánh nhìn vây quanh.

“Không được.” Hồ Già từ chối một lời ngắn gọn. Nam sinh vẫn ngơ ngác cầm điện thoại không buông xuống, có vẻ như đã bị tổn thương không ít.

“Ý cậu là sao? Không có chút tố chất nào à?” Bạn của đối phương đã bước lên hai bước.

Hồ Già nhướn mày nhìn người vừa xông ra này.

“Cậu ấy thích cậu, muốn làm quen với cậu, cậu kết bạn Wechat với cậu ấy thì sao? Chụp được mấy tấm ảnh mà kiêu ngạo vậy sao?” Nam sinh phun ra một tràng, “Cậu chỉ có nhan sắc thôi, có ngũ quan mà không có tam quan, tôi nói cho cậu biết tôi ghét nhất là mấy người như cậu, chỉ biết coi thường người khác!”

Hồ Già nghe anh ta nói xong mới chậm rãi nói một câu: “Cậu có vẻ bị hội chứng dễ nổi giận.”

“Đm.” Nam sinh buột miệng chửi.

“Có bệnh thì cút đi, đừng ở đây làm trò mất mặt xấu hổ.” Hồ Già uống một ngụm nước.

“Đm?” Có lẽ là hết từ, trong cơn tức giận, nam sinh lại nói một câu y hệt vừa rồi.

Mọi người xung quanh đều cười lớn, vừa khéo, những người còn lại đều là các chị em phụ nữ.

“Thôi, bỏ đi bỏ đi.” Người bạn kéo anh ta, “Đừng cãi nữa, cậu cãi không lại cô ấy đâu… Đừng chấp nhặt với bọn họ.”

“Nghe lời đi.” Hồ Già cười với anh ta, “Cậu cút vào bệnh viện luyện tập thêm, biết đâu sẽ nói chuyện được với tôi.”

Nam sinh càng tức giận hơn, mụn trứng cá trên mặt như muốn nổ tung, anh ta xắn tay áo, định xông lên so đo với cô, cô phục vụ cạo đầu đinh ở bên cạnh vỗ vỗ bàn.

“Còn định đánh nhau nữa à? Muốn vào đồn phải không? Tôi quay lại video rồi đấy…”

Đối mặt với màn hình điện thoại sáng lên, cả hai người đều thu liễm nhưng không chịu rời đi.

Nhiều cô gái cùng giơ điện thoại về phía họ.

“Thấy chưa, cút nhanh lên.” Hồ Già nói.

Cuối cùng bọn họ cũng đi ra ngoài.

Các cô gái đều cùng cười.

Một lúc sau, Điền Tư bước vào, anh có thể cảm nhận từ trường trong không khí.

“Vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy?” Điền Tư cắm ống hút rồi đưa trà sữa cho cô.

“Không có gì, chỉ là thấy hai con gián mà thôi.” Hồ Già uống một ngụm trà sữa rồi trả lời qua loa như vậy.

“Ừm?” Điền Tư cau mày, “Vậy thì đừng ăn nữa, môi trường dùng bữa này không sạch sẽ.” Hồ Già bị anh chọc cười phải vỗ tay, Điền Tư nhìn lại với vẻ khó hiểu.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177