Bơi trong đêm

Phần 128
Phần 128: Mật mã sinh nhật

Hôm sau, Hồ Già tan học sớm, cô nói muốn cùng Điền Tư đi mua thức ăn.

Đúng lúc 2 – 3 giờ chiều, hai người chậm rãi đi đến khu chợ, gió mùa đông khá lớn, gió tây bắc còn vô cùng lạnh lẽo, Điền Tư giúp cô kéo khóa áo phao lên, đội mũ vào, Hồ Già chống cự, đẩy anh rồi nói: “Xấu chết đi được, người nhìn đang đẹp mà biến thành con giun.” Điền Tư nghiêm túc nhìn cô rồi cao giọng nói: “Đẹp thế này, xấu chỗ nào?” Hồ Già trợn mắt với anh, anh nở một nụ cười hiền lành, nghiêng người che gió lạnh rồi hai người thong thả bước vào chợ.

Anh hỏi cô: “Tối muốn ăn gì?”

Hồ Già suy nghĩ nghiêm túc rồi nói: “Trời lạnh thế này, em muốn uống chút canh nóng, tốt nhất là đặc một chút.”

Điền Tư nói: “Vậy thì hầm nồi canh bò hầm, chiên mấy miếng sườn lợn, trộn bát salad khoai tây, lại nướng hai cây bánh mì Pháp, được không?”

Hồ Già nghĩ đến thuốc Sertraline trong ngăn kéo, cô cố ý dỗ dành Điền Tư vui, nũng nịu nói: “Tuyệt quá, sao anh lại giỏi nấu ăn thế nhỉ?”

Điền Tư nghe xong, ngược lại lại cảm thấy ngượng ngùng, anh đỏ mặt đi mua thức ăn, chọn thịt bò. Anh không phải là người biết mặc cả ở chợ, người ta nói bao nhiêu tiền thì là bấy nhiêu, lúc trả tiền lại càng sảng khoái, cầm đồ xong còn khẽ nói cảm ơn, vẻ mặt hoàn toàn ôn hòa và nhã nhặn. Hồ Già nhìn mà cảm thấy đau lòng, cô nghĩ có lẽ Điền Tư quá hiền lành nên mới bị bệnh.

Hai người nói cười rôm rả rồi đi dạo hết nửa cái chợ. Thịt bò, sườn lợn, khoai tây, hành tây, cà chua, bắp cải, bột mì cao gluten, men nở, tương ớt nhãn vàng, những thứ này đều đã mua đủ, tay trái Điền Tư xách đầy ắp túi, ngón tay bị quai xách đến mức máu không lưu thông, tay phải còn rảnh rỗi thì thoải mái nắm chặt lấy tay của Hồ Già.

Hồ Già đưa tay sang nói: “Nặng quá rồi đó, để em xách một ít cho.”

Điền Tư từ chối, nghĩ một lúc rồi anh nói: “Chúng ta đã thỏa thuận rồi nhé, có đồ gì cũng để anh xách, mua đồ cũng đều do anh trả tiền.”

Hồ Già định giật lại mấy cái túi, Điền Tư liền giơ tay lên, cô liền không với tới nữa, cô giậm chân mắng anh: “Có làm túi máu cũng không có người như anh.”(*)

(*Từ gốc là 血包 (huyết bao – túi máu). Trong ngữ cảnh tâm lý học, đặc biệt liên quan đến rối loạn nhân cách tự mãn (NPD), “血包” (xuè bāo) ám chỉ những người cung cấp sự chú ý, cảm xúc và hỗ trợ cho những người có tính cách tự mãn. Họ thường là những người bị lợi dụng về mặt cảm xúc, cung cấp năng lượng và sự công nhận cho người khác mà không nhận lại được gì tương xứng.)

Điền Tư chỉ mỉm cười mà không tranh cãi với cô, hai người về đến khu Thâm Thủy Loan, Điền Tư đặt đồ xuống, Hồ Già nhìn tay anh, quả nhiên đều là vết hằn trắng xanh, cô tức tối xoa mấy cái rồi lấy ngón tay chỉ anh nói: “Anh đúng là ngốc chết đi được.”

Điền Tư lại thản nhiên nói: “Anh thấy rất hạnh phúc.” Cô nghe xong lại mắng anh thêm mấy câu.

Thịt bò phải hầm một tiếng đồng hồ.

Điền Tư bật lửa nhỏ rồi cùng Hồ Già ra phòng khách tháo cây thông Noel mà anh mua về.

Cây thông Noel xù xì khi bày ra còn cao hơn người, Hồ Già phải đứng lên ghế mới sờ tới ngọn cây.

Điền Tư lại mở hai túi giấy da bò lớn ra, bên trong là ruy băng vàng, quả cầu đồ chơi nhiều màu, nến điện tử, ngôi sao nổ trắng, dải băng giá, lấy mãi lấy mãi mà vẫn không hết, Hồ Già ngỡ ngàng như thể mình đã quay lại Tết thiếu nhi, cả căn phòng học đều treo đèn kết hoa, đến cả đèn trên trần nhà cũng treo đầy hoa giấy, nhựa vàng và bạc lấp lánh.

Cô cảm thán một câu: “Có cảm giác như mình lại trở thành trẻ con rồi.”

Điền Tư dịu dàng nói: “Em mới mười bảy tuổi, chẳng phải vẫn là trẻ con sao.”

Hồ Già ngẩn người, cô thường quên mất tuổi của mình, không nghĩ rằng mình chỉ mới mười bảy tuổi.

Chỉ có một lần, cô đi cầu xin Hồ Hải Văn tìm Lý Huệ Quân, đứng trước cửa nhà ông ta, cô tức giận và bất an hét lên rằng mình vẫn chỉ là trẻ vị thành niên, phải biết làm sao đây. Tất nhiên, cuối cùng Hồ Hải Văn cũng không giúp cô. Có lẽ trong nhà ông ta, hành vi cử chỉ của cô hôm đó vẫn còn trở thành đề tài cười cợt lúc nhàn rỗi.

Hồ Già không nghĩ đến Hồ Hải Văn nữa, cô huých Điền Tư: “Nói em mười bảy tuổi, chẳng phải anh cũng chỉ mười bảy thôi sao?”

Điền Tư lắc đầu trêu cô: “Sang năm thì không phải nữa rồi, lúc đó anh sẽ là người trưởng thành, có thể đi thi bằng lái rồi.”

Cô đặt trọng tâm lên ngày sinh nhật của Điền Tư: “Vậy anh sinh tháng Một à? Cụ thể ngày mấy, là Ma Kết hay Bảo Bình vậy?”

Điền Tư đáp: “Sinh nhật của anh là ngày 9 tháng Một, anh biết em sinh ngày 20 tháng Tám, anh không hiểu về cung hoàng đạo, chỉ biết mẹ anh nói anh là cung Ma Kết, em là cung gì vậy?” Hồ Già lấy điện thoại ra, vừa gõ từ khóa Ma Kết và Sư Tử vào phần mềm, bên dưới liền lập tức hiện ra nói mức độ phù hợp của họ chỉ có 40%, là một cặp tương lai mờ mịt.

Điền Tư nhíu mày, rất bất mãn nói: “Cái này không chuẩn, nói bậy nói bạ, đừng xem nữa.”

Hồ Già thấy phản ứng của anh thật thú vị, cô bật cười ha hả.

Hai người treo quả cầu ngôi sao lên cây thông Noel, Điền Tư vẫn không nói không rằng.

Hồ Già an ủi anh: “Mấy thứ này chỉ là xem cho vui thôi, anh mà tưởng thật liền thua rồi.”

Điền Tư gật đầu, cúi mày buộc quả cầu sọc đỏ trắng lên cành cây, vẻ mặt vẫn ủ rũ.

Mười mấy phút sau, Hồ Già liếc trộm nhìn anh, Điền Tư vẫn là bộ dạng buông cờ nghỉ trống, bề ngoài nói cười với cô nhưng ánh mắt lại ảm đạm, không có ánh sáng, như thể con người của anh không ở chỗ cô. Hồ Già không biết Điền Tư đang nghĩ gì, cũng không biết tại sao anh lại không vui, cô nghĩ đến chỗ thuốc anh giấu trong ngăn kéo, cảm thấy mình hiểu anh thực sự rất ít.

Hồ Già khẽ gọi anh: “Điền Tư?”

Anh đáp lại: “Ừ?” Hồ Già cẩn thận hỏi anh: “Có phải anh đang không vui không?”

Anh cười với cô: “Không có mà, sao em lại hỏi vậy?” Cô vẫn đang quan sát anh, anh lại nói: “Anh thật sự ổn mà.”

Hồ Già nhích lại gần xem xét anh, hàng mi dài mềm mại quét lên quét xuống: “Anh chắc chắn là đang không vui rồi, lúc anh vui sẽ không như thế này, nè, em nói trúng phóc rồi phải không, mắt anh lại cụp xuống rồi, ngại nhìn em, lông mày cũng cụp xuống luôn rồi. Có chuyện gì không vui thì nói ra đi, em sẽ an ủi, an ủi anh.” Nói đến đây, cô liền nghĩ tới Sertraline và Paroxetine trong ngăn kéo của anh.

Điền Tư nửa van nài nói: “Thật sự không có gì đâu, em nghĩ anh có chuyện gì giấu em chứ?”

Rõ ràng là anh giấu em chuyện uống thuốc mà, Hồ Già nghĩ thầm trong lòng.

Hồ Già nói: “Thật không công bằng.”

Điền Tư ôn tồn hỏi: “Cái gì không công bằng?”

Cô thở dài: “Bình thường em gặp chú chó con ngoài đường cũng kể với anh, còn anh, chuyện gì cũng không chịu nói với em, đồ đạc cũng không để em giúp xách, anh xa cách quá.”

Điền Tư bật cười rồi nói với cô: “Anh chẳng phải ngày thường vẫn chụp mấy chú chó con dễ thương ngoài đường gửi cho em à?”

Hồ Già không đáp, anh lại nói: “Vậy anh đưa điện thoại cho em kiểm tra luôn nhé? Anh thật sự không có bí mật gì đâu.”

Hồ Già không nói gì, Điền Tư liền dỗ dành cô vào bếp, đến khi anh đang thái bắp cải sợi, Hồ Già lại lên tiếng.

Cô luồn tay vào túi anh: “Anh nói đấy nhé, em sẽ xem điện thoại của anh đấy.”

Anh cười: “Em cứ xem đi.” Rồi đọc mật khẩu cho cô.

Hồ Già hỏi anh: “Mật khẩu gì vậy, nhìn cũng không phải là ngày sinh nhật của anh.”

Điền Tư cúi đầu thái rau, giọng có hơi trầm xuống: “À, là năm sinh của bố mẹ anh và anh đấy.”

Hồ Già ngẩn người, bạn cùng trang lứa với cô phần lớn đều dùng sinh nhật của mình hoặc thần tượng làm mật khẩu, ít ai như Điền Tư, đưa cả sinh nhật của bố mẹ vào. Giao diện điện thoại của Điền Tư rất gọn gàng, anh phân loại tất cả ứng dụng vào trang đầu tiên, đầu trang là khung đếm ngày của Days Matter, ghi “Đã” rồi theo sau là 2186 ngày. Hồ Già không muốn xem ảnh và tin nhắn của Điền Tư, cô chỉ muốn biết “Đã” này là ý gì, tính ra, đến Giáng sinh năm nay thì cũng tròn 6 năm rồi.

Hồ Già cầm điện thoại hỏi anh: “Đây là ngày kỷ niệm một sự kiện quan trọng nào à?”

Điền Tư há miệng, một lúc sau mới nói: “Ừ, đúng vậy.”

Hồ Già hỏi: “Là chuyện tốt hay chuyện không tốt?”

Anh nói: “Là chuyện không tốt.”

Hồ Già tắt điện thoại, đứng lúng túng bên cạnh Điền Tư một lúc.

Điền Tư cũng rất im lặng, cúi mắt thái bắp cải sợi, tiếng dao chạm thớt vang lên lách tách, như thể có ai đang rón rén bước đi trên tuyết, ánh sáng trắng lạnh trong bếp phủ lên mặt anh, phác họa bóng râm dưới chân mày và bên mũi anh. Hồ Già vặn nước thật nhỏ rửa cà chua rồi khẽ nói với anh: “Xin lỗi nha, sau này em sẽ không hỏi nữa đâu, anh không muốn nói thì đừng nói.”

Điền Tư dừng động tác trong tay rồi nghiêng đầu nhìn cô, Hồ Già cúi đầu rửa cà chua với vẻ mặt áy náy.

Anh rửa tay rồi nhẹ nhàng ôm lấy Hồ Già: “Em không cần phải xin lỗi anh.”

Hồ Già suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đừng nghĩ anh sẽ ngăn được em trở nên lễ phép nhé.”

Điền Tư thái xong cà chua rồi lại đến thái hành tây.

Anh còn chưa kịp làm gì thì Hồ Già đã ngoan ngoãn lấy hành tây ra, hành đã mềm nhũn và vỡ nát cả.

Hồ Già cau mày nói với Điền Tư: “Lúc mua vẫn còn ngon lành, sao giờ lại hỏng hết rồi vậy? Người bán hàng đúng là đã lừa chúng ta rồi.”

Điền Tư nhìn qua: “Anh xuống lầu mua lại là được mà.” Hồ Già không nuốt trôi cục tức này, cô kiên quyết nói: “Không được, không thể tha cho ông ta được, chúng ta đã trả tiền rồi, em phải bắt ông ta đổi lại hành tây cho chúng ta.” Cô cầm lấy đống hành tây định chạy ra ngoài, Điền Tư giữ cô lại nói: “Bên ngoài lạnh lắm, coi chừng bị cảm, để anh qua đó, em ở nhà trông lửa, anh sẽ về nhanh thôi.”

Hồ Già gật đầu rồi lại bảo anh quàng khăn quàng cổ cho kỹ, đeo khẩu trang vào hẵn ra ngoài.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177