Bơi trong đêm

Phần 77
Phần 77: Hát tuồng nhép

Dạo này Lý Huệ Quân có chút không được bình thường, luôn luôn trở về muộn.

Bà luôn đợi mười hai giờ mới trở về, lúc hỏi thì bảo là đi ăn đêm với Mạch Á Văn.

Hồ Già trong lòng cảm thấy bực bội, tra điện thoại cũng không tra ra được manh mối, ngày mai cô còn có tiết nên đành phải để Lý Huệ Quân đi.

Sắp tới ngày nghỉ cuối tuần rồi, Hồ Già định bắt Lý Huệ Quân tra hỏi cho ra lẽ.

Bây giờ là ba giờ rưỡi, cổng trường đã tắc nghẽn, cảnh sát giao thông phồng má thổi còi còn phụ huynh thì bấm còi xe.

Hồ Già ngồi học bài trong lớp bị tiếng ồn làm phiền đến mức phải uống mấy ngụm nước hạ hoả. Mấy người bạn học khác ngồi trong lớp mà tâm trí đã bay ra ngoài từ sớm, họ dựa bên cửa sổ nhận ra xe của cha mẹ mình, trong giọng nói có chút reo vui. Hồ Già xoay bút, vẻ mặt lạnh nhạt, cô biết rằng không có ai đợi mình, vì thế cũng chẳng mong chờ gì.

Hồ Già tranh thủ thời gian nhắn Wechat cho Điền Tư.

Hồ Già: Cuối tuần đừng gặp nhau…

Điền Tư: Được…

Hồ Già: Bận quá…

Điền Tư: Anh biết, nghỉ ngơi cho tốt nhé…

Hồ Già nhướng mày, chỉ nhìn lịch sử cuộc trò chuyện thôi mà cô lại giống như đang lén lút với Điền Tư.

Nghĩ một lúc, cô lại gửi cho anh một dòng chữ.

Hồ Già: Có thể sẽ gọi video cho anh…

Điền Tư: Ừm?

Hồ Già: Hỏi bài tập…

Điền Tư: Được…

“Đối phương đang nhập”

Điền Tư: Không hỏi bài tập cũng có thể gọi…

Hồ Già cong khóe môi, cô không trả lời Điền Tư mà nhẹ nhàng bỏ điện thoại vào túi.

Chiếc iphone 6s của cô quá cũ, mới dùng một lúc đã nóng ran, nó dán vào người cô qua lớp vải, thật ấm áp và dễ chịu.

Bước ra khỏi cổng trường, Hồ Già đụng phải Hồ Hải Văn, ông vẫn ôm một chú chó Poodle. Mắt chú chó đen láy như hạt đậu, nhìn chằm chằm cô rồi sủa một tiếng, hai cha con không nói nhiều, chỉ vai chạm vai rồi đi qua.

Đi được vài bước, Hồ Già lại nghe tiếng chú cún Poodle kêu ư ử, Hồ Hải Văn chắc là lại đến đón Nguyễn Lệ rồi.

Lý Huệ Quân vẫn chưa về nhà.

Hồ Già gọi mấy cuộc điện thoại đều không thấy ai nghe, cô gọi lại lần nữa rồi dứt khoát tắt máy luôn.

Hồ Già nhìn đồng hồ, đã năm, sáu giờ, Lý Huệ Quân nếu không phải đang đánh mạt chược thì chắc là đang quấn quýt với Mạch Á Văn. Cô bực dọc trong lòng, nấu một tô mì ăn qua loa rồi cúi đầu ôn đề toán. Đến giữa chừng thì điện thoại reo lên, Hồ Già ngồi thẳng dậy, lật chiếc điện thoại đang được úp xuống, không phải là Lý Huệ Quân.

“Sao vậy?” Hồ Già xoa xoa thái dương.

Giọng Chu Lai nghe có vẻ rất vui vẻ: “Em vừa nhận được một tin nhắn bàn chuyện kinh doanh á! Có người muốn mời chị quay quảng cáo nè! Ha ha, chị vui không?”

Hồ Già cười nói: “Quảng cáo gì cơ? Không phải là lừa đảo đấy chứ? Người ta có bảo em đưa tiền không? Em đừng làm mấy chuyện linh tinh đấy.”

Chu Lai hừ một tiếng với cô: “Thật mà, đây còn là thương hiệu lớn nữa, chị không hứng thú với cái này à?”

Hồ Già lật trang đề thi, giọng điệu lạnh nhạt: “Không có hứng thú.”

Chu Lai bị chặn miệng không nói nên lời.

Chu Lai lẩm bẩm: “Có thể kiếm được rất nhiều tiền đấy.”

Hồ Già không nói gì nhưng cô lại nói: “Biết đâu quay xong sẽ thực sự nổi tiếng thì sao?”

Hồ Già cầm điện thoại, lật lòng bàn tay lại, khẽ mím môi rồi lặng lẽ nhìn những đường chỉ tay.

Giọng Chu Lai trầm xuống: “Tiền bối, chị không vui à? Nhưng em thực sự nghĩ cơ hội này rất hiếm có, chị nên nắm lấy.”

“Để nói sau đi, nổi tiếng đâu có dễ dàng vậy?” Hồ Già vừa cười vừa nói, “Chị cũng không muốn nổi tiếng lắm, bây giờ quan trọng nhất là phải tìm trường học, lúc đó đừng để đến đại học cũng không thi đỗ thì buồn cười lắm…”

Chu Lai nghe cô nói xong, lông mày cũng cụp xuống.

“Đúng rồi, chị bây giờ là học sinh lớp 12, thực sự không có thời gian làm mấy cái này.”

Hồ Già cười.

Chu Lai lại nhỏ giọng nói: “Nhưng bên kia có vẻ thực sự rất thích chị, vài ngày nữa nếu chị thấy hứng thú, em sẽ giới thiệu chị với họ, chị và họ có thể tìm thời gian thử vai gì đó, loại quảng cáo này được trả rất nhiều đấy.”

Hồ Già vẫn không dao động: “Thôi nào, đến lúc đó rồi hãy nói, bây giờ chị không muốn.”

Chu Lai hào hứng nói: “Vậy chị phải suy nghĩ nhanh lên đấy! Cơ hội không đến hai lần đâu!”

Hồ Già vừa cười vừa mắng: “Em sao vậy, kỳ ghê.”

Chu Lai bị cô chọc tức liền hừ hừ vài tiếng.

Một lúc sau, Chu Lai lại thở dài nói: “Chà, em thực sự nghĩ chị có thể đến một nơi tốt hơn.”

Bên ngoài có gió nổi lên, cây quế, cây táo, cây bạch đàn đều lay động.

Trên khung cửa kính, bóng Hồ Già và bóng cây chồng lên nhau trông rất mờ ảo.

Hồ Già nhẹ giọng đáp: “Thôi nào, chị biết rồi.”

Cô mở cửa sổ, ngửi mùi cây cối ập tới.

“Thực sự cảm ơn em.”

Lý Huệ Quân mãi đến ba giờ sáng mới trở về.

Bà lén lút mở cửa, đèn phòng khách vẫn sáng chang, Hồ Già chặn trước mặt bà, áp sát mặt bà, nhìn bà.

Lý Huệ Quân sợ hãi lùi lại một bước, bàn tay giao lại rồi che trước ngực, miệng theo bản năng mà la lên: “Trời ơi, mày định hù chết ai vậy?”

“Nếu có thể dọa mẹ trở nên thành thật chút thì tốt,” Hồ Già cười lạnh, “Mẹ đi đâu về muộn vậy? Lại đi ăn khuya với Mạch Á Văn à? Giờ này cũng chẳng còn mấy cửa hàng mở cửa nữa, trên người thì toàn mùi thuốc lá, chẳng lẽ lại đi đánh bạc nữa?”

Hồ Già vỗ vỗ áo khoác của Lý Huệ Quân, mùi thuốc lá bốc lên như tro bụi.

“Mày không ngủ ngon lại đến phát điên với tao à?” Lý Huệ Quân muốn đẩy cô một cái nhưng không đẩy được.

Bị cô nhìn chằm chằm, Lý Huệ Quân trốn tránh ánh mắt của cô, vẻ mặt Hồ Già lạnh đi: “Chắc chắn là lại đi đánh bạc rồi.”

“Đưa điện thoại cho con.” Hồ Già giơ tay giật lấy túi của bà, bà lại đẩy tay Hồ Già ra.

Hai người giằng co, suýt nữa thì đánh nhau.

“Làm cái gì vậy? Mày điên à!”

Lý Huệ Quân lấy túi đánh Hồ Già. Hàm răng bà lộ ra, lạnh lùng phản chiếu chút ánh sáng.

Hồ Già chỉ vài chiêu đã khống chế được Lý Huệ Quân, đối phương bị cô đè lên chiếc ghế sofa bẩn, tức giận đến mức trợn mắt to lên.

“Mẹ trốn cái gì? Nếu mẹ không đi đánh bạc thì cần gì phải làm vậy với con? Mẹ cứ thành thật đưa điện thoại cho con kiểm tra là được mà?”

Hồ Già nhìn bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của Lý Huệ Quân, bản thân cô lại cười đau khổ, bà ấy chắc chắn là lại đi đánh bạc rồi, mấy ngày Hồ Già không trông chừng, bà ấy lại ra ngoài đánh bạc. Hồ Già run tay lấy điện thoại của Lý Huệ Quân ra. Dữ liệu Wechat và Alipay đều bình thường.

Lý Huệ Quân liếc mắt nhìn cô: “Thấy chưa! Mày còn điên nữa xem!”

Hồ Già nhìn Lý Huệ Quân, giằng co một lúc, đối phương lại liếc mắt nhìn về túi.

Đây là phản ứng trong vô thức, trong túi bà chắc chắn có đồ gì đó.

Hồ Già lật ngược cả túi da ra, son môi và phấn nền, gương trang điểm đều rơi xuống kêu leng keng trên sàn.

Ngăn trong màu da lộ ra, không còn gì nữa, Hồ Già không cam lòng lại lục lọi thêm một lần nữa, cuối cùng sờ thấy một vật cứng ngắc, Lý Huệ Quân còn giấu một cái điện thoại trong lớp giữa.

Hồ Già lấy nó ra, cô phát hiện đó là một chiếc iphone mới tinh.

“Mẹ cũng khá giàu nhỉ!” Hồ Già vì tức giận mà bật cười.

Hồ Già giữ chặt lấy Lý Huệ Quân, dùng gương mặt của bà mở khóa nhận dạng.

“Cứu mạng. ” Lý Huệ Quân bị cô đè đến mức thở không nổi, “Chi bằng mày giết tao luôn đi…”

Hồ Già lướt trang chủ, mở một cái Alipay, quả nhiên Lý Huệ Quân đã mở thêm một tài khoản, còn nhận được hơn chục khoản chuyển tiền, cộng lại có ba, bốn vạn.

Nhìn từ tên, đối phương rõ ràng là những người trung niên cỡ tuổi như Lý Huệ Quân, toàn là Quân Đào, Quốc Hoa, Ái Phương các kiểu, tám phần là bạn cờ bạc. Hồ Già lật xem lịch sử thời gian, từ sau lễ Quốc Khánh, Lý Huệ Quân đã bắt đầu đánh bạc. Bà không thua mấy, chỉ toàn thắng tiền.

“Giỏi thật đấy, mẹ thực sự trở thành thần bài rồi à? Còn dám đi đánh bạc, sao mẹ lớn gan vậy?” Hồ Già lạnh lùng mỉa mai.

Lý Huệ Quân mắng cô: “Ai đi đánh bạc? Mày thấy tao đi đánh bạc bằng con mắt nào?”

Hồ Già hận không thể đập nát chiếc điện thoại của bà, “Mẹ coi con là đồ ngốc à? Không đánh bạc thì mẹ kiếm đâu ra nhiều tiền như vậy!”

Hai người cãi cọ qua lại mấy hiệp, Lý Huệ Quân cắn chặt quai hàm, nhất quyết không chịu nói là mình đi đánh bạc, dù Hồ Già có khiêu khích thế nào, bà cũng không hé một lời nào. Hai mẹ con ầm ĩ, Lý Huệ Quân lại khóc lóc om sòm, miệng rống lên: “Chết mất thôi, mày bóp chết tao luôn đi, sao tao khổ thế này, có đứa con gái như mày…”

Hàng xóm bị tiếng khóc the thé đánh thức liền gõ đùng đùng lên chiếc cửa chống trộm rách nát của bọn họ.

“Ồn chết đi được, có cho người ta ngủ hay không, ồn nữa là tôi gọi cảnh sát đấy!”

Hồ Già giữ Lý Huệ Quân, cô đi ra mở cửa rồi đẩy mẹ ra ngoài.

“Ông gọi đi, tốt nhất là bắt luôn cả bà ấy đi!”

Lý Huệ Quân thấy sợ hãi rồi liền trườn vào trong.

Hồ Già nhìn khuôn mặt bà đầy nước mũi và nước mắt, trong lòng cũng âm ỉ một trận đau đớn.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177