Bơi trong đêm

Phần 35
Phần 35: Cô ấy muốn đi đâu nhỉ

Tâm trạng thức dậy lúc sáng sớm rất thú vị.

Điền Tư mở mắt trước cả chuông báo thức, Hồ Già vẫn gối lên ngực anh ngủ, lông mi cô cong vút, làn da trần trụi màu ngọc trắng. Nhìn cô yên lặng ngủ, hơi thở dịu dàng, Điền Tư đột nhiên cảm thấy cuộc sống của mình có cảm giác nặng nề, giống như quả bóng khí hydro bị ai đó dùng tay kéo xuống, dừng ở vị trí chính xác.

Anh không nhịn được mà cúi đầu, hôn nhẹ Hồ Già một cái.

Hồ Già nhíu mày, co người vào bên trong một chút nhưng vẫn ở trong lòng anh.

Đợi chuông báo thức 5 giờ rưỡi vang lên, Hồ Già buồn ngủ trốn vào trong chăn.

Cánh tay cô quơ một vòng trong chăn, không sờ thấy Điền Tư, chắc anh đã dậy rồi. Hồ Già nửa nhắm mắt, lục trong túi, lấy quần áo của mình ra rồi thay vào, nhanh chóng rửa mặt rồi miệng ngậm bàn chải đánh răng ra ngoài tìm Điền Tư. Cùng lúc đầu lưỡi nếm được hương vị bạc hà, Hồ Già chậm chạp nhận ra, hình như đây là lần thức dậy tích cực nhất của cô.

Hồ Già dựa vào cửa, vừa đánh răng vừa nhìn Điền Tư nấu mì.

Điền Tư bị cô nhìn đến ngượng ngùng, tay trái rảnh rỗi mà theo thói quen sờ lên đường may quần.

“Tôi chỉ nấu mì ăn liền cho cậu ăn thôi.”

Hồ Già lau sạch bọt kem đánh răng, nhướn mày nhìn anh.

“Là món mì trứng, hồi nhỏ tôi thường ăn như vậy.” Điền Tư lật mặt thịt đóng hộp.

Trong không khí còn lưu lại chút mùi bơ, Hồ Già nhìn anh đặt thịt hộp và trứng lòng đào lên phần mì, lòng đỏ long lanh còn lắc lư, so với tiệm trà chỉ thiếu hai cọng cải dầu. “Nhìn cũng ngon đấy, sao lại chỉ có một bát, cậu không ăn à?”

Điền Tư chỉ chỉ cái bát nhỏ bên cạnh, bên trong có tổng cộng ba miếng mì.

“Ồ, cậu lại ăn bát con nít.”

Hồ Già cười.

Lúc này, cô vẫn đơn thuần cho rằng Điền Tư là người không biết ăn uống.

Từ khu Long Loan đến Quyến Trung phải đạp xe hơn mười phút.

Xe đạp leo núi của Điền Tư không chở được người, anh cùng Hồ Già đi xuống lấy xe đạp công cộng.

Sáng sớm tinh mơ, trên đường ngoài học sinh cấp ba thì chỉ có công nhân vệ sinh, lốp xe đạp của họ đè lên mặt đường, Hồ Già ngửi thấy mùi đường hòa lẫn mùi lá khô, bụi bặm và ánh nắng. Cô cười rồi đẩy Điền Tư sang bên cạnh, một tay rảnh của Điền Tư lại ôm lấy cô.

“Đạp xe một tay giỏi ghê.” Hồ Già nói.

Điền Tư học theo dáng vẻ của cô, nhướn mày, rồi lại buông tay kia ra, xe đạp vẫn đi ổn định như cũ.

Hồ Già nhìn Điền Tư, cô đột nhiên muốn đặt tầm mắt mình vào một nơi rất xa, nhìn Điền Tư một mình nhẹ nhàng đạp qua con đường sạch sẽ này, đồng phục trắng của anh bị gió thổi phồng lên, mà cô thì biết mỗi một vùng bí mật bên dưới anh.

Cô biết anh.

Rồi họ cũng đạp đến trường.

Đối mặt với dãy nhà học ngay ngắn, trong lòng Hồ Già dâng lên cảm giác ngột ngạt quen thuộc.

Ống khói phía xa lại nhả ra đám mây trắng rồi bắt đầu có bụi bặm li ti từ trên trời rơi xuống. Điền Tư nắm lấy tay Hồ Già rồi nhẹ nhàng buông ra. Cô đi về phía tòa học của khu Thanh Hà, còn Điền Tư cũng quay về lớp học yên tĩnh của anh.

Qua vài phút, ngày càng có nhiều học sinh như cá mòi đổ vào cổng trường cổ kính của Quyến Trung.

Cá mòi đang trong cuộc di cư đầy gian nan, những học sinh cấp ba này cũng vậy.

Đồng hồ đếm ngược đỏ chót trong lớp học luôn khiến họ căng thẳng.

Hồ Già nhận được tin nhắn Wechat của Điền Tư trước khi bắt đầu tiết truy bài.

Điền Tư: Học tập chăm chỉ nhé…

Chủ nhiệm Vương Phú Xuân bước vào lớp, cô tắt điện thoại, vẫn chưa kịp trả lời tin nhắn của Điền Tư.

Trước đó phiếu điểm thi tháng đã được phát đến tay Hồ Già, tổng điểm 475, xếp hạng 562/651 trong khối, cô ở phân bộ Thanh Hà còn đội sổ, càng không cần phải đi so với bản bộ Quyến Trung. Vương Phú Xuân viết lên bảng đen điểm chuẩn để đối chiếu, Hồ Già nhìn qua, với điểm số này nếu muốn ở lại một khu có thể giao hàng miễn phí, sợ rằng chỉ có thể học một học viện nào đó trực thuộc của trường đại học nào đó, hoặc trực tiếp chỉ là một học viện nào đó thôi.

Vương Phú Xuân viết xong liền ném phấn vào máng bảng.

“Phiếu điểm trong tay các em rất có thể chính là tiền lương sau này của các em. Có những học sinh đầu óc thông minh, nhưng không chịu nỗ lực! Mà lớp 12 là gì? Lớp 12 là gieo nhân nào gặt quả nấy, em lơ là qua ngày, cuộc đời cũng sẽ lơ là chính em! Ôn tập lượt một chỉ vừa mới bắt đầu, thầy vẫn nói câu nói đó, cố gắng lên! Thì mọi thứ đều có thể…”

Vương Phú Xuân ra hiệu tay với lớp trưởng trên bục giảng.

Cô bé tóc buộc đuôi ngựa lập tức nghiêm túc dẫn đọc: “Khuyến học, Tuân Tử, quân tử viết, học bất khả dĩ dĩ…”

Căn phòng học vuông vắn, rèm cửa mỏng manh, ánh sáng mặt trời sáng lóa đến trắng bạc của buổi sáng chiếu vào, mái tóc buộc đuôi ngựa của các nữ sinh lấp lánh như kho lúa mùa thu, trước “chiếc máy tính tính toán tỉ lệ tốt nghiệp”, ai nấy đều cúi đầu đọc sách, chẳng ai để ý đến mảng sáng nhỏ ấy. Hồ Già ngồi tại chỗ, lẩm bẩm đọc thuộc bài thơ “Khuyến học”, nhưng ánh mắt lại rơi xuống cây hương trà dưới sân trường.

Tương lai của cô, dường như vừa xa vừa gần.

Hồ Già đợi cả ngày nhưng Lý Huệ Quân đều không liên lạc với cô.

Buổi chiều tan học, Điền Tư gửi Wechat hỏi cô muốn ăn gì, Hồ Già chỉ trả lời tùy.

Hai người đến quán Taco Bell gần trường, vừa ngồi xuống, Hồ Già đã cúi đầu ăn hamburger ngấu nghiến, cùng lúc lấy điện thoại thì phiếu điểm cũng rơi ra. Điền Tư nhặt lên rồi nhìn qua.

“Cậu chắc chắn không thi vào được Thanh Hoa.” Hồ Già nói.

“Nhưng có lẽ vẫn có thể đi Bắc Kinh.”

Hồ Già không trả lời.

“Cậu muốn đi đâu?”

Điền Tư lát sau lại hỏi cô.

Hồ Già vừa nước ngọt vừa đưa ánh mắt nhạt nhẽo nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô rốt cuộc muốn đi đâu nhỉ? Từ nhỏ đến lớn, Hồ Già dường như chưa bao giờ suy nghĩ sâu sắc về vấn đề này.

Hồi học tiểu học, Hồ Hải Văn và Lý Huệ Quân cãi nhau ầm ĩ, cô trốn sau cửa khóc, cấp 2, hai người này cuối cùng cũng ly hôn, Hồ Già theo Lý Huệ Quân nhưng lại như đồng thời mất đi cả bố và mẹ, trong sự vắng mặt của cha mẹ, cô đã thi đỗ vào phân bộ Quyến Trung, bây giờ thì cô muốn đi đâu?

Vấn đề này còn khó giải hơn cả một đề toán khó.

Đến tối Hồ Già vẫn nằm trên giường vẫn nghĩ về vấn đề này.

Điền Tư ngồi đầu giường bôi kem cho vết muỗi cắn ở mắt cá chân cô. Đã vào thu rồi, sao vẫn còn muỗi nhỉ?

Hồ Già duỗi chân, với tới mũi Điền Tư, Điền Tư hiểu lầm, thậm chí còn nắm lấy ngón chân Hồ Già rồi hôn một cái.

Hồ Già: “…”

Điền Tư: “?”

Tối đến Hồ Già trằn trọc, cuối cùng cô nói với Điền Tư: “Nếu không thì thi đi Bắc Kinh.”

Nói xong cô lại vội nói thêm một câu: “Không phải vì cậu đâu.”

“Hừ.”

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177