Bơi trong đêm

Phần 107
Phần 107: Câu cá

Một tuần mới lại bắt đầu.

Chỉ còn bốn mươi ngày nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học tỉnh, Hồ Già làm một tấm lịch lớn hơn cả bản đồ thế giới dán lên tường rồi làm phân tích chiến lược.

Bây giờ mỗi tuần cô học bốn tiết diễn xuất, ba tiết là một kèm một, một tiết là lớp lớn, thời gian còn lại đều ngâm mình trong phòng tập luyện đọc diễn cảm, thanh nhạc và hình thể, cứ mấy vòng như vậy, Hồ Già đành phải uống trà hạt cây đười ươi, ngoan ngoãn đeo miếng đệm bảo vệ đầu gối. Học sinh học diễn xuất còn phải dậy sớm để tập luyện, Trần Mạch yêu cầu họ mỗi ngày sáu giờ rưỡi phải đến phòng tập luyện phát âm và thể lực, dưới sự thúc giục của Điền Tư, Hồ Già đã ăn xong bữa sáng, sau đó đến cổng khu chung cư lấy một chiếc xe đạp, đạp một mạch đến phòng tập ở Hồng Khẩu.

Sáu giờ sáng trên đường chỉ có người dắt chó đi dạo, người chạy bộ buổi sáng và cây ngô đồng Pháp.

Hồ Già nhìn chú chó chăn cừu lăn lộn dưới ánh nắng với bộ lông mềm mại, cảm thấy mình như được tiếp thêm năng lượng vậy.

Lúc rảnh, Hồ Già sẽ dùng điện thoại của Điền Tư gọi cho Lý Huệ Quân.

Hồ Già vẫn đang giận dỗi với Lý Huệ Quân, cô không muốn để mẹ mình biết cô nhớ bà, vậy nên cô không chịu dùng điện thoại của mình.

Điện thoại reo vài hồi thì Lý Huệ Quân nhấc máy: “A lô?” Hồ Già nghe giọng nói khàn khàn thô ráp của bà, lòng bỗng chợt nghẹn lại.

Lý Huệ Quân rõ ràng là sống không được tốt lắm, bà mệt mỏi và không kiên nhẫn hỏi Hồ Già: “Cháu là ai? Không nói nữa là tôi cúp máy đấy…”

Hồ Già đột nhiên cảm thấy toàn bộ hành vi của mình thật trẻ con và gượng gạo làm sao. Cô chột dạ cúp điện thoại, đẩy chiếc điện thoại đi ra xa. Lý Huệ Quân như là gót chân Achilles của cô vậy, chỉ cần bà còn tồn tại trên thế gian này thì Lý Huệ Quân sẽ luôn khiến cô vấn bận. Hồ Già chỉ mong bản thân có thể trưởng thành nhanh hơn một chút, để cô có đủ sức mạnh vực dậy chính mình và kéo cả mẹ cô lên.

“Thần kinh, gọi nhầm số rồi!”

Lý Huệ Quân ném điện thoại lên ghế sofa rồi lại ngồi thừ người ra một lúc.

Tivi trong nhà đã hỏng rồi, Lý Huệ Quân cũng lười sửa, bà đổi một cách giải trí khác, cả ngày nằm trên ghế sofa chơi game xếp hình.

Bà vừa đuổi Hồ Già ra khỏi cửa, sau đó cũng tống cổ Mạch Á Văn đi, chỉ nói rằng mình muốn được yên tĩnh. Hồ Già đi rồi, Lý Huệ Quân cả ngày quanh quẩn ở trong phòng, đứng lên rồi lại ngồi xuống, đói thì mở tủ lạnh lục lọi một hồi, Hồ Già trước đó đã nấu cho bà vài bữa cơm, bọc lại trong hộp đựng thức ăn.

Lý Huệ Quân coi Hồ Già như cái gai trong lòng, những thứ liên quan đến cô bà đều không muốn động vào.

Mãi cho đến hôm nay, Lý Huệ Quân đã ăn hết mọi thứ có thể ăn được rồi bà mới nghĩ đến việc mở hộp Lock&Lock ra.

Cơm canh đã thiu cả rồi, một mùi hôi thối xộc thẳng lên mũi, đậu hũ thịt băm đã mọc lên một lớp lông trắng dày, Lý Huệ Quân ngơ ngác nhìn một lúc, đột nhiên cảm thấy rằng bà trong lòng Hồ Già chắc cũng thối rữa như vậy. Tất cả mọi thứ trên thế giới đều có hạn sử dụng, mối quan hệ mẹ con giữa Lý Huệ Quân và Hồ Già cũng vậy, Lý Huệ Quân nghĩ, trước khi bà chết đi thì đã vắt kiệt hết sạch năng lượng của Hồ Già rồi.

Vài ngày sau, Mạch Á Văn lại tìm đến Lý Huệ Quân.

Ông ta lại dẫn bà đi ăn cơm, trên bàn tiệc toàn là mấy ông chủ lớn, tổng giám đốc này tổng giám đốc kia.

Lý Huệ Quân không hiểu sâu về Mạch Á Văn, chỉ biết ông ta làm đầu tư, có sản nghiệp ở cả khu Đại Loan và Dũng Thành. Gần đây Mạch Á Văn còn mở một chi nhánh ở Dũng Thành làm blockchain, tổng giám đốc họ Trương, Lý, Vương trên bàn ăn đều là đối tác của ông ta. Lý Huệ Quân nhìn những chiếc đồng hồ danh tiếng lấp lánh trên cổ tay họ chỉ cảm thấy mình nghèo nàn và khốn khổ. Bao giờ thì bà mới có thể giàu có được như vậy nhỉ?

“Lấy lại tinh thần nào.” Mạch Á Văn vỗ vai bà.

Lý Huệ Quân mỉm cười, ông ta lại ghé vào tai bà nói: “Ngày mai anh dẫn em đến công ty xem, ở trong nhà mãi cũng không tốt.”

Hôm sau, Mạch Á Văn quả nhiên là đến đón Lý Huệ Quân từ sớm, ông ta mới đổi một chiếc Mercedes mui trần màu bạc, đã tháng 11 rồi mà Mạch Á Văn vẫn lái xe mui trần, làm Lý Huệ Quân lạnh cóng, bà liên tục hắt hơi bốn, năm cái, mãi đến khi đèn đỏ, Mạch Á Văn mới kéo mui xe lên, tươi cười nói với Lý Huệ Quân: “Thể chất em kém quá!”

Lý Huệ Quân lấy giấy từ trong túi ra lau mũi rồi không nói gì.

Mạch Á Văn đỗ xe trước tòa nhà Phát Triển.

Chín giờ sáng, tòa nhà Phát Triển ở trung tâm thành phố sáng lóa như một lưỡi dao đứng sừng sững.

Mạch Á Văn ngồi trong xe rồi như dùng ngón tay nối các vì sao mà chỉ cho bà xem mấy tầng lầu, “Mấy tầng này sau này đều là khu văn phòng của chúng ta, bây giờ vẫn còn đang trang trí, đợi tháng sau sẽ chuyển vào…” Ông ta nói xong rồi gửi hai tin nhắn Wechat, đối phương ngay lập tức chụp ảnh tiến độ gửi đến, Lý Huệ Quân vừa liếc mắt qua đã bị gạch lát sàn đá cẩm thạch và đèn trần sáng loáng bên trong làm chói mắt.

Mạch Á Văn tươi cười rồi cất điện thoại đi, đạp chân ga chở Lý Huệ Quân đến một tòa nhà văn phòng thấp hơn một chút.

Hai người đi thang máy lên tầng tám, phía lễ tân như người máy gật đầu nói: “Tổng giám đốc Mạch.”

Mạch Á Văn gật đầu rồi kéo Lý Huệ Quân đi vào.

Văn phòng không được thông gió tốt, mang theo mùi vị tiền bạc.

Ba, bốn chục nhân viên bị vây trong ô làm việc của mình, họ cúi đầu gõ bàn phím, cũng có người đeo tai nghe lên nói chuyện.

“Công ty bọn anh hiện tại chủ yếu là làm về tiền ảo, em biết Bitcoin không? Trước đây bọn anh làm Bitcoin.” Mạch Á Văn dẫn Lý Huệ Quân vào văn phòng sáng sủa của ông ta rồi ném cho bà một quả cam. Lý Huệ Quân lắc đầu rồi chỉ hỏi ông ta: “Kiếm được nhiều không?” Mạch Á Văn tươi cười rồi bảo bà cho một con số, Lý Huệ Quân thăm dò hỏi ông ta: “Anh kiếm được ba triệu?” Mạch Á Văn nhếch khóe miệng, “Là ba trăm triệu cơ.”

Tay Lý Huệ Quân đang bóc vỏ cam đột nhiên khựng lại rồi bà nhìn về phía chiếc đồng hồ Vacheron Constantin trên cổ tay ông ta.

Dưới ánh nắng, mặt số màu xanh lam lấp lánh như Thái Bình Dương xanh thẳm.

“Bitcoin đã là chuyện quá khứ rồi, người đẹp à.”

Mạch Á Văn kéo rèm cửa sổ ngang, phía sau cửa sổ sát đất là một khu văn phòng lớn hơn được trang trí sáng sủa.

Năm sáu chục nhân viên mặc áo hoodie cùng kiểu, đứng nghe lãnh đạo trên bục phát biểu, trên màn hình lớn chiếu biểu đồ đường, Lý Huệ Quân không hiểu bên trong có mánh khóe gì, chỉ biết rằng họ đang làm đồng Radar Coin, loại tiền ảo này mỗi giây đều tăng giá trị, ánh sáng đỏ của biểu đồ đường cứ lóe vào mắt Lý Huệ Quân.

“Cờ bạc thì rủi ro, đầu tư vẫn là tốt hơn chút.”

Mạch Á Văn kéo rèm cửa sổ xuống, mỉm cười hỏi bà: “Muốn kiếm chút tiền tiêu vặt không?”

Lý Huệ Quân vẫn đứng tại chỗ, cảm thấy luồng không khí xung quanh đang ùa về phía bà, vẻ mặt của Mạch Á Văn đột nhiên thay đổi. Bà không biết ông ta tốt hay không tốt, chỉ có thể lắp bắp nói: “Bây giờ em không có tiền đầu tư.”

“Ngốc ơi! Em không có tiền thì anh giúp em bù vào.”

Mạch Á Văn gọi trợ lý đến, lấy một vạn rồi mở tài khoản cho Lý Huệ Quân.

Ông ta bảo Lý Huệ Quân tải hai ứng dụng rồi dạy bà đổi một vạn nhân dân tệ trong tài khoản thành USDT, rồi đổi thành Radar Coin.

“Em chỉ việc đợi nhận tiền thôi.” Mạch Á Văn cười với bà. Lý Huệ Quân cũng không biết nói gì, chỉ cảm thấy dưới chân mình có hơi lơ lửng rồi bà bắt taxi về nhà.

Hồ Già không có ở đây, căn nhà của bà chất đầy bụi bặm. Lý Huệ Quân nằm trên ghế sofa một lúc, bà mở điện thoại lên, nhìn xu hướng đỏ rực của Radar Coin, lúc này mới cảm thấy có chút sức mạnh. Hai ngày sau, giao diện hiển thị rằng bà đã kiếm được hai vạn, Lý Huệ Quân nghe theo chỉ đạo của Mạch Á Văn, nhả Radar Coin ra, dịch vụ khách hàng ngay lập tức chuyển hai vạn vào Alipay của bà.

“Thế là em có vốn rồi còn gì nữa?” Mạch Á Văn nói với bà qua điện thoại.

Ánh nắng chiếu vào khiến lớp bụi dưới ghế sofa phát sáng.

Lý Huệ Quân đến cửa hàng nội thất mua một chiếc giường công chúa rồi đặt vào phòng của Hồ Già.

Đồ đạc trong phòng con gái bà đều đã bị bà vứt hết, Lý Huệ Quân nhìn số dư trong điện thoại của mình, đột nhiên bà có một linh cảm rằng đợi đến khi mình dựa vào đầu tư, sắm đủ đồ đạc trong phòng Hồ Già thì bà sẽ có thể gọi Hồ Già về. Chỉ là, bây giờ căn phòng này vẫn cần phải có bàn học, tủ quần áo, bàn trang điểm. Bà phải kiếm thêm nhiều tiền hơn nữa.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177