Bơi trong đêm

Phần 64
Phần 64: Chuyện hiếm có

Ngày thứ ba, quả nhiên Hồ Già đến kỳ kinh nguyệt.

Cô cuộn mình trên giường cả buổi sáng, cô quá đau, lòng bàn tay lạnh toát ra mồ hôi, cô có thể tưởng tượng được niêm mạc tử cung của mình bong ra từng chút một như thế nào, hòa cùng máu loãng tanh ngọt chảy xuống. Điền Tư mua thuốc giảm đau về, đợi đến khi Hồ Già uống rồi mới thấy đỡ hơn. Bữa trưa cô giải quyết trên giường, Điền Tư gói cho cô xôi, bên trong có thêm thịt băm, dầu quẩy giòn, hành lá, tất cả đều là thứ Hồ Già thích.

Hồ Già gắp phần đồ ăn nhỏ trên xôi, không nhịn được mà liếc anh một cái, “Trí nhớ anh cũng khá tốt đấy.”

Điền Tư cười rồi nói: “Tất nhiên.” Với chuyện của cô, anh đều ghi chú lại trong lòng từng chút một.

Ăn xong Hồ Già lại nằm một lúc, Điền Tư luôn ở bên cạnh chăm sóc.

“Khát không? Có muốn anh rót thêm nước nóng không?” Anh vừa nói vừa giúp cô kéo chăn.

“Không khát, anh vừa rồi không phải đã hỏi rồi sao, nếu muốn uống nước em sẽ nói với anh mà.” Hồ Già liếc anh một cái.

Điền Tư gật đầu rồi lại hỏi cô, “Vậy còn đau không? Có muốn anh xoa bụng cho em…” Hồ Già véo anh một cái thì anh mới chịu yên lặng, ánh mắt vẫn ấm áp, sáng ngời nhìn cô, Hồ Già không có việc gì làm nên chơi đùa với bàn tay của Điền Tư, nghĩ anh hẳn cũng cảm thấy buồn chán, hiếm khi dịu dàng nói với anh: “Em đâu có bệnh, anh không cần phải trông chừng em, muốn ra ngoài chơi thì cứ đi chơi đi, ở chỗ em chỉ lãng phí thời gian.”

Điền Tư sửa lại: “Ở bên em sao gọi là lãng phí thời gian được.”

Hồ Già: “… Anh đừng yêu em quá, em áp lực.”

Nhiệt độ cao còn kéo dài liên tục vài ngày.

Bên ngoài đường nhựa bị nắng chiếu đến mơ hồ mang theo cảm giác lấp lánh.

Hồ Già hiếm khi an tâm, ngoan ngoãn ngồi viết bài tập trong phòng đọc sách, Điền Tư mang theo laptop ngồi gõ code bên cạnh. Hồ Già liếc qua màn hình, cô không hứng thú với mấy dòng code khó hiểu này nhưng thích xem trò chơi trên màn hình nhỏ anh để bên cạnh, dường như là một con robot nhỏ đang thám hiểm trong bụi cỏ cao sâu thẳm, hình ảnh rất tối, chỉ có đom đóm phát sáng.

Hồ Già lẩm bẩm, “Anh cũng khá chuyên tâm đấy.”

Điền Tư không hiểu lời Hồ Già, nghiêng đầu nhìn tờ bài tập của cô: “Bài tập viết xong rồi à?”

Hồ Già mím môi, liếc Điền Tư một cái, cô quay lại với công thức vật lí, lặng lẽ dùng tay trái phải phán đoán hướng dòng điện lực Lorenxơ, lực Ampe, trông như đang học Naruto kết ấn, rất buồn cười, “Không được cười em đấy.” Hồ Già đe dọa Điền Tư.

“Anh không cười.” Điền Tư nói. “Môi anh đang run, em thấy hết rồi.” Cô trừng anh một cái.

Điền Tư cuối cùng cũng bật cười.

Viết xong bài tập, Điền Tư giúp cô chấm điểm. Hồ Già nằm úp sấp trên bàn nhìn anh, Điền Tư nhẹ nhàng đặt bút xuống rồi nhìn cô một cái.

Hai người ở bên nhau lâu, trong ánh mắt giấu điều gì đối phương đều có thể nhìn ra. Hồ Già cười một tiếng rồi ngồi lên đùi anh, anh ôm cô, Điền Tư cảm thấy thế giới đang từ từ trở nên thật nhẹ nhàng, ai bảo con người không nhận thức được niềm hạnh phúc có được ở hiện tại?

Từ khoảnh khắc bước ra từ ga Thương Nam, anh đã biết mình đã đi đến dải cát vàng ngọt ngào trong đời.

Điền Tư khẽ ngâm nga.

Hồ Già hỏi anh, “Bây giờ hát không thấy ngại nữa à?”

“Có một chút.” Điền Tư từ từ dùng bút chì khoanh tròn đáp án sai của Hồ Già, “Nhưng trước mặt em, những điều này đều không sao cả.”

Tối họ không có việc gì làm, chỉ đơn giản tám giờ đã lên giường ngủ.

Hồ Già ban ngày ngủ nhiều, bốn giờ sáng đã tỉnh, trong đầu suy nghĩ ban ngày nên đi chơi gì.

Lúc lấy đồ ngủ trước khi tắm, cô thấy áo khoác gió Điền Tư mang đến được gấp nằm cô đơn ở một bên, cô chợt nghĩ đến mình vẫn chưa dẫn anh đi leo núi. Đã về đây nhiều ngày, Điền Tư cứ ru rú ở nhà với cô, đáng lẽ cô nên dẫn anh đi chơi mới phải.

Điền Tư uống Stilnox, giấc ngủ không sâu, tiếng thở cũng nhẹ.

Hồ Già trên giường lật người là Điền Tư liền tỉnh, anh theo thói quen ôm lấy cô, cọ cọ má cô.

Hồ Già gọi anh, “Điền Tư?”

Anh nghe có vẻ vẫn rất mơ màng, “Ừ?”

Hồ Già nói, “Sáng em dẫn anh đi leo núi được không?”

“Ừ.” Điền Tư cười, “Trưa đi cũng được mà, em không phải vẫn hay ngủ nướng sao.”

“Vậy buổi sáng luôn đi.” Hồ Già cảm thấy cô hưng phấn đến mức ngủ không được. Điền Tư liền đáp ừ một tiếng, anh ôm cô, nhưng đầu óc lại dần tỉnh táo.

Hai người đều không ngủ được, Điền Tư ôm Hồ Già, nhẹ nhàng nghiêng đầu, Hồ Già trực tiếp ngồi dậy bật đèn lên, “Hay là bây giờ đi luôn, vừa hay có thể dẫn anh xem mặt trời mọc trên núi.”

Điền Tư phản ứng lại, “Vậy chúng ta thay quần áo đi.”

Hồ Già muốn ra ngoài leo núi lúc bốn giờ, nghe thật sự là điều hiếm có.

Cô còn gặp được người sẵn lòng muốn đi leo núi cùng lại càng là điều hiếm có.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177