Bơi trong đêm

Phần 55
Phần 55: Lên đường

Vé từ Ninh Ba đến Thương Nam không dễ mua cho lắm.

Vừa đúng dịp cao điểm du lịch ngày Quốc khánh, dù là ghế hạng nhất, hạng nhì, hay ghế thương gia đều ghi một chữ đỏ “Chờ bổ sung”.

Điền Tư đợi hai, ba tiếng, cuối cùng chỉ mua được hai vé đứng. Vấn đề chỗ ở thì dễ giải quyết hơn vé xe, khách sạn Hilton và Wyndham Hòa Thịnh ở Thương Nam vẫn còn phòng trống, Điền Tư hỏi Hồ Già muốn ở đâu, cô cuộn tròn trên giường xem phim hài của Billy Wilder, xem xong một đoạn mới trả lời anh.

“Đừng đặt khách sạn, đến đó ở nhà ông ngoại tôi.”

Cô hiếm khi có kiên nhẫn nói thêm một câu: “Nhà ông ngoại tôi ở ngay Thương Nam.”

Điền Tư có hơi ngạc nhiên, anh tưởng Hồ Già chỉ muốn lẻn đến một thành phố miền nam nào đó nhiều núi để hóng gió, quậy một trận chơi, không ngờ cô dẫn anh về nhà ông ngoại. Vì cô đồng ý dẫn anh về, vậy đối với Hồ Già, anh hẳn là một người thân thiết. Nghĩ đến đây, biểu cảm trên khuôn mặt của Điền Tư bỗng như mặt hồ ngày xuân.

Cân nhắc đến chuyện khác, Điền Tư vẫn hỏi cô: “Ông bà ngoại cậu sẽ không thấy bất tiện chứ?”

Dù sao lối sống của người già và người trẻ cũng khác nhau, Điền Tư sợ làm phiền đến gia đình cô.

Ánh sáng ti vi chiếu lên gương mặt Hồ Già, cô nhìn phim, giọng điệu bình thản nói với anh: “Họ đều mất cả rồi, ở đó không có ai.” Bộ phim diễn đến đoạn hoang đường nhất, Hồ Già ôm đầu gối cười một lúc rồi nghiêng đầu đối diện với ánh mắt Điền Tư, vẻ mặt anh có chút phức tạp, nửa áy náy nửa đau lòng.

Điền Tư nói với cô: “Xin lỗi.”

Hồ Già cau mày: “Thần kinh, cậu xin lỗi cái gì?”

Nhưng tối ngủ, hai người lại ôm nhau chặt hơn một chút.

Sáng hôm sau, Hồ Già không chịu dậy.

Cô muốn ngủ thêm một lúc nữa nên bảo Điền Tư mười phút nữa hẵn gọi cô.

Điền Tư để cô nằm ườn trên giường thêm nửa tiếng, cô vẫn không chịu dậy, anh bèn ngồi xuống bên cạnh Hồ Già, gãi gãi lòng bàn chân cô.

Cô hừ hừ một tiếng, cuộn trong chăn lăn mạnh một vòng nhưng vẫn mở mắt không ra. Họ phải kịp chuyến tàu cao tốc lúc chín giờ, bây giờ đã gần tám giờ rồi, Hồ Già như con gấu túi bám lên trên người Điền Tư, giọng nói cô mang vẻ làm nũng buổi sớm: “Mấy giờ rồi?” Điền Tư liếc nhìn điện thoại, vỗ vỗ Hồ Già, “Bảy giờ năm mươi rồi, dậy ăn chút gì trước rồi hẵn đi?”

Hồ Già kêu oai oái một tiếng, trách Điền Tư không gọi cô sớm.

Nếu họ đi về nhà cô lấy đồ đã không kịp nữa rồi.

May là Hồ Già để lại mấy bộ quần áo cô có thể mặc ở nhà Điền Tư, Điền Tư đã bỏ vào vali cả rồi.

“Cậu xem còn có gì cần phải mang nữa không?” Anh mở vali ra để cô kiểm tra, “Quần áo giày dép đều mang cả rồi, đồ dùng dưỡng da cũng đã mang rồi, tôi còn mang theo cái máy ảnh, ồ, vở bài tập của cậu tôi cũng đã cho vào rồi.” Điền Tư chu đáo cười một tiếng: “Tôi thấy cậu làm bài tập khá nhiều, mấy ngày nay làm trước một chút.”

Hồ Già đang đánh răng: “…”

Hai người ngồi xổm dưới đất kiểm tra hành lý.

Hồ Già chỉ chỉ bộ La Mer: “Ở đâu chui ra vậy?”

Điền Tư nói: “Mua ở quầy chuyên dụng ở Bắc Kinh, cậu không phải dùng không quen mấy thứ của tôi sao.”

Hồ Già cau mày: “Dù vậy tôi cũng không bảo cậu mua La Mer đâu, cậu có tiền phải không? Với lại, sao hôm qua cậu không lấy ra?”

Điền Tư nhịn một lúc rồi mới nói: “… Hôm qua làm trên ghế sofa nên quên mất.” Hồ Già nghe xong liền bị bọt kem đánh răng làm sặc, cô ho liên tục mấy tiếng, được anh vỗ vỗ mới đỡ.

Hồ Già nhớ ra cô sẽ dẫn anh đi leo núi nên lại hỏi anh, “Nhà cậu có áo khoác leo núi không? Lấy cho tôi một cái.”

Điền Tư nói có rồi mở tủ quần áo để cô chọn. Hồ Già nhìn thấy bên trong toàn là Mammut và Arcteryx, không nhịn được mà hít sâu một hơi, “Thực ra cậu là đàn ông trung niên 40 tuổi thích hoạt động ngoài trời phải không.” Điền Tư lại cười, “Ừ, bên trong đúng là có mấy cái bố tôi không mặc nữa đưa cho tôi.” Hồ Già hừ một tiếng.

Hồ Già thử mặc mấy cái đều quá to đối với cô.

Điền Tư vào phòng ngủ chính lấy ra một cái áo khoác leo núi đưa cô, kích cỡ rất vừa vặn, anh giúp cô cất vào hành lý.

“Cái này là của mẹ cậu à.” Cô vừa thử quần áo đã ngửi thấy mùi gỗ, rõ ràng là đã rất lâu rồi không mặc.

“Ừ.” Điền Tư nhẹ nhàng bâng quơ đáp lại.

Tám giờ hai mươi bọn họ bắt taxi.

Hai người đi vào điểm cho ga tàu cao tốc, lập tức bị dòng người trong biển người nuốt chửng.

Đến khi lên tàu, họ phát hiện dòng người bên trong còn đông hơn, gần như tràn ra ngoài. Điền Tư để Hồ Già ngồi lên vali, Hồ Già không muốn, hai người cùng đứng trên tàu suốt hành trình hai tiếng đồng hồ, Hồ Già dựa vào vai Điền Tư, chia tai nghe cho anh, họ nghe hết bài hát trong thư mục yêu thích của cô.

Điền Tư nắm tay Hồ Già mới phát hiện cô đang đeo vòng tay mà anh tặng.

Đối diện với núi xanh ngoài cửa sổ, anh thấy mình thật hạnh phúc.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177