Bơi trong đêm

Phần 42
Phần 42: Quay đầu lại

Chuông tan học lúc năm giờ mười phút cuối cùng cũng vang lên.

Hồ Già ngồi trên ghế thở ra một hơi, cô gập sách lại rồi vội vã bước ra khỏi lớp.

Tiết thu phân đã qua, mặt trời lặn mà trời vẫn sáng, nam thanh nữ tú chen chúc trong tòa nhà giảng đường hình chữ hồi, dòng người lãng mạn, cậu bạn vừa cắt tóc húi cua tay ôm một quả bóng rổ mới mua, gọi người cùng đi tới sân bóng, mấy cô bạn thân thì tay khoác tay, móc khóa búp bê trên ví rung rinh theo.

Họ đang ở âm điệu cao của một ngày.

Hồ Già không có thời gian để ý đến vẻ thanh xuân tươi đẹp ấy.

Cô xô người ra phía trước, vội vã chạy xuống lầu, hướng trở về nhà.

Điện thoại của Lý Huệ Quân cứ bận liên tục.

Hồ Già chạy một mạch lên tầng năm, chạy đến mức trong cổ họng cô có vị máu.

Cô run rẩy lấy chìa khóa mở cửa, Lý Huệ Quân đang nằm an nhàn bên trong.

Trong phòng, đèn huỳnh quang vốn hỏng đã được thay bóng mới, sáng choang, Lý Huệ Quân ngồi trên ghế sô pha nói chuyện điện thoại, trên người mặc một chiếc áo cổ lọ lông xám, mái tóc được búi lên bằng kẹp tóc vô hình, trước ngực còn đeo một sợi dây chuyền hình cây quạt nhỏ của Bvlgari không rõ thật giả.

Hồ Già liếc nhìn bà hai cái, trông bà cũng khá ra dáng.

“Được rồi được rồi, anh tập trung lái xe đi, em không nói chuyện với anh nữa đâu.”

Lý Huệ Quân cười híp mắt rồi cúp điện thoại, Hồ Già ném chìa khóa lên tủ giày, phát ra một tiếng “bộp”.

“Vừa về đã ủ rũ cái mặt, tao nợ mày tiền à?”

Lý Huệ Quân liếc nhìn Hồ Già, khóe miệng mỉa mai cong lên.

“Sao, mẹ còn muốn con cười tươi chào đón nữa à?” Hồ Già cũng không phải dạng dễ chịu thua. “Gọi điện thoại thì không nhấc máy hoặc bận liên tục, mẹ còn bận hơn cả lãnh đạo quốc gia à? Lớp 12 rồi, cha mẹ nhà người ta đều lo lắng chuyện này chuyện kia, mẹ thì tốt rồi, chuyện học hành thì không quan tâm, không hỏi han, lại còn rảnh rỗi yêu đương nữa chứ.”

“Mày ăn thuốc nổ à?” Lý Huệ Quân nhíu mày.

“Con ăn thuốc nổ thì sao? Tình huống của mẹ đặt vào ai mà không ăn thuốc nổ chứ?” Hồ Già mỉa mai.

“Hôm nay tâm trạng tao tốt, không muốn tranh cãi với mày.” Lý Huệ Quân hừ một tiếng, “Con bé con như mày, hiểu cái gì chứ?”

Nói xong, bà lại nâng sợi dây chuyền xà cừ trên xương quai xanh, vẻ mặt hơi ngẩng lên, trông như vừa nhận được vật định tình của Juliet vậy.

“Mạch Á Văn tặng à?”

Hồ Già cười lạnh hỏi Lý Huệ Quân, đối phương mặc nhiên thừa nhận.

Hồ Già nói: “Trình độ gì vậy, cứ ba ngày hai bữa lại tặng đồ xa xỉ? Có muốn con giúp mẹ kiểm tra thật giả không?”

“Thần kinh! Mày có thù với người giàu à?” Lý Huệ Quân như bị dẫm phải đuôi, “Từ khi quen biết đến giờ, Mạch Á Văn chưa tiêu của tao một xu nào, nhà cửa là anh ấy dọn dẹp, bóng đèn là anh ấy thay, anh ấy muốn mua đồ cho tao, muốn đối xử tốt với tao, anh ấy muốn thì anh ấy mua! Đến lượt mày ở đây nói này nói nọ sao?”

“Con nói những điều này cũng là vì tốt cho mẹ thôi.” Hồ Già nói.

“Ồ, vì tốt cho tao? Vậy mày đã đóng góp được gì cho gia đình này?” Lý Huệ Quân cười lạnh.

Đầu óc Hồ Già muốn nổ tung.

Cô vẫy tay với Lý Huệ Quân: “… Đến lúc đó mẹ tự lo cho cái thận của mình là được rồi.”

Lý Huệ Quân cũng bị Hồ Già chọc tức không ít, bà ngồi trên ghế sô pha tức giận, đúng lúc cả hai đều không còn sức cãi nhau nữa thì có người gõ cửa bên ngoài, đó là Mạch Á Văn.

“Huệ Quân?” Ông ta vừa gọi một tiếng ở ngoài, Lý Huệ Quân đã phấn chấn tinh thần.

Bà bật dậy từ trên ghế sô pha, chỉnh lại gấu váy, rồi hạ giọng nói với Hồ Già: “Đừng có phát điên.”

Mạch Á Văn bước vào, vừa hay đối mặt với ánh mắt sắc như dao của Hồ Già.

“Ồ, con gái em về rồi à?” Mạch Á Văn cười, ông ta vẫn mặc bộ đồ thể thao màu trắng kem như thường lệ, vẫn là dáng vẻ phong lưu phóng khoáng của người trung niên.

Lý Huệ Quân giả bộ đoan trang, đứng bên cạnh Mạch Á Văn cười hì hì, còn nói với Hồ Già: “Chào chú Mạch của con đi, đứa nhóc này…”

“Đừng làm khó nó nữa, bây giờ trẻ con đâu thích gọi người lớn.” Mạch Á Văn vẫy tay.

Hồ Già vẫn là bộ mặt hầm hầm, dáng vẻ thờ ơ.

Mạch Á Văn lại nhìn đồng hồ: “Bọn lão Chu đã giục chúng ta qua đó rồi, này, cô bé, cháu cho tôi mượn mẹ cháu một lát, tôi nhất định sẽ đưa cô ấy về lại nguyên vẹn trước mười giờ, yên tâm đi nào.”

Hồ Già: “Được thôi, đến mười giờ mà tôi không thấy người là tôi báo cảnh sát bắt ông đấy.”

“Ha ha ha ha, cháu đúng là hài hước.”

Mạch Á Văn cười sảng khoái.

Lý Huệ Quân được Mạch Á Văn đón đi rồi, Hồ Già không tìm được gì đột phá, cô uất nghẹn trở lại trường học học tiết tự học buổi tối.

Điền Tư gửi cho cô vài tin nhắn Wechat, Hồ Già đều không có thời gian trả lời, đến giờ giải lao mới ra hành lang trả lời tin nhắn cho anh.

Hồ Già: Vừa về nhà một chuyến…

Hồ Già: Tối nay không ở chỗ cậu…

Cô vừa gửi xong tin nhắn, bên Điền Tư đã gửi tới một câu, giọng điệu ngắn gọn.

Điền Tư: Quay đầu lại…

Hồ Già không hiểu gì cả.

Ý anh là sao? Bảo cô quay lại rồi nói sau à?

“Này, quay đầu lại.” Điền Tư nắm lấy tay Hồ Già, kéo cô xoay người lại.

Cầu thang không có đèn, ánh đèn vàng ấm từ hành lang phản chiếu lên những bậc thang đá mài bên này lại gợn lên ánh nước.

Điền Tư đứng ở bậc thang thấp hơn cô ba, bốn bậc, anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt vừa ấm áp lại sáng ngời.

Trong tay anh vẫn dừng ở giao diện trò chuyện Wechat, ảnh nền là ảnh Hồ Già.

Đó là ảnh Điền Tư chụp cô ở Tây Hồ.

Hồ Già không nhịn được mà giật mình.

Cô vừa định mở miệng mắng anh, Điền Tư đã chỉ vào chữ “Tĩnh” dán bên cạnh.

“Yên tĩnh.” Điền Tư hạ giọng rồi mỉm cười.

Anh lặng lẽ hôn lên Hồ Già.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177