Bơi trong đêm

Phần 47
Phần 47: Anh âm thầm yêu em

Gần tờ mờ sáng, mưa đã tạnh.

Điền Tư đến vội vàng nên không mang thuốc ngủ, giấc ngủ của anh rất chập chờn.

Anh nhắm mắt lúc hơn ba giờ, đầu óc mơ mơ màng màng rơi vào giấc mộng, trong mơ như vẫn còn ở Hồng Kông, trời mưa ẩm ướt đến bức tường cũng ướt sương, anh đành phải kiên nhẫn sấy khô đồng phục, rồi lại như đang ở Singapore, trận mưa bóng mây làm cây hạnh nhân trước nhà run rẩy, khi lại như lần đi trượt tuyết trước kia, anh thở ra hơi thở trắng khói, nheo mắt nhìn về đỉnh Matterhorn trắng lóa phía xa.

Những trải nghiệm trước đây của anh được cắt ghép siêu thực với nhau.

Góc máy nâng lên rồi lại chậm rãi lắc qua, kéo dài, cho đến khi kéo ký ức của Điền Tư thành thứ máu thịt mơ hồ.

Cuối cùng, anh bị kéo về Singapore, bố anh vẫn yên lặng ngồi trong thư phòng, anh ngửi thấy mùi thơm của thực vật nhiệt đới.

Hồ Già trong cơn mơ nhẹ nhàng trở mình.

Điền Tư bị đụng tỉnh, tay anh chạm vào thân thể mềm mại của cô, nhịp tim đập dữ dội cũng từ từ lắng xuống.

Cô như một viên đá cuội ép sách nhẵn bóng, ép lên ký ức của anh, đè xuống những trang sách trắng xóa bị lật tung.

Hồ Già đang yên tĩnh ngủ, Điền Tư từ từ nghiêng người, thân thể cọ nhẹ vào chăn ga, phát ra âm thanh nước chảy cát mịn. Anh đặt tay ôm hờ lấy eo cô, mệt mỏi áp vào lưng cô. Rõ ràng chưa đến mùa đông, Điền Tư lại đã khao khát hơi ấm trên người cô.

Giai Giai, trong lòng anh khẽ gọi.

Hồ Già tỉnh sớm hơn bình thường một chút.

Cô mở mắt, trong cơn mơ màng nhìn thấy Điền Tư ở bên giường đang chậm rãi mặc quần.

Chà, Hồ Già trong lòng thầm cười trêu, trước kia mỗi lần xong việc với Điền Tư, anh luôn chiều cô nằm ườn một lúc rồi sau đó nhanh nhẹn mặc quần áo vào, như thể chậm thêm một giây sẽ bị người ta bắt được nhược điểm, bắt đi diễu phố. Tối qua, anh và cô làm tình ê ê a a trên tấm nệm lò xo, không khí đều là mùi của bộ phận sinh dục, Điền Tư tắm xong, như thường lệ lại thẹn thùng mặc quần lót và áo ngắn tay vào, nhưng cái quần ngoài cùng kia, Hồ Già nhất quyết không cho anh mặc.

“Quần bên ngoài dơ muốn chết.” Hồ Già mắng anh như vậy.

Cô bám lên người anh.

Điền Tư nghiêng người, quen thuộc mà ôm lấy cô, dường như ôm đã trở thành bản năng của anh.

“Mới năm giờ, ngủ thêm chút nữa đi.” Biết mẹ Hồ Già ở phòng bên cạnh, Điền Tư nhỏ giọng nói.

Hồ Già ngồi trên người anh không đáp lại, cô liền đưa tay sờ xuống hạ thân cương cứng của Điền Tư, tay kia vén váy mình lên, lời mời gọi đã quá rõ ràng rồi.

Sáng sớm tinh mơ, họ lại bắt đầu làm.

Chiếc nệm lò xo lại bắt đầu tạo tiếng, hai người đổi ba bốn tư thế, hai chân đan vào nhau rồi lại tách ra.

Nhất là tư thế thâm nhập từ phía sau, cô hướng về phía anh nhấc cao bờ mông tròn lên, lỗ hồng ướt nhẹp cũng theo đó mà hé mở, cô biết anh yêu cô, sẽ không bỉ ổi mà xâm phạm cô. Hồ Già vùi đầu vào gối, tiếng rên rỉ bị hét hết vào bên trong, Điền Tư ưỡn eo, kìm nén gọi cô là Giai Giai hết lần này đến lần khác.

Dương vật thô cứng đâm vào môi hoa, mấy lần suýt chui vào lỗ nhỏ bằng hạt anh đào kia.

Hai người không hẹn mà cùng run lên, linh hồn bước hụt một bước. Nhưng lý trí luôn cứng đầu quay lại, họ lại đổi sang tư thế an toàn hơn để tiếp tục tìm khoái cảm.

Điền Tư nghiến răng rên lên một tiếng rồi bắn lên người Hồ Già.

Cô bôi tinh dịch trắng đặc lên vú rồi đút cho anh ăn, kem trùm lên kem, Điền Tư ăn thấy ngọt lịm, tay không quên vuốt ve, chơi đùa qua lại với lỗ nhỏ thèm thuồng của cô, mông Hồ Già run rẩy tuôn trào, cô không dám kêu thành tiếng, mái tóc đen ướt mồ hôi dính lên bờ vai tuyết, trăm dáng vẻ yêu kiều nảy sinh từ đây.

Hồ Già nâng vú mình lên, hướng về Điền Tư rồi đưa sâu vào, để thanh âm anh ăn được vang hơn.

“Dùng chút răng cắn đi.” Cô không nhịn được mà nói.

Điền Tư cũng làm theo.

Anh dùng răng nhẹ nhàng kéo đầu vú rồi lại ngước mắt nhìn cô.

Gương mặt đẹp trai của Điền Tư phủ lên một tầng điên cuồng, Hồ Già hưng phấn đến muốn rên rỉ lên.

Đến khi kết thúc, Hồ Già nằm lười biếng trên giường.

Điền Tư lại mặc quần áo vào rồi trở lại dáng vẻ ôn hòa thanh thoát, Hồ Già khẽ cười.

Hai người chạm mắt nhau, Hồ Già đối diện Điền Tư, cô từ từ mở ra đôi chân mềm mại, lộ ra lỗ nhỏ bị anh yêu thương đến sưng tấy.

Cô nói: “Mau quay lại.” Điền Tư liền mỉm cười rồi cúi xuống, hôn lên má Hồ Già rồi đến khóe môi cô, nụ hôn vừa mang theo dục vọng, cũng mang theo sự trân trọng.

Đến khi Điền Tư ra cửa đã là sáu giờ rồi.

Hồ Già ngậm bàn chải đánh răng, như ma xui quỷ khiến mà dựa vào cửa sổ nhìn xuống.

Hôm nay mặt trời đã mọc, ánh sáng mạnh từ cửa sổ tòa nhà đối diện phản chiếu lại, Hồ Già dùng chiếc gương tròn nhỏ hứng lấy.

Cô chiếu ánh sáng xuống dưới, Điền Tư vừa hay vừa từ dưới lầu bước ra. Hồ Già dùng vệt sáng chói lòa đó chiếu vào anh, quả nhiên Điền Tư cũng ngẩng đầu lên.

Cô ở tầng năm.

Hồ Già chỉ thấy Điền Tư đứng dưới lầu nhìn cô rồi cười với cô một cái.

Anh yên lặng nói với cô một câu, khoảng cách quá xa, Hồ Già nghe không rõ, cũng không nhận ra khẩu hình.

Cô còn muốn quấn lấy anh chơi đùa một lúc nhưng Hồ Già đã cảm nhận được cơn gió lạnh mùa thu đã ùa vào, Điền Tư giơ giơ tay, ra hiệu bảo Hồ Già vào trong.

Vào thì vào, Hồ Già nhún vai rồi đóng cửa sổ lại.

Cô đi rồi, Điền Tư lại nhìn đăm đăm cửa sổ thêm một lúc.

Anh vừa nói: “Anh yêu em.”

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177