Bơi trong đêm

Phần 136
Phần 136: Nổi danh thiên hạ

Rốt cuộc thì Điền Tư cũng chuẩn bị quà Giáng sinh cho cô.

Ngày hôm sau, sau khi ăn sáng và nói chuyện với Điền Tư một lúc, cô chuẩn bị ra ngoài đi học.

Anh cười hỏi cô: “Em không thấy trong nhà có thêm thứ gì sao?” Hồ Già nhìn quanh, nhướn mày nói: “Có thêm gì cơ?”

Bức tường vẫn là bức tường ngày hôm qua, ti vi vẫn là ti vi ngày hôm qua, thảm trải sàn cũng vẫn là thảm ngày hôm qua, cô không thấy gì khác biệt, quay đầu lại, nhìn anh với vẻ bĩu môi. Điền Tư kéo cô đến dưới cây thông Noel, kiên nhẫn tìm ra hộp quà màu xanh ô liu với chấm vàng tặng cô, cô lắc lắc hộp, nghe thấy tiếng kim loại trầm đục bên trong, mở ra, quả nhiên là dây chuyền bướm Graff, ánh sáng của kim cương như những chú tiểu yêu tinh, bay vào mắt cô.

Hồ Già nhoẻn miệng cười, nghĩ đến dáng vẻ Điền Tư chăm chú gói quà, hỏi anh: “Anh lén làm ông già Noel hả?”

Gương mặt Điền Tư hiền hòa, hơi căng thẳng hỏi nhỏ cô: “Em có thích không?”

Hồ Già gật đầu, Điền Tư liền mỉm cười.

Anh cẩn thận đeo dây chuyền cho cô, đôi tay khéo léo vén tóc cô lên, Hồ Già bị nhột liền cười đến khúc khích.

Hai con bướm, một lớn một nhỏ tỏa sáng, Điền Tư hơi ngượng ngùng nhưng vẫn chân thành cảm thán: “Em đeo gì cũng đẹp.”

Hồ Già dùng tay sờ sờ con bướm, kim cương khiến đầu ngón tay cô tê tê, cô nghĩ đến điều gì đó, ngẩng đầu hỏi Điền Tư: “Anh không phải là dùng tiền mừng tuổi dành dụm mà mua đấy chứ?” Điền Tư bật cười rồi xoa đầu cô: “Anh dùng tiền thưởng thi đấu lần trước mà mua đấy, em cứ xem như anh kiếm được đi.” Hồ Già ừ một tiếng rồi lại hỏi Điền Tư: “Vậy anh còn tiền không?”

Điền Tư hiếm khi trêu cô: “Nếu anh hết tiền thì em có cho anh vay không?”

Hồ Già đáp: “Em cho chứ.”

Nói xong, cô lại bổ sung thêm: “Nhưng chúng ta phải đổi lại sợi dây chuyền này lấy tiền về.”

Điền Tư nhìn cô, anh thích tính cách cứng đầu của cô, anh mỉm cười nói: “Anh có tiền, em đừng lo.”

Hai người lại quấn quýt một lúc, Hồ Già tháo dây chuyền, cẩn thận đặt vào hộp trang sức, bàn tay vuốt qua lớp nhung mềm mại, cô nghiêng đầu nói nhỏ với Điền Tư: “Chưa từng có ai tặng dây chuyền cho em.” Điền Tư gật đầu cười nói: “Vậy sau này mỗi lần đeo dây chuyền em sẽ nghĩ đến anh.” Hồ Già dịu dàng nói: “Đúng vậy.” Một lúc sau, cô lại áy náy nói: “Hình như em chưa bao giờ mua đồ cho anh.”

Điền Tư mỉm cười xoa má cô, ngọt ngào nói: “Em không cần phải mua đồ cho anh.”

Sau Giáng sinh là Tết Dương lịch.

Các bạn học trong cơ quan nghỉ đều trở về nhà, Điền Tư cũng phải trở về Dũng Thành.

Hồ Già một mình ở Thượng Hải cũng chẳng có gì thú vị, Điền Tư liền nói anh muốn đưa cô về ở khu Long Loan, cô dùng chân chạm vào anh, anh dừng tay đang sắp xếp quần áo lại rồi nhìn cô. Hồ Già nói: “Vậy anh cũng ở khu Long Loan à?” Điền Tư suy nghĩ một chút rồi thành thật nói: “Mấy ngày nay ông nội không được khỏe cho lắm, chỗ cô cũng không được tốt lắm, có lẽ anh phải về ở khu Xuân Hà Loan vài ngày.”

Nghe vậy, Hồ Già liền nằm ngửa lên giường, tay chân cọ xát trên chăn.

“Sao vậy?” Điền Tư xoa xoa cô.

Hồ Già không đáp, Điền Tư lại nói: “Ban ngày anh đến chỗ em được không?”

Nghe vậy, vẻ mặt của cô mới khá hơn một chút, dựa vào lòng Điền Tư, mái tóc dài óng ả uốn lọn, cô nhắm mắt lại.

Hồ Già không phải không có nhà, nhưng cô thực sự không biết mình phải gặp Lý Huệ Quân như thế nào, mâu thuẫn giữa hai mẹ con họ vẫn chưa tan biến, bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào cũng sẽ khiến khoảng cách giữa họ càng thêm xa, mỗi dịp lễ tết lại càng nhớ nhà hơn, tất nhiên là Hồ Già nhớ mẹ, nhưng cô không biết bao giờ mình mới làm lành với mẹ, nếu ông bà ngoại còn sống thì tốt biết mấy, nghĩ đến đây, Hồ Già liền không muốn nghĩ tiếp nữa, chỉ ngẩng đầu lên đòi Điền Tư hôn.

Ở một mức độ nào đó, Điền Tư là liều thuốc giảm đau của cô.

Ngày hôm sau, hai người bước lên tàu cao tốc về Dũng Thành, con tàu ong ong chạy về phía trước.

Hồ Già nhận được tin nhắn Wechat của Ngô Hiểu Nhạc, cuộc trò chuyện lần trước của hai người là vào ngày cô thi tuyển sinh tỉnh, Ngô Hiểu Nhạc chúc cô thi thuận lợi.

Đối với Hồ Già, Ngô Hiểu Nhạc giống như một cánh cửa sổ, khi nói chuyện với Ngô Hiểu Nhạc, Hồ Già sẽ nghĩ đến thế giới phía sau cửa sổ, sẽ nghĩ đến ánh đèn, máy quay phim và cần cẩu cơ khí trên phim trường, cô cảm thấy cơ thể mình đang từ từ nạp năng lượng, chờ đợi đạo diễn nói với cô ba, hai, một, bắt đầu. Vì vậy, khi điện thoại của Hồ Già hiện lên khung chat của Ngô Hiểu Nhạc, cô sẽ cảm thấy rất vui.

Ngô Hiểu Nhạc: Thành phẩm quảng cáo đã ra rồi…

Ngô Hiểu Nhạc: Trong đó em diễn rất tốt…

Ngô Hiểu Nhạc: [Video]

Hồ Già chia tai nghe cho Điền Tư, hai người cúi đầu nghiêm túc xem quảng cáo.

Trong tiếng người cô quạnh, Hồ Già mặc đồng phục thể thao rộng thùng thình, đi ngược sáng rồi từ từ bước về phía trước.

Các bạn học cười đùa, coi Hồ Già như không khí, họ lướt qua bên cạnh cô, chen lấn cô, va vào cô, chế giễu cô.

Hồ Già mệt mỏi ngẩng đôi mắt lên, đối diện với điểm sáng ở cuối hành lang, có một cánh cửa mở ra với cô, gió và ánh sáng ùa vào, thổi tung mái tóc dài của cô, nhịp trống dồn dập xen vào âm nhạc, tiết tấu dâng cao, giọng hát trong trẻo, hành lang rung động, Hồ Già vứt bỏ kính, lao về phía trước, giẫm lên sàn nghiêng lăn tròn, như đang leo núi, lại như đang lướt sóng, trong tốc độ, tất cả các cửa mở ra với cô, thế giới lóe sáng rối loạn, bị cô xé toang, Hồ Già lao qua rừng hoa tử đằng bùng nổ, vững vàng nắm lấy tay bạn, bay vọt lên điểm cao nhất của hội trường, các cô gái thoát khỏi lực hấp dẫn, cười tự do, gương mặt Hồ Già tràn đầy sức sống như ánh mặt trời, mồ hôi trên mặt cũng như giọt sương buổi sớm.

Hồ Già bên ngoài điện thoại có chút kinh ngạc, cô không biết mình có thể trở nên quyến rũ đến vậy, hay nói cách khác, có sức lan tỏa đến vậy.

Điền Tư xem đi xem lại video nhiều lần, trong đôi mắt ánh lên thứ tia sáng lấp lánh.

Anh cười nói với cô: “Em sắp nổi danh thiên hạ rồi.”

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177