Bơi trong đêm

Phần 2
Phần 2: Dùng áo lót trói anh lại

Điền Tư không cử động.

Anh chỉ ngồi bên mép giường lẳng lặng nhìn cô.

Hồ Già ngừng động tác, đôi mắt hơi nhướn lên, lạnh lùng nhìn về phía Điền Tư.

Dưới ánh sáng mờ ảo, thời gian dường như cũng trôi chậm lại trên người anh. Hàng mi dài khẽ rung tạo thành một vệt bóng mờ dưới mắt. Lưng anh thẳng tắp, mái tóc phía trước hơi ẩm ướt, áo choàng phanh ngực một cách tự nhiên vì vừa tắm xong. Toàn thân anh toát lên một vẻ sa đọa mâu thuẫn, càng khiến người ta muốn hung hăng chà đạp lên.

Hồ Già không những không tức giận, ngược lại còn mỉm cười.

Đè ngã Điền Tư xuống luôn dễ dàng hơn cô tưởng.

Ngồi đè lên người anh, Hồ Già nhanh chóng cởi quần áo anh ra như đang mở một hộp quà sinh nhật khi còn nhỏ.

Anh là món ăn của cô – thân hình đẹp đẽ, làn da mịn màng, từng thớ cơ rõ ràng, mượt mà – vừa đẹp mắt lại thật ngon miệng. Đặc biệt là hai núm vú trước ngực, vừa chạm phải không khí đã nhạy cảm mà dựng đứng. Hồ Già dùng ngón tay xoa nhẹ, vừa cúi đầu vừa ngắm nghía phản ứng của Điền Tư.

Bị cô nhìn chăm chú làm mặt Điền Tư đỏ bừng lên. Anh quay đầu sang hướng khác, ánh mắt lảng tránh kia đầy xấu hổ và mâu thuẫn.

“Cứ thích giả vờ ngây thơ.” Hồ Già dùng đầu ngón tay chạm vào đuôi mắt Điền Tư, vô tình chọc vào mắt khiến anh theo phản xạ mà nhíu mày, chớp mắt.

Khi cô cởi đến thắt lưng, Điền Tư lại giơ tay ngăn cản. Hồ Già tặc lưỡi một tiếng rồi đưa tay ra sau lưng tháo móc áo ngực rồi rút ra.

Vừa cởi áo ngực, đầu vú hồng tròn của cô đã hơi nhô lên sau lớp áo mỏng.

Điền Tư lập tức quay mặt đi, kêu lên một tiếng: “Này…”

Nhưng Hồ Già chẳng hề bận tâm đến phản ứng của anh.

Tranh thủ lúc anh sơ hở, cô túm lấy cổ tay anh, dùng áo ngực quấn hai vòng rồi thắt chặt nút ở giữa.

Chỉ trong chớp mắt, Hồ Già đã hoàn tất công việc trói buộc và cảm thấy rất hài lòng. Chiếc áo ngực đen lụa mềm với viền ren mỏng quả thực rất thích hợp để trói Điền Tư.

Điền Tư thử cựa quậy vài cái nhưng không thoát ra được, anh hỏi cô: “Cậu nghĩ trò đùa này có ý nghĩa gì chứ?”

Tất nhiên là thú vị rồi, Hồ Già thích nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của Điền Tư.

Đặc biệt là làn da trắng, bờ vai rộng eo thon của anh, tay anh bị trói treo lên càng tôn lên đường nhân ngư, trông như một bức tượng thần Hy Lạp cổ đại trang nghiêm.

Hồ Già nắm lấy thắt lưng quần Điền Tư, kéo mạnh xuống cùng với cả quần lót bên trong. Dương vật to dài lập tức bật ra ngoài, nổi bật giữa rừng lông mu đen rậm, hoang dã và phóng khoáng, tỏa ra mùi hương hormone mãnh liệt, dựng thẳng một cách đẹp đẽ.

“Thật dâm đãng,” Hồ Già trêu chọc, “Chưa đụng vào mà đã lên rồi à?”

Điền Tư quay đầu đi, nghiến chặt răng, như thể là vô cảm xúc vậy.

Nhưng anh không thể lừa được cô. Hồ Già nằm đè lên người anh, cảm nhận anh, khống chế anh.

Hông và mông Điền Tư hơi nhô lên, cơ bắp có chút co lại, vừa căng thẳng chống cự vừa hưng phấn.

Hồ Già nhẹ nhàng nắm lấy gậy thịt nóng hổi của anh, dùng móng tay cào nhẹ lên quy đầu căng mọng, Điền Tư rùng mình, dương vật như lại phồng to hơn một chút.

Cô phải thừa nhận, dương vật của Điền Tư thuộc hàng hiếm thấy, màu hồng nhạt sạch sẽ, quy đầu e thẹn nhỏ ra dịch yêu như giọt sương mai.

“Chó con dâm đãng ra nhiều nước thật đấy.” Hồ Già chế giễu anh.

Mặt Điền Tư đỏ bừng.

Hồ Già dùng tay xoay vòng quanh quy đầu anh vài vòng, rồi bật nhẹ một cái.

Điền Tư lập tức rên khẽ lên vì sự kích thích này, tay anh bị trói, chỉ có thể dùng một tay bóp chặt lấy tay kia.

“Sờ vài cái đã cứng, bóp nhẹ thôi đã sướng,” Hồ Già vuốt ve bụng dưới săn chắc của anh, “Mẫn cảm như vậy, chẳng phải sẽ bị tôi chơi đùa đến chết sao?”

Điền Tư thở hắt ra, nửa giơ hai tay lên che mặt, miệng vẫn mắng cô: “Đồ lưu manh.”

Lưu manh? Thời buổi này còn ai dùng từ đó để mắng người nữa? Hồ Già bật cười.

Cô móc lấy dịch yêu trong suốt tiết ra từ quy đầu, kéo thành sợi ở đầu ngón tay. Những sợi tơ bạc mỏng manh bay lượn, chỉ cần thổi nhẹ là đứt.

“Tôi là lưu manh, vậy cậu là gì?”

“Kẻ thích bị hành hạ?” Cô cười nhạo anh.

Hồ Già là người biết cách tra tấn người khác, Điền Tư càng cứng đầu, cô càng thích thú.

Anh nằm dưới thân cô, dương vật hung hãn vươn lên, đầu ngón chân co cứng, toàn thân phát tình đến cực độ.

Hồ Già cố tình làm nhục Điền Tư, không cho anh giải thoát, tay liên tục xoay vòng, vuốt ve phần đầu nhạy cảm nhất của dương vật.

Điền Tư quá mẫn cảm, bị cô kích thích đến mức không chịu nổi, cong người lên, bụng run rẩy. Nhưng cô lại dừng lại, gãi nhẹ vào chỗ ngứa ngáy của anh.

Cứ thế qua lại, Điền Tư chỉ có thể cắn môi chịu đựng, cứng đầu không chịu khuất phục.

“Ư ưm…” Tiếng rên run rẩy của anh vẫn thoát ra ngoài.

Hồ Già lấy ra lọ gel bôi trơn lạnh buốt tưới lên gậy thịt, khiến Điền Tư run lên, nghiến răng rên rỉ.

Cô thoa gel bôi trơn lên hạ thân và tận đùi trong của Điền Tư, bóng loáng mịn màng, trông càng dâm đãng đê mê, cũng thuận tiện hơn cho cô hành hạ anh.

Hồ Già vừa mân mê hai hòn bên dưới, vừa nhờ gel bôi trơn, càng vuốt ve hạ thân Điền Tư nhanh hơn lúc nãy, phát ra tiếng nước róc rách. Điền Tư bị cô đè ngồi, không còn chỗ nào để trốn, đầu tựa vào đầu giường, phải cắn cánh tay mình mới không rên lên thành tiếng.

“Từ từ thôi…” Sau vài hiệp, Điền Tư cuối cùng cũng lên tiếng cầu xin cô, cánh tay đã in sâu dấu răng.

“Tội nghiệp quá,” Hồ Già lại vuốt ve thêm vài cái nữa mới buông tay, “Chó nứng sướng đến mức chịu không nổi rồi à?”

Điền Tư há miệng thở dốc nhìn cô, Hồ Già vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán anh.

Anh nhắm mắt lại, lông mày lộ vẻ mệt mỏi, như ánh trăng vỡ vụn trên mặt nước.

Hồ Già không kìm được mà cúi xuống, nhẹ nhàng liếm vành tai Điền Tư.

Trái tim anh co thắt lại, với Điền Tư, hành động này chính là một sự khiêu khích.

“Đừng mà…” Anh yếu ớt cầu xin.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177