Bơi trong đêm

Phần 143
Phần 143: Quay phim chính là chờ đợi

Chiếc xe minibus màu xám xịt dừng lại trước mặt bọn họ rồi hạ cửa sổ xuống.

Anh tài xế thò đầu ra từ bên trong, miệng nhai trầu cau, hỏi một cách mơ hồ: “Đều là đến đây để đóng phim à? Báo tên cho tôi.”

Hồ Già và những người khác nói tên, tài xế đối chiếu với danh sách rồi mới cho họ lên xe, Hồ Già ôm ba lô, bị người ta kẹp như một miếng bánh. Trong đám diễn viên quần chúng bọn họ, có người bình thường hai, ba mươi tuổi, cũng có nữ diễn viên xinh đẹp tuyến 18 (*), trời mưa lớn ở thị trấn, mọi người đều có mùi như chó lớn, một mùi cơ thể ẩm ướt. Hồ Già lau nước mưa trên mặt rồi hắt hơi một cái.

(*”Diễn viên tuyến 18″ dùng để ám chỉ những diễn viên kém nổi, thường chỉ đóng vai phụ hoặc danh tiếng và năng lực chưa tới đâu, nói nôm na là “vô danh tiểu tốt”.)

Nữ diễn viên bên tay trái nhìn cô cười híp mắt rồi hỏi: “Trông em nhỏ quá, bao nhiêu tuổi rồi?”

Hồ Già nói thật: “Em mười bảy, sắp tốt nghiệp cấp ba rồi.”

Nói xong, mọi người trước sau trái phải đều quay sang nhìn về phía cô.

Nữ diễn viên ghen tị nói: “Tốt thật, trẻ thật đấy.”

Xe chạy đến nhà máy nhựa phía đông thị trấn, anh tài xế kéo xoạch cửa xe rồi gọi họ xuống.

Hồ Già mặc áo khoác của Điền Tư, cài nút mũ rồi xuống xe, trời mưa phùn nhỏ, cô không cảm thấy lạnh.

Nhà máy nhựa là một tòa nhà cũ từ thế kỷ trước, phần tường xi măng già nua, dây leo mọc um tùm đến dữ dội, nhà máy đã ngừng hoạt động như nửa mở nửa đóng. Hồ Già và những người khác không giống như diễn viên chính, họ không có khách sạn ở, đoàn phim chỉ thuê ký túc xá công nhân của nhà máy nhựa cho họ. Ký túc xá là một phòng sáu người với sàn xi măng ẩm ướt, Hồ Già và nữ diễn viên ở chung, hai người họ để hành lý xuống, sờ phần chăn đệm nửa khô nửa ướt, bất đắc dĩ mà cười.

Tối đến, đoàn phim phát cơm, gửi bài PR.

Hồ Già và nữ diễn viên ngồi trên giường ăn cơm hộp, hai món chay một món mặn, món đậu phụ nhạt nhẽo, món trứng hoa nhỏ như bông gòn.

Hồ Già đã bị Điền Tư chiều đến quen miệng, gắp hai miếng cô đã hết muốn ăn, chỉ nghẹn cổ mà cố nhét đống đồ cứng đó vào trong.

Nữ diễn viên dứt khoát để phần cơm hộp xuống đất, ném đũa, than thở: “Còn bảo là đại chế tác (*), thức ăn như này là sao, chó nhà chị còn ăn đủ chất hơn chị.” Hồ Già cười với cô. Nữ diễn viên than thở xong rồi xoay người xuống giường, lục từ vali ra hai hộp mì tôm Đạt Nhân, lại đào ra một ấm đun nước, gọi Hồ Già qua ăn mì, vậy nên Hồ Già cảm thấy rất vui sướng.

(*Đại chế tác / Đại IP: Những tác phẩm cho đầu tư và quy mô lớn. Từ đạo diễn biên kịch chế tác đến dàn diễn viên đều là những người nổi danh.)

Hai người dùng vali làm bàn, như chú chó con nằm úp mặt lên hút mì.

Nữ diễn viên thổi thổi sợi mì, như vô tình mà mở lời: “Chị tên Lý Tưởng, em tên gì?”

Hồ Già nói: “Em tên Hồ Già, Hồ Già mười tám nhịp của Hồ Già, tên chị thú vị ghê, là Tưởng của ‘lý tưởng’ ạ?”

Lý Tưởng cười híp mắt uống một ngụm nước, gật đầu nói: “Đúng, là chữ Tưởng đó.” Nói đến đây, hai người lại hết chuyện để nói, chỉ cúi đầu xì xụp hút mì. Ăn xong, Hồ Già xem tờ thông báo mà nhà sản xuất phát, trên đó yêu cầu họ ba giờ sáng mai phải dậy chờ, Lý Tưởng nói: “Mai trời chưa sáng đã phải dậy, tí nữa chị đắp mặt nạ rồi ngủ, em cũng ngủ sớm đi, không là dậy không nổi đâu.”

“Vâng.” Hồ Già lục từ túi ra phần kịch bản đã nhàu nát, “Em xem chút nữa rồi ngủ.”

Lý Tưởng cười nói: “Không có lời thoại của em mà em cũng chăm chỉ xem kịch bản à?”

Hồ Già nói: “Xem chút thôi ạ, để biết diễn cái gì.”

Lý Tưởng đắp mặt nạ rồi lại muốn nói chuyện với Hồ Già, cô nói ảnh hậu và ảnh đế đều có mặt trong đoàn.

Hồ Già nhìn điện thoại, vẫn không có tín hiệu: “Là vấn đề của điện thoại em hay là tín hiệu ở đây kém vậy?”

Lý Tưởng nhắm mắt nằm trên giường, bình thản nói: “Núi che mất tín hiệu rồi, quay phim trong núi là vậy, em hãy quen dần đi.”

Hồ Già không tin, cô lại gọi cho Điền Tư mấy cuộc nữa, đều không gọi được, cô đành phải thôi. Lý Tưởng ngáp một cái, muốn ngủ một giấc, Hồ Già nhẹ tay nhẹ chân tắt đèn, trốn vào trong chăn, dùng đèn bàn gấp đọc kịch bản, ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào từng chữ, cẩn thận đọc như đang nhặt vụn bánh quy.

Bộ phim cô đóng có tên là “Quýt đỏ cà chua xanh”.

Kịch bản rất dài, có hai nữ chính, quay từ Cách mạng Tân Hợi đến khi Hong Kong Macau được trả về, kể về cuộc đời Đường Văn Hòa và Chu Gia Bình, vừa là kẻ thù vừa là bạn cả đời.

Đoạn Hồ Già đóng là thời kỳ kháng chiến chống Nhật, Đường Văn Hòa với tư cách y tá chiến trường đóng quân tại căn cứ trong núi sâu, Chu Gia Bình thì cùng vị hôn phu trốn đến Hong Kong lánh nạn. Hồ Già đóng một y tá nhỏ, tổng cộng chỉ có hai câu thoại, diễn cảnh bệnh nhân của cô đi mất, Hồ Già cúi mi mắt, nghiêm túc thật thà niệm thoại: “Sáng nay đi rồi… Anh ấy nói là anh ấy muốn về nhà.”

Trước khi ngủ, Hồ Già đem lời thoại nhẩm đi nhẩm lại trong miệng như đang lăn một hòn đá nhỏ vậy.

Hôm sau, Hồ Già và Lý Tưởng quả nhiên là ba giờ đã phải dậy.

Chuyên viên trang điểm giúp họ trang điểm như một dây chuyền sản xuất, tài xế chở họ vào trong núi, hai người đều lạnh đến phát run, gặm phần bánh bao.

Đạo diễn và diễn viên chính đều chưa đến, nhà sản xuất và phó đạo diễn thì đã đến rồi, dùng bộ đàm nói chuyện ồn ào tại hiện trường, người quay phim miệng nói phải đuổi kịp mật độ, dùng thiết bị tinh vi đo ánh sáng, bố trí nguồn sáng, Hồ Già lặng lẽ nhìn theo, cô chỉ thấy thứ gì cũng mới lạ, không ngờ rằng trong phim trường cũng có đủ loại người, có thợ đèn đeo găng tay, có chuyên viên trang điểm đang ngáp, có nhân viên chạy đông rồi chạy tây, còn có cả quần chúng ngồi la liệt trên mặt đất.

Qua một tiếng đồng hồ rồi nhưng vẫn chưa bắt đầu quay, Hồ Già lạnh đến mức nước mũi cũng đã chảy ra, cô quấn chặt áo lông vũ ngoài đồng phục y tá.

Lý Tưởng nhét cho Hồ Già một miếng giữ ấm, rất có kinh nghiệm mà nói với cô: “Đợi đi, quay phim chính là chờ đợi.”

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177