Bơi trong đêm

Phần 93
Phần 93: Sư tử

“Kết quả khi nào thì có vậy?”

Khi lên tàu cao tốc rồi, Điền Tư hỏi Hồ Già.

“Trong vòng một tuần, nếu không liên lạc lại tức là không được chọn.” Hồ Già nói.

Hồ Già lại bấm vào khung chat của cô và Vicky.

Cuộc trò chuyện của họ vẫn dừng lại ở ngày Vicky thông báo Hồ Già đi Thượng Hải thử vai.

Hồ Già bấm vào vòng bạn bè của cô ấy thì phát hiện Vicky chỉ hiển thị cuộc sống ba ngày gần đây của cô ấy, trong vòng bạn bè chỉ có một đoạn video.

Hồ Già bấm mở, đây là một đoạn hậu trường quay phim, nhân viên trên tấm nhựa chống nước màu xanh sáng, dùng tuyết nhân tạo trộn với bông gòn chất thành núi mây cao, một cô gái trạc tuổi Hồ Già khoác lớp áo mưa trong suốt, chạy lấy đà rồi lao nhanh, nhảy lên, lao vào trong núi mây, bong bóng trắng sáng mềm mại bay lên. Mọi người xung quanh đều cười, giữa ống kính lung lay là ánh mặt trời chiếu ra tia sáng chói mắt.

Hồ Già xem video ba lần rồi bấm like.

Hai người về đến nhà lúc hơn sáu giờ.

Buổi chiều họ mới ăn nên vẫn còn no, chưa có cảm giác đói.

Hồ Già nói với Điền Tư rằng tám giờ sẽ ăn cơm, cô lười biếng nằm trên ghế sô pha một lúc rồi đi vào phòng đọc sách làm bài tập.

Hồ Già làm bài tập còn Điền Tư ở bên ngoài cẩn thận làm việc nhà, máy hút bụi quá ồn, anh không dám dùng, chỉ từ từ quét nhà rồi lau nhà. Cô nghĩ đến dáng vẻ cúi đầu khép nép của anh, không nhịn được mà mím môi cười. Tình yêu của Điền Tư có chút giống như tiếng ồn trắng, dịu dàng bao quanh lấy cô, không quấy rầy mà chỉ bao dung.

Ăn cơm xong, hai người cùng nhau xem tivi.

Điện thoại Điền Tư reo lên, anh buông bàn tay đang ôm Hồ Già ra rồi đi ra ban công nghe điện thoại.

Hồ Già chỉ có thể mơ hồ nghe anh nói đến chuyện học tập, nói anh học trước đến đâu và hướng nghiên cứu sau này thế nào. Cô đoán người đối thoại là thầy của anh.

Điền Tư báo cáo xong chuyện học tập rồi lại chuyển sang chuyện gia đình, “Mấy ngày nay đều khá ổn… Vâng, bữa tối con ăn cũng nhiều… Trời lạnh rồi, nên mặc thêm áo, cũng phải chú ý sức khỏe hơn ạ…”

Nghe đến đây, Hồ Già mới đoán là người nhà anh.

Điền Tư cúp điện thoại rồi ngồi lại chỗ.

“Cô của anh cũng khá quan tâm anh nhỉ.”

Hồ Già cảm thán một câu như vậy. Cô biết cô của Điền Tư là hiệu phó.

Điền Tư nhìn cô, anh có hơi ngạc nhiên: “Ừm? Sao đột nhiên lại nói đến cô anh vậy?”

Hồ Già lấy làm lạ: “Vừa rồi gọi điện cho anh không phải là cô anh à? Em nghe khá giống vậy mà.”

“Đó là ông nội anh.” Điền Tư nghĩ đến Điền Trọng Lân, trong lòng có chút nặng nề, “Ông… rất quan tâm đến anh, cũng rất chăm sóc anh.”

Hồ Già nhếch miệng cười nhạo anh: “Làm gì vậy? Câu trả lời này của anh nghe có vẻ rất trang trọng nha. Sau này định đi làm người phát ngôn của Bộ Ngoại giao à?”

Hai người cười đùa một lúc, Hồ Già nằm sấp trong lòng Điền Tư, nghịch dây rút trên áo hoodie của anh.

Họ dựa sát vào nhau, nói chuyện cũng khẽ khàng, đó là giọng điệu của người yêu với nhau, Điền Tư vỗ về Hồ Già rồi nhẹ nhàng lên tiếng: “Ngày mai anh về nhà ông nội, tối ngày kia mới về, trong tủ lạnh có để sẵn đồ ăn, trước khi ăn em nhớ dùng lò vi sóng hâm nóng lại. Ừm? Giai Giai, em có nghe anh nói không vậy?”

Hồ Già sờ xuống dưới thân anh rồi đáp lại một cách qua loa: “Biết rồi, anh về, em lò vi sóng.”

Điền Tư không nhịn được mà bật cười rồi véo mũi cô: “Em nói nghe như mấy đoạn mã lộn xộn vậy.”

Hồ Già không đáp, cô dùng hành động để quấy rối Điền Tư.

Ngày hôm sau, Điền Tư dán hai miếng băng cá nhân lên cổ.

“Sao anh thơm thế nhỉ?” Hồ Già không chịu để anh ra cửa, còn đòi hôn anh.

Anh ngoan ngoãn cúi xuống, hôn lên trán cô rồi lại hôn lên môi cô, hai người dính chặt lấy nhau, Hồ Già nắm tay anh, rồi lại dụ Điền Tư lên ghế sofa, Điền Tư nửa thận trọng, nửa kháng cự nói: “Làm nhiều lần sẽ đau.”

Hồ Già bĩu môi nói: “Bây giờ không phải không đau sao?” Nói xong, cô nhanh chóng cởi quần áo anh ra.

Điền Tư rất nhanh đã cương cứng, cô hôn lên dương vật của anh, anh nhạy cảm rên lên thành tiếng.

Hồ Già cười nhạo anh: “Mới hôn mà đã không chịu nổi rồi à?”

Cô ném bao cao su cho Điền Tư.

“Đeo vào cho em chơi.”

Hồ Già chỉ ngông cuồng lúc đầu, sau khi lên đỉnh ba lần, cô đã co quắp ngón chân lại, lắc đầu nói không muốn.

Điền Tư chống người trên cô, nhìn cô từ mặt đến ngực đều đỏ bừng, miệng nhỏ cũng há ra, thở dốc để lộ ra chút đầu lưỡi thơm mềm. Không thể nhìn thêm nữa, Điền Tư bóp eo Hồ Già, rút dương vật ra khỏi cái lỗ nhỏ ẩm ướt chật chội của cô, quy đầu lại cọ vào nhân hoa đã sưng to như sắp hư của cô, Hồ Già véo anh, mẫn cảm mà rên rỉ: “Anh…”

“Không chạm vào nữa, không chạm nữa đâu, anh sai rồi, xin lỗi nhé.”

Anh luôn xin lỗi Hồ Già.

Cô trừng anh, ánh mắt ngang ngược nhưng thân thể lại mềm nhũn như bùn xuân.

Điền Tư ôm hôn cô, Hồ Già chỉ cảm thấy trống rỗng, cô lại nhẹ nhàng nhấc mông, dang chân, cọ vào dương vật của anh.

“Giai Giai…” Anh kéo dài giọng, dịu dàng nhắc nhở Hồ Già. Cô không sợ lời cảnh báo của anh mà vẫn cọ vào, lỗ nhỏ cọ xát, Điền Tư thật cứng, cô vặn eo, lúc thì để quy đầu đâm vào lỗ, lúc thì cọ vào âm vật, sướng đến run rẩy cả chân.

“Rốt cuộc là muốn hay không muốn?” Điền Tư véo một cái vào bờ mông mềm của cô.

“Vẫn muốn mà.” Hồ Già hừ một tiếng.

Anh ôm cô lên, để cô cưỡi trên người anh.

“Vậy em tự động có được không?” Anh ôm Hồ Già nhưng không dám động, “Anh làm em lại khó chịu.”

Hồ Già gật đầu, ôm chặt Điền Tư, mười mấy cái lên xuống nhanh chóng đã khiến cô hết sức, vẫn phải để anh cày cấy.

Hồ Già ôm anh lắc lư như sóng biển, vừa hôn vừa cắn, lần cuối cùng, cô chỉ thấy trước mắt là hoa trắng sáng lóa rơi đầy, gậy thịt nóng bỏng của Điền Tư chẻ đôi cơ thể mềm mại của cô, thật là muốn chết mất thôi, cô run rẩy từ trong ra ngoài, không thể kêu thành lời, chỉ có thể dính vào người Điền Tư run rẩy, lỗ dâm nhỏ chặt chẽ kẹp lấy anh, nước ngọt xối xả, thịt non co giật, nuốt lấy dương vật vào trong và nuốt mạnh. Điền Tư cũng không thể chịu nổi.

Hai người đều cùng cao trào, Hồ Già yếu ớt rên rỉ, hung hăng cắn lên cổ Điền Tư.

Trải qua cơn cực khoái, Hồ Già đã cắn Điền Tư đến chảy máu.

Điền Tư cũng không giận, anh vẫn hôn cô như thường lệ.

Hôn xong, anh mới cười vỗ về cô: “Sao cứ sướng là thích cắn người vậy?”

Hồ Già nằm sấp trên người anh nghỉ ngơi, miệng lại hung dữ hỏi anh: “Cứ cắn anh đấy, không được à?”

“Tất nhiên là được,” Điền Tư ôm cô, trong đầu bắt đầu liên tưởng từ ngữ, “Cảm giác em giống như…” Hồ Già nghĩ có lẽ anh sẽ nói mình là mèo con hoặc cún con, nhưng Hồ Già không hứng thú với hai loại thú cưng này, cô không muốn làm loại thú cưng không có tự do, chỉ có thể đợi người yêu thương và cho đi.

“Cảm giác giống như sư tử vậy.” Điền Tư cười nói.

Cô là sư tử, là sư tử xinh đẹp và tự do trên thảo nguyên.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177