Bơi trong đêm

Phần 16
Phần 16: Đêm trắng

Điền Tư nghe mà mặt nóng bừng, thần sắc Hồ Già lại vô cùng bình thản.

Căn phòng rẻ tiền nhỏ đến mức chỉ đủ để một cái giường, vách tường còn mỏng hơn giấy các – tông.

Tiếng da thịt đập vào nhau rõ mồn một ở phía bên cạnh, tiếng người phụ nữ the thé rên la trên giường, gã đàn ông thở hồng hộc nói lời dâm đãng.

“Của chồng em to hơn hay của anh to hơn?” Gã đàn ông giọng khàn khàn, liên tục dùng lòng bàn tay vỗ mông người phụ nữ, phát ra âm thanh vang dội chói tai, “Ưm… Của anh to, dương vật to làm em chết mất, ước gì ngày nào cũng bị anh làm…” Giọng người phụ nữ run rẩy như tiếng sơn ca, gã đàn ông cười, càng dùng sức đâm sâu vào cơ thể cô, “Đồ dâm này, siết chặt hơn nữa đi!”

Cặp yêu đương vụng trộm này hận hôm nay không thể chết vì sung sướng ở đây.

Hồ Già nghe mà cười, dán sát vào tai Điền Tư nói nhỏ: “Tôi rên hay hơn cô ta, cậu có muốn nghe không?”

Điền Tư lập tức cau mày, tránh né cô rồi đứng một bên cửa sổ, vành tai nhạy cảm đỏ ửng nhưng dáng người cậu thẳng tắp như núi băng.

“Nóng chết.” Cô càu nhàu.

Bên ngoài là trận mưa dày dặc, trong phòng lại là không khí ẩm nóng.

Phòng không có điều hòa, trên trần chỉ treo một cái quạt trần, anh bật quạt.

“Mắt thì không dám nhìn tôi nhưng tai thì lại nghe lời tôi nói này,” Hồ Già thấy anh bật quạt, không nhịn được mà mỉm cười.

Điền Tư không dám đáp lại Hồ Già, cô lại ngâm nga rồi lắc lư trong phòng một hồi, lắc mỏi rồi cô mới chịu ngồi lên giường yên tĩnh một lúc.

Qua một chốc, anh lại nghe thấy phía sau truyền đến một trận tiếng sột soạt.

Nghi ngờ Hồ Già lại đang làm chuyện xấu, anh cau mày quay đầu nhìn, vừa đúng lúc đối diện ánh mắt tinh nghịch của Hồ Già.

Cô đang kéo bộ đồ bơi trên người xuống, bộ đồ bơi màu xanh đen ôm sát cơ thể cô, nửa bầu ngực mềm mại trắng nõn bị ép ra ngoài, anh gần như có thể nhìn thấy quầng vú màu hồng của cô, tác động thị giác lúc này mạnh như sấm sét vậy.

“Cậu cởi quần áo ra làm gì?” Đầu Điền Tư sắp nổ tung rồi.

“Không cởi quần áo ướt thì sẽ bị cảm lạnh.” Hồ Già nói một cách chắc nịch rồi tiếp tục kéo khóa sau lưng.

“… Vậy cậu muốn thay cũng nên vào nhà vệ sinh mà thay!”

Điền Tư bực mình, không để ý khoảng cách xã giao mà lập tức kéo dây áo Hồ Già lên. Cô lại không yên phận mà động tay, anh đành giữ chặt hai tay Hồ Già rồi xoay ra phía trước. Hồ Già mặc bộ đồ bơi bó sát mỏng manh, bị anh giữ, như một thiếu nữ phạm tội, lại như một cành hoa loa kèn u ám.

Hai người đối đầu một lúc, Hồ Già nhìn anh với đôi mắt đỏ ửng.

Điền Tư ý thức được mình có phần quá đáng, liền buông tay cô ra, cổ tay trắng nõn của cô lúc này đã có một vết bầm.

“Xin lỗi, là tôi không…” Điền Tư thở dài, lời xin lỗi còn chưa nói xong thì Hồ Già đã nhanh chóng thay đổi sắc mặt, cười hì hì nhìn anh.

“Ngốc chết mất, dễ lừa thật!” Hồ Già lè lưỡi, “Cậu hung dữ lên trông háo sắc ghê, tôi còn tưởng cậu định cưỡng bức tôi nữa đấy.”

Nói xong, cô ung dung quay người đi về phía phòng tắm.

Điền Tư chưa từng bị người khác xúc phạm như vậy, anh cảm thấy thái dương mình giật giật, đau đau.

Người phòng bên cạnh lại bắt đầu làm tình, “A ưm… đâm vào huyệt nhỏ dâm của em đi, làm chết em đi…” “Lắc vú lên đi, đồ dâm này!”

Điền Tư đột ngột đứng dậy, “rầm” một tiếng đấm vào tường.

“Đừng la nữa!” Anh vừa nói xong bên này, bên kia đã im lặng khoảng hai giây.

“Nào! Tiếp tục la đi, coi nó như chồng em! La lên đi!” Động tác của người đàn ông lại nhanh hơn, thành giường đập vào tường.

“A ưm ưm ưm ưm… nhanh quá không chịu nổi! A… huyệt nhỏ dâm sướng chết mất, sắp lên đỉnh rồi…” Hai người phòng bên như phát điên.

Điền Tư cũng sắp phát điên mất rồi.

Hồ Già ở trong nhà vệ sinh cũng nghe thấy, cười cả phút trời trong đó.

Đợi cô tắm xong rồi quấn cái khăn tắm đi ra, vẻ mặt Điền Tư đã lạnh tanh.

“Này.” Cô nói.

Điền Tư: “…”

“Sao không nhìn tôi?”

Hồ Già gãi chỗ nhột của Điền Tư.

Ngửi thấy mùi sữa tắm của cô, anh càng nhíu mày.

“Không nói gì, cậu bị câm à?” Hồ Già đùa giỡn chạm vào hầu kết của Điền Tư.

Điền Tư bị cô trêu chọc đến bực bội, anh hất tay cô ra, lạnh lùng chất vấn cô: “Cậu cứ sờ soạng tôi làm gì?”

Hồ Già bị anh làm giật mình, hai người nhìn nhau một lúc, cô không những trở nên vô liêm sỉ hơn mà còn nhìn anh đầy dâm tà như một tên lưu manh.

“Làm gì, tôi muốn làm cậu, được không?”

Giọng nói kiêu ngạo và đanh đá lọt vào tai mình, anh thật sự không dám tin đây là lời một người con gái có thể nói ra.

“Cậu thật là… vô liêm sỉ.” Khuôn mặt tuấn tú của Điền Tư nghẹn ngào một hồi lâu mới thốt ra một câu thành ngữ cổ hủ.

Hồ Già cười ha hả, suy nghĩ rồi ngồi xuống bên cạnh anh, nệm lò xo lập tức lõm xuống một mảng, Điền Tư liền dịch vào trong một chút, tránh cô ra.

Người đàn ông phòng bên thở hổn hển rồi bắn ra.

Trong giờ nghỉ giữa hiệp của đôi nam nữ mải “ăn uống”, họ dán sát vào nhau, hôn nhau say đắm, tiếng hôn vang lên rõ mồn một.

Hồ Già vẫn cong khóe miệng, thích thú nhìn chằm chằm Điền Tư. Điền Tư bị Hồ Già nhìn như vậy, trong lòng cũng rất căng thẳng.

Cô chín chắn hơn con gái đồng trang lứa, tuy dung mạo vẫn là của thiếu nữ mười bảy, mười tám, nhưng khí chất trên người lại phóng khoáng gợi cảm, giống như một đóa hoa hồng không hợp thời, quyến rũ nhưng cũng có gai.

Điền Tư bị Hồ Già làm cho bực bội, rối bời, nhưng lại không nỡ mắng cô.

Nói cho cùng, tính cách của anh vẫn là kiểu ôn hòa, cho dù biểu cảm có giận dữ thì ánh mắt vẫn rất trong trẻo.

Hồ Già thích bộ dạng mâu thuẫn này của Điền Tư, như một chú tiểu sắp phá giới. Anh muốn cô, cô biết.

Chính vì trong lòng có quỷ, Điền Tư mới nhịn không dám nhìn cô, nhưng cũng không nỡ mắng cô, Hồ Già ý thức được điều này, ánh mắt dịu dàng chìm xuống, ghé lại gần, làm trò ngay trước mặt Điền Tư định hôn anh.

Điền Tư như bị điện giật, vội nghiêng đầu qua rồi đứng dậy vụt lên.

Hồ Già thực sự bị anh làm giật mình, cô vừa cười vừa mắng: “Còn chưa hôn mà đã sợ rồi.”

Điền Tư không chịu nổi được nữa, anh nén giận bước ra ngoài, vừa mở cửa đã đụng phải một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trạc bốn mươi, da đen sạm, người đầy mùi rượu, ông ta bị tiếng rên trên giường nhử ra, đang tìm gái từng phòng, vừa đúng lúc dừng ở cửa phòng họ, Điền Tư mở cửa ra, ông ta liền như con rùa thò đầu nhìn vào, nhìn thấy Hồ Già quấn khăn tắm ngồi trên giường, người đàn ông cười hề hề một tiếng rồi định bước vào. Ông ta coi cô là gái.

Rầm một tiếng, Điền Tư đóng sầm cửa lại.

“Con mẹ…” Tên đàn ông bên ngoài chửi rủa một trận, suýt nữa đã đạp nát cánh cửa.

Điền Tư lúc này hoàn toàn không ra được nữa, anh đi về phía giường, Hồ Già híp mắt cười nhìn anh, “Vừa rồi cậu lo cho tôi à?”

Anh không trả lời, chỉ lạnh lùng ngồi ở cuối giường, Hồ Già từ từ áp sát lại, như một sợi dây tơ hồng quấn lên người anh, Điền Tư không thèm để ý cô, cô đành ngồi phịch lên người anh, vòng tay ôm lấy cổ anh. Hồ Già mềm mại ngồi lên người Điền Tư, tĩnh mạch thái dương anh giật mạnh hai cái, vừa định đẩy cô xuống thì Hồ Già đã giữ chặt anh.

“Đừng động đậy, khăn tắm trên người tôi lỏng lắm, chạm vào là rơi đấy.” Cô khẽ cười nói, giọng nói nghe thật ngọt lịm.

“… Vậy cậu tự xuống đi.” Giọng Điền Tư hơi khàn. Căn phòng này quá nóng, khiến cổ họng anh phát khô.

“Tôi không muốn, tôi thích ngồi trên người đàn ông, ấm áp lắm.” Hồ Già cười hì hì.

Điền Tư cau mày, anh chưa từng gặp người nào da mặt dày đến thế.

“Cậu có còn là con gái nữa hay không?” Anh mắng cô.

“Con gái có đủ kiểu mà, tôi chính là kiểu con gái đặc biệt dâm đãng.” Cô cười.

Hồ Già chạm trán vào anh, “Sao cậu nhìn tôi một cái cũng không dám vậy, tôi đâu có khỏa thân đâu.”

Nói xong, như để chứng minh, cô còn siết chặt khăn tắm trên người.

Khe ngực lộ càng sâu hơn, đầy đặn và gợi cảm.

Phòng bên vẫn đang làm tình, tiếng da thịt, tiếng nước, tiếng hôn, anh và cô đều nghe rõ mồn một.

Điền Tư im lặng rồi hít thở một cái, tất cả đều là mùi hương trên người Hồ Già.

“Anh trai, anh nhìn em một cái đi rồi em sẽ xuống.” Hồ Già dụ dỗ nói.

Điền Tư hít sâu một hơi rồi đối diện với ánh mắt của Hồ Già.

“Như thế này được chưa? Xuống đi.” Anh nói.

Anh lãnh đạm như thể đang nhìn kẻ thù vậy.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177