Bơi trong đêm

Phần 158
Phần 158: Ngày đông ấm áp (P1)

Kỳ Chấn Quảng bị đình chỉ công tác.

Đây là tin tốt mà gia đình họ Điền nhận được trước Tết.

Điền Trọng Lân biết được tin này, ông đeo cặp kính vừa được tháo xuống, cúi đầu nhìn điện thoại.

Ánh sáng trong phòng mờ ảo, xương chân mày ông cao, dưới gọng kính như đọng lại một cái bóng, Điền Dục Mẫn thấy ông im lặng hồi lâu không nói gì liền hỏi bố: “Bố, bố đang xem gì vậy?” Điền Trọng Lân cố cất tiếng nặng nề từ cổ họng, vẫy tay ra hiệu cho cô lại gần, ông chỉ vào điện thoại rồi nói với cô: “Con xem vụ án ở Singapore này, tình huống giống con, bị kết án 8 năm tù và bị đánh roi…” Điền Dục Mẫn thở dài, cô nhìn ra sân, hoa mai xanh rơi xuống như mưa: “Mấy hôm nữa bố hẵn nói, giờ là Tết rồi, con không muốn xem mấy thứ này.”

Điền Trọng Lân biết mình đã nói nhiều quá, ông vội tắt điện thoại, “Được rồi, bố không nhắc đến nữa, để nhà ta ăn Tết thật tốt.”

Ở đầu bên kia, Điền Khải Nhân đã về Xuân Hà Loan, ông vừa định hỏi chuyện của em gái thì đã bị Điền Trọng Lân ra hiệu im lặng.

Điền Khải Nhân đành phải khéo léo lảng sang chủ đề khác, nói chuyện phiếm.

Dì Chu Nguyệt Cầm không làm cơm tất niên, Điền Trọng Lân đặc biệt mời một đầu bếp đến.

Điền Trọng Lân quan sát còn đầu bếp thì đi chuẩn bị nguyên liệu, dì Tiểu Cầm phụ giúp, cô ngồi xổm dưới đất, mở mấy gói quà hải sản. Gói quà có đầy đủ các loại, như có thể tổ chức một triển lãm sinh vật biển với quy mô nhỏ, Chu Nguyệt Cầm bưng con cá thu tươi bên trong ra xem kỹ, thấy mắt con cá thu như hồ nước sâu trong vắt, trên thân lấp lánh thứ ánh sáng trắng lạnh như kim loại, cô dùng ngón tay so sánh thân cá rồi cười nói: “Con cá thu này còn rộng hơn bàn tay cháu, giống như một thanh đao trăng lưỡi liềm xanh, còn sáng lấp lánh nữa.”

Người đầu bếp vừa thái rau vừa quay đầu lại nói: “Cá thu thì phải ăn loại rộng, loại rộng hai ngón tay thì chúng tôi gọi là dây thắt lưng, còn loại rộng năm ngón tay như này…”

Điền Trọng Lân thấy đầu bếp kéo dài giọng, cố tình như giữ bí mật, ông nhướn mày hỏi: “Loại rộng năm ngón tay thì gọi là gì?”

Đầu bếp ngẩng đầu, nói một cách chắc nịch: “Gọi là băng thông 5G!”

Vừa dứt lời, mấy người ở trong bếp đều nhịn cười không được, Chu Nguyệt Cầm cười đến đỏ mặt.

Điền Trọng Lân mất đi vẻ trang nghiêm, ông quay đầu đi, nhân lúc ho khan mà cười được hai tiếng.

Điền Khải Nhân nghe thấy động tĩnh cũng bước vào hỏi: “Mọi người trong bếp nói gì mà cười vui vẻ thế?” Điền Trọng Lân ho một tiếng rồi thu lại khóe miệng, Điền Tư mỉm cười nói với Điền Khải Nhân: “Đang nói về băng thông mà bác mua.” Điền Khải Nhân nhướn mày nghi hoặc: “Băng thông? Bác mua băng thông bao giờ?” Mấy người trong bếp lại cười, con mèo mà Điền Dục Mẫn nuôi ngửi thấy mùi cũng bước vào, nó cào cào hộp carton, nhảy hai cái tại chỗ, vươn cái cổ dài, dùng miệng nhỏ của mình chạm vào phần đuôi dài mảnh của con cá thu.

Món chính trong bữa cơm tất niên nhà Hồ Già vẫn là ba món cũ, gà luộc, cua sốt cay và lẩu hải sản.

Lẩu hải sản được nấu trong cái nồi đất cũ sùng sục, Lý Huệ Quân mở nắp nồi, nước dùng trong nồi liền lập tức sôi lên, bốc lên làn hơi nóng hổi, Hồ Già liếc thấy lớp trứng cá run rẩy lắc lư bên trong, phần thịt muối được hầm tiết ra một lớp dầu mỏng và bóng, Lý Huệ Quân lại bỏ thêm mấy miếng cá chiên giòn vào, bà nghiêng đầu hỏi Hồ Già: “Thơm không? Có muốn cho thêm miến cuộn vào không?”

Khi hai mẹ con họ ăn cơm, việc có cho thêm miến hay không luôn là một vấn đề đáng bàn luận, nếu trên bàn ít thức ăn, ít cơm, cho miến cuộn vào thì sẽ rất hợp, còn nếu nhiều món, miến bỏ vào rồi sẽ không có ai ăn, mềm nhũn ra rồi nằm trong nồi ế ra, nước canh cũng sẽ cạn theo, Hồ Già suy nghĩ rồi nói: “Đừng cho.”

Lý Huệ Quân bèn cất miến đi rồi lại hỏi Hồ Già: “Còn cá chẽm Đông Tinh thì sao? Có muốn lấy ra hấp luôn không?”

Hồ Già biết Lý Huệ Quân thèm, không muốn để cá chẽm Đông Tinh lại hai ngày sau mới ăn, cô đành nói: “Vậy thì mẹ hấp đi, cá hấp rồi là mẹ phải ăn hết đấy nhé, hải sản để qua đêm là không ăn được đâu, đừng để đến lúc đó lại phải vào bệnh viện.” Lý Huệ Quân vội nói: “Phủi phui cái mồm, mới đầu năm mà nói bậy nói bạ gì vậy! Không nói mấy lời hay ho được à?” Hồ Già nhún vai rồi xách con cá chẽm Đông Tinh màu đỏ thẫm vào bồn rửa cạo vảy, cô dùng sức mạnh đến nỗi vảy cá bay lên tung tóe.

Lý Huệ Quân không yên tâm mà cứ nhìn cô chằm chằm, miệng thì luôn nói: “Cẩn thận đấy! Đừng có để cạo trúng thịt đấy!”

Hồ Già nghe lời Lý Huệ Quân nói, suýt nữa thì bật cười: “Chỉ là con cá mà thôi, có quý giá gì đâu?”

Lý Huệ Quân ca thán: “Ba trăm tệ một cân! Thế mà không quý giá? Thôi thôi thôi, để đó tôi làm, cô đi trông nồi đi.”

Lý Huệ Quân nói xong liền lau tay vào tạp dề, lấy dao cạo từ tay Hồ Già, bà ấn đầu cá, nhẹ nhàng cạo ra ngoài hai, ba lần, lại thấy dường như không đúng cho lắm, bà bèn buông dao cạo xuống, lấy điện thoại ra tìm hướng dẫn cạo vảy cá. Hồ Già thấy cách Lý Huệ Quân cầm điện thoại có hơi xa, bà phải cúi đầu trợn mắt để nhìn màn hình liền nhận ra bà bị lão hóa mắt.

Lý Huệ Quân lẩm bẩm nói: “Nè nè nè, phải dùng muôi cơm cạo vảy cá trước rồi mới dùng dao cạo, cách của con như vậy là không đúng, biết chưa?” Nói xong, Lý Huệ Quân như thể rất nắm chắc mà mỉm cười cầm muôi cơm cạo vảy, Hồ Già vừa buồn cười vừa thấy đau lòng.

Đợi đến khi họ ăn cơm, chương trình liên hoan Tết cũng bắt đầu.

Hồ Già mút phần thịt cua mềm tươi, nghe tiếng MC hào hứng nói chuyện, cô thấy xem Xuân Vãn vô vị nhưng bỏ không xem thì phí, nghe một chút cũng khá thú vị.

Lý Huệ Quân thỉnh thoảng lại hỏi cô: “Anh này là ai? Cô kia lại là ai? Đều là diễn viên mới nổi à? Ôi chao, nhìn ai cũng không quen, trông cũng không đẹp, mẹ vẫn thích Lê Minh nhất. Giai Giai, sau này con có lên Xuân Vãn không? Vậy ai sẽ ăn cơm tất niên với mẹ đây.” Hồ Già bị những lời lải nhải dài dòng của Lý Huệ Quân làm cho không biết nên khóc hay cười, đúng lúc cô không biết nên nói gì với Lý Huệ Quân thì điện thoại trên bàn rung lên, Hồ Già nhìn, thì ra là tin nhắn của Điền Tư.

Điền Tư: Ăn cơm chưa?

Điền Tư: [Ảnh]

Cô mở ra, đó là ảnh chụp chung của Điền Tư và gia đình anh ấy trên bàn ăn.

Trong mắt Điền Tư là ý cười ấm áp, gia đình anh cũng vậy, Hồ Già nhìn ảnh, trong mắt cũng xuất hiện ý cười.

Cô lập tức trả lời lại tin nhắn của anh, chụp lại đống thức ăn lộn xộn trên bàn nhà mình gửi cho anh rồi nói với anh: Nhiều người thế, em chỉ nhận ra ông nội và cô út thôi. Bên Điền Tư hiện đang nhập, một lúc sau, Điền Tư lại gửi cho Hồ Già tấm ảnh này, anh ghi chú thêm vào từng người, nói cho cô biết ai là bác cả, ai là bác gái, ai là anh họ, ai là em họ. Hồ Già xem xong liền bật cười rồi vỗ vỗ Điền Tư. (*)

Trăng đã lên cao, rất nhiều người ra ngoài để bắn pháo hoa.

Trong khu dân cư, hàng trăm tiếng pháo hoa bùm bùm bùm bắn lên trên trời, nổ ra cảnh xuân hạ thu đông ngày tháng núi sông. (*)

(*Gốc là: Xuân Hạ Thu Đông Nhật Nguyệt Sơn Xuyên, thường được sử dụng để mô tả sự tuần hoàn của thời gian và thiên nhiên trong cuộc sống.)

Cửa kính nhà Hồ Già cũng rung lên ong ong, như có con chim ruồi khổng lồ vô hình đang mổ vào nhà họ, mảnh pháo hoa rơi lách tách xuống ban công, Hồ Già ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, pháo hoa rực rỡ sáng lên trong mắt cô. Đến 12 giờ, khi thật sự đón năm mới, Dũng Thành lại càng trở nên náo nhiệt, đông tây nam bắc đâu đâu cũng là tiếng vang, đâu đâu cũng lóe lên ánh sáng, Hồ Già gọi điện cho Điền Tư nhưng điện thoại cô vẫn luôn rung liên hồi, Chu Lai và Ngô Hiểu Nhạc chúc cô năm mới vui vẻ, Hồ Già trả lời xong tin nhắn lại cười hì hì.

Cô nói với Điền Tư: “Đây là lần đầu tiên em có cảm thấy hạnh phúc trong năm mới.”

Điền Tư ở đầu dây bên kia cười nói: “Anh cũng vậy. Chúc mừng năm mới, Giai Giai, chúng ta nhất định từ nay sẽ luôn hạnh phúc.”

Cô nói: “Đương nhiên rồi!”

Vào thời khắc năm mới này, Điền Tư đã thay đổi Days Matter của anh, anh đổi ngày kỷ niệm về bố thành ngày kỷ niệm năm mới này, anh nghĩ, trong năm mới này, anh và Hồ Già đều sẽ trở thành những con người mới, họ sẽ có những ngày mới, hy vọng mới, tương lai mới, nghĩ đến đây, Điền Tư nhìn về phía xa, pháo hoa vẫn đang rực rỡ chiếu sáng mặt đất.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177