Bơi trong đêm

Phần 52
Phần 52: Ánh sáng

Càng muốn trở về, càng không thể về.

Bắc Kinh gặp bão cát, máy bay không thể cất cánh.

Chuyến bay của Điền Tư và Điền Trọng Lân được dời sang ngày mai, Điền Tư nhìn bầu trời vàng đục bên ngoài, trong lòng bí bách cũng như bị cát vàng Bắc Kinh bịt kín, đến tối Bắc Kinh lại đổ một trận mưa lớn, trên cửa sổ thủy tinh là nước canh màu vàng tí tách, cả thành phố trôi nổi trong nước đục. Điền Tư yên lặng ở trong phòng, xem lại lịch sử trò chuyện của anh và Hồ Già.

Người khác nghiện rượu, nghiện cà phê, anh lại nghiện lịch sử trò chuyện.

Điền Tư khác với người khác, anh nhất định phải yêu thứ gì đó mới có thể sống tiếp.

Tối qua Hồ Già không liên lạc với Điền Tư.

Tính chơi bời của cô với Điền Tư là từng đợt một.

Hiện tại, cô ngồi trong lớp nghe giảng, bên ngoài sân thể dục là tiếng hò reo lúc cao lúc thấp.

Qua hôm nay là ngày nghỉ Quốc khánh, tất cả mọi người đều ngâm mình trong tâm trạng phấn chấn. Từ Duệ ngậm kẹo huýt sáo trong lớp, thổi ra mấy tiếng huýt sáo rất quái dị rồi bị Vương Phú Xuân kẹp cổ đuổi ra ngoài. Lý Huệ Quân và Mạch Á Văn hẹn nhau đi du lịch, Lý Huệ Quân từ mấy ngày trước đã bắt đầu suy nghĩ xem nên mang váy gì, khi sắp xếp hành lý, bà phát hiện vali của mình quá cũ kỹ, không đựng nổi cái tôi rạng rỡ.

Hồ Già không có thái độ tốt với Lý Huệ Quân.

Nhưng dù vậy, kỳ nghỉ vẫn rơi xuống đầu cô.

Trong giờ giải lao dài, Chu Lai chạy đến tìm Hồ Già, hẹn thời gian chụp ảnh với cô.

“Em đúng là cô gái nhỏ hạnh phúc nhất thế giới mà!” Sau khi trao đổi Wechat với cô, Chu Lai nắm tay cô thốt lên một tiếng cảm thán như vậy, mái tóc vụn của cô gái nhỏ tung bay, ánh nắng mười giờ chiếu vào như màu mật ong. Hồ Già không nhịn được mà cười lên một tiếng, không biết bạn bè của Chu Lai đều thế nào nhỉ? Cũng sẽ giống như chú chim nhỏ vậy sao?

Buổi chiều Điền Tư mới bay về Dũng Thành.

Khi anh thu dọn xong hành lý ở nhà, trường Quyến Trung đã cho nghỉ sớm.

Hồ Già ở văn phòng níu Vương Phú Xuân không buông, nhất định bắt ông giảng rõ hai bài toán cuối cùng. Vương Phú Xuân đeo chiếc cặp da bị cào xước, lông mày nhíu chặt đến mức muốn kẹp gãy cây bút máy trong tay Hồ Già. Trong một tiếng đồng hồ này, ông đã bỏ lỡ bao nhiêu ván mạt chược?

Hồ Già lại rất vui vẻ, sau khi nghe hiểu bài liền nói một tiếng: “Cảm ơn thầy Vương nhé.”

Vương Phú Xuân uống một ngụm nước trà, nhai nhai bã trà, tha thứ cho cô.

Điền Tư ở bên cạnh trường đợi Hồ Già hơn một tiếng đồng hồ.

Cô nói có việc, anh cũng không giục, chỉ ngồi trên ghế dài bên cạnh trường đợi cô.

Học sinh đã đi hết rồi, cổng trường vắng lặng, Hồ Già đeo chiếc cặp sách lỏng lẻo, chậm rãi lắc lư bước ra. Từ xa, Hồ Già đã nhìn thấy Điền Tư. Anh ngồi trên chiếc ghế đá hoa cương đen trắng vụn, cô nhìn thấy góc nghiêng của anh, biểu cảm của anh ôn hòa và thư thái, thật hấp dẫn nhưng cũng có cảm giác xa cách.

Bên cạnh có một chú chó nhỏ lông trắng xù chạy đến, quấn quanh chân Điền Tư.

Điền Tư cúi người xuống, trêu đùa nó rồi lấy điện thoại ra chụp hai tấm ảnh chú chó nhỏ.

Anh cầm điện thoại gõ chữ. Có lẽ là muốn gửi ảnh vừa chụp cho bạn bè khác xem? Trong lòng Hồ Già không rõ, đôi khi cô thậm chí không hiểu cách giao tiếp của người bình thường là như thế nào. Cô không có nhiều kinh nghiệm giao lưu với xã hội, nhưng nhìn gương mặt Điền Tư ôn hòa như vậy, chắc có lẽ là gửi cho người rất quan trọng nhỉ?

Điện thoại của Hồ Già reo lên.

Điền Tư gửi ảnh cho Hồ Già.

Soạn chữ lâu như vậy, xóa rồi lại bớt, cuối cùng Điền Tư chỉ gửi đi mấy chữ.

Điền Tư: Dễ thương…

Điền Tư nhìn theo hướng âm báo tin nhắn.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, anh lại có chút như muốn giấu đi.

“Rất dễ thương.” Hồ Già nói với Điền Tư một tiếng, giọng điệu mơ hồ, không biết là đang nói anh hay nói chú chó nhỏ.

“Đúng không?” Điền Tư cười rồi nhận lấy cặp sách của Hồ Già đeo trên lưng. Hai người đã mấy ngày không gặp mặt, Điền Tư chợt không biết nên mở lời với Hồ Già thế nào. Họ yên lặng đi dưới ánh nắng, đi được khoảng vài trăm mét, Hồ Già mới quay đầu nhìn Điền Tư.

“Rốt cuộc cậu muốn đi đâu vậy?” Cô cau mày hỏi.

Hướng họ đi không phải đi khu Long Loan, cũng không phải đi về phía nhà Hồ Già.

“Ồ.” Điền Tư hiếm khi ngẩn người, anh tưởng là Hồ Già dẫn anh đi, hóa ra cả hai đều đi không có mục đích.

Hai người im lặng một lúc.

Điền Tư suy nghĩ một chút rồi thử hỏi Hồ Già: “Chúng mình cùng đi dạo một lúc được không?”

Hồ Già nhìn chằm chằm gương mặt của Điền Tư một lúc như đang nghiên cứu nghĩ xem rốt cuộc anh đang tính toán gì? Nhưng ánh mắt Điền Tư quá sâu kín, cảm xúc đơn giản đến mức có hơi áp lực. Thôi bỏ đi, Hồ Già lười suy nghĩ.

Cô nói: “Tùy cậu vậy.”

Điền Tư rất vui mà mỉm cười.

Đây là lần đầu tiên anh và Hồ Già làm việc vô nghĩa.

Hai người đi vào công viên nghỉ chân, bóng tre phía trên rậm rạp như mùa hè.

“Đúng rồi.” Điền Tư lấy ra một chuỗi vòng tay từ trong túi, Hồ Già tùy ý liếc mắt nhìn, đó là kiểu các cô gái đều thích, hạt châu sứ hồng, vừa tinh tế lại ấm áp, “Tôi mua ở chùa Vĩnh Hòa, lúc đó cậu đang học, không kịp hỏi cậu thích kiểu nào, nếu cậu không thích, để tôi mua cái khác cho cậu nhé?”

Hồ Già ừ một tiếng, cô không nói thích, cũng không nói không thích.

Điền Tư lại cười một cái rồi nhẹ nhàng đeo vòng tay cho Hồ Già, nâng cổ tay cô lên nhìn một lúc.

“Cậu đeo gì cũng đẹp thật.” Lời khen chân thành của Điền Tư đến mức gần như là tự lẩm bẩm.

Tay hai người nắm vào nhau rồi không buông ra nữa.

Họ lại đi loanh quanh một lúc, lúc đi ngang qua rạp chiếu phim, Điền Tư hỏi cô có muốn xem phim không.

“Sao cũng được.” Hồ Già trả lời qua loa. Điền Tư lại tiếp tục hỏi cô: “Vậy là muốn xem phim trước hay ăn cơm trước?”

Cô bĩu môi: “Ăn cơm trước đi.” Điền Tư nói được rồi lại dắt cô đi một lúc, anh lén cử động tay, đổi thành mười ngón đan xen.

Lúc đợi đèn đỏ, Hồ Già nén ý xấu rồi nói bên tai Điền Tư một câu: “Cậu biết tôi chỉ trêu cậu chơi trong điện thoại thôi đúng không?”

Cô ám chỉ việc mình đồng ý trong điện thoại sẽ vừa hôn vừa làm tình với Điền Tư.

Điền Tư cười khẽ, anh ừ một tiếng: “Tôi biết mà.”

“Vậy sao cậu lại nhiệt tình với tôi như vậy?”

“Vì thích cậu, không được sao?”

Lời Điền Tư nói rất chân thành.

Trong nháy mắt, cả con đường đông nghịt người cũng trở nên trong vắt.

Đơn thuần thích em, không được sao? Anh nắm chặt tay Hồ Già, cô chợt có chút bội phục Điền Tư.

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177