Bơi trong đêm

Phần 109
Phần 109: Chuyến tàu đêm

Hai người từ Dũng Thành về Thượng Hải.

Hồ Già ở trong thư phòng hì hục học thuộc lòng kịch bản. Trần Mạch bắt cô học thuộc cả phần văn xuôi và thoại, Hồ Già chỉ có thể than khổ.

Văn xuôi thì cũng thôi nhưng đoạn thoại Hổ Nương của cô mới là trọng điểm, chỉ nghe thấy Hồ Già đứng dậy chống nạnh hét lên: “Chàng đúng là! Bánh bao thịt đánh chó, chàng cũng một đi không quay trở lại! Bà cô đây đến thăm chàng, thế nào, còn phải còn đang đứng đợi ở hành lang sao? Ra vẻ quá nhỉ! Khó trách chàng luôn trốn tránh ta, hóa ra là còn có một con nhỏ nhân tình yêu tinh nhỉ?” Điền Tư cười đến mức đôi mắt cũng nheo lại, hàng lông mi dài cũng rủ xuống. Hồ Già không nhịn được mà sờ lên da mặt trắng nõn của anh.

Hồ Già dùng móng tay cào anh: “Cười cái gì! Chưa bị ép yêu bao giờ à?”

Điền Tư không hiểu, anh cười rồi hỏi cô: “Ép yêu là gì vậy? Từ mới mà em tự phát minh ra à?”

Hồ Già chỉ cười mà không nói gì, cô giật dây thắt lưng của Điền Tư rồi dùng để trói tay anh, Điền Tư giả vờ trốn về phía sau, bị Hồ Già nắm lấy tay rồi trói thật chặt, Hồ Già thuận thế kéo tay vịn, hạ chiếc ghế da bò “rầm” xuống, cô ngồi lên người Điền Tư, miệng nhỏ dọc theo hầu kết của anh từ từ mút lên, liếm môi anh rồi nhẹ nhàng cắn một cái.

Cô âu yếm, thì thầm bên tai anh: “Chơi với em một lúc nhé?”

Điền Tư gật đầu, nhắm mắt lại, mặc cô quấy rối, nghịch ngợm.

Hồ Già cởi váy ngủ chỉ trong nháy mắt.

Cô lõa lồ thân thể mềm thơm trắng hồng, ghé vào giữa hai chân Điền Tư, đùa giỡn, liếm láp gậy thịt của anh.

Điền Tư bị cô trói tay lại nên không thể chạm được cô, anh chỉ có thể nghiến răng, sợ rằng mình sẽ thở ra những tiếng dâm đãng, bị cô nghe thấy rồi cười chê.

Hồ Già dùng tay vân vê quả trứng đen sẫm của anh, anh rên rỉ, cúi đầu liền thấy Hồ Già đang dùng đầu lưỡi nhỏ hồng như gãi ngứa mà quét qua lại trên rãnh quy đầu của anh, học cách như lông vũ mềm mại mà trêu chọc anh, Điền Tư trốn không được mà thoát cũng không xong, đến tận đầu ngón tay của anh cũng cảm thấy sướng đến tê dại. Hồ Già cười, ánh mắt trong veo nhìn Điền Tư, cô nói là chơi thì chính là chơi thật, chỉ có Điền Tư là chìm trong biển dục, muốn cô đến phát điên.

Anh không nhịn được mà ưỡn eo, đâm gậy thịt lên trên vài cái, Hồ Già nắm lấy gốc dương vật nóng bỏng của anh, thổi hơi nóng lên quy đầu.

Anh lập tức nhạy cảm đến mức vòng eo trở nên căng cứng, lỗ sáo rỉ ra mấy giọt nước như hạt sương. Hồ Già ngậm lấy đầu khấc sưng to của anh, hung hăng mút một cái, trong miệng ngậm dịch yêu, rồi đút vào miệng anh, hai người cùng nhau uống dịch mật thơm ngọt, Điền Tư dùng chất giọng khàn dỗ dành Hồ Già: “Cởi trói cho anh được không? Em làm như vậy thì mệt lắm.”

Hồ Già cười anh: “Anh là muốn đụ em à, còn lâu em mới cho nhé.”

Điền Tư xấu hổ cầu xin cô, Hồ Già không thèm để ý, chỉ quấn lấy Điền Tư đòi hôn.

Cô dùng đầu lưỡi nhỏ móc lấy anh, mút mát anh, giao thoa với anh đến mức thái dương anh căng cả lên rồi cô nằm sấp trên người Điền Tư thở dốc.

Môi hai người đều bóng loáng vết nước bọt, Hồ Già cởi dây trói cho Điền Tư, ngón tay anh đã bị trói đến mức có hơi mất màu, dây thắt lưng in hằn lên cổ tay một vết đỏ sâu, như bị dây điện trói vậy, Hồ Già lúc này mới thấy đau lòng, cô xoa xoa rồi hỏi anh: “Có đau không, đỏ hết cả rồi.”

Điền Tư gật đầu, hai tai ửng đỏ rồi anh nói nhỏ: “Em thổi thổi là không đau nữa.”

Hồ Già cười hì hì rồi nắm lấy cổ tay Điền Tư hôn chụt hai cái.

Hai người đều đang mặn nồng trong tư vị ngọt ngào.

Điền Tư ôm Hồ Già vào lòng mà âu yếm, dùng tay xoa lỗ nhỏ của cô, sờ đến đầy tay đều là chất dịch ngọt ngào.

“Ngứa quá.” Hồ Già muốn trốn anh, Điền Tư lại bóp eo cô, ấn cô trở lại rồi cười hỏi cô: “Chỗ nào ngứa? Để anh gãi giúp cho.”

Hồ Già hừ một tiếng, eo mềm của cô dựa vào người anh, dùng bờ mông cong cọ lên dương vật anh, Điền Tư nhanh nhẹn mang bao vào, đưa gậy thịt của anh vào âm hộ đang chảy nước của cô, Hồ Già rên rỉ những tiếng ư a dâm đãng, Điền Tư ôm lấy cô, dương vật chậm rãi đưa đẩy, đâm vào những điểm nhạy cảm mà anh quen thuộc, “Chỗ này ngứa hay chỗ này ngứa? Em nói anh nghe, nghe, để anh cọ cọ giúp cho.”

Lồng ngực Hồ Già run rẩy, kéo Điền Tư phải ôm lấy cô, miệng luôn kêu: “Bên trong ngứa, bên trong huyệt nhỏ là ngứa nhất.”

Khi đang làm, Điền Tư đã bỏ lỡ thời gian gọi điện cho Điền Trọng Lân.

Đối với Điền Tư còn đang bận tâm chuyện yêu đương, Điền Trọng Lân không kiên nhẫn mà gọi hai cuộc điện thoại đến, chiếc điện thoại rung lên, màn hình lóe sáng.

“Đừng để ý ông ấy, em còn muốn nữa mà… ừm ừm ừm đúng chỗ này rồi, a a a chậm thôi, thích lắm.” Hồ Già dán sát vào anh, thì thầm những lời âu yếm rồi lại nói yêu anh, nói muốn làm tình với anh đến chết, Điền Tư dứt khoát tắt máy luôn, anh quay đầu lại, Hồ Già đang lắc lư bờ mông tròn qua lại, chăm chỉ cọ xát gậy thịt, lỗ nhỏ vất vả nuốt rồi lại nhả anh ra.

Hồ Già nhíu mày trách móc anh: “Lần sau không làm với anh nữa, không chuyên tâm gì cả!”

Anh rũ mắt nói lời xin lỗi, “Là do anh sai, đừng phớt lờ anh mà.”

Hồ Già quay đầu đi, không thèm để ý đến anh.

Điền Tư phải tốn rất nhiều công sức mới dỗ dành được Hồ Già.

Tuy ghế nằm rộng nhưng khi hai người nằm lên thì có hơi chật. Hồ Già nằm sấp lên trên người Điền Tư một lúc rồi khoác áo ngoài của anh ngồi lên bàn, ném điện thoại cho anh, “Gọi điện thoại lại đi, biết đâu là có chuyện gì đó.”

Điền Tư gật đầu rồi gọi một cuộc điện thoại cho Điền Trọng Lân, không ngờ là đầu bên kia đang bận, Điền Tư đành thôi.

Hồ Già cảm thấy chán, cô ngồi trên bàn, đung đưa bàn chân, “Em thấy có chút nhớ nhà trước kia.”

Điền Tư cười rồi hỏi cô: “Sao lại hoài niệm như vậy?”

“Ở phòng ngủ trước kia thì có thể xem tivi, trong phòng đọc sách thì còn có truyện tranh.”

“Ừ.” Điền Tư nghĩ một chút rồi hỏi cô, “Vậy chúng ta mua máy chiếu để trong phòng nhé? Em muốn xem truyện tranh gì để cuối tuần anh mang về.”

“Cũng không có gì đặc biệt muốn xem…” Hồ Già chợt nhớ ra rồi liền hỏi anh: “Không phải là anh có một cuốn truyện tranh dán đầy mảnh giấy ghi chú sao? Cuốn đó có hay không? Lần trước em mượn mà anh không cho, keo kiệt ghê, ghét anh.” Hồ Già nhăn mũi với anh.

Điền Tư cười nói: “Anh đã bao giờ không cho em đồ gì đâu? Chắc chắn là em nhớ nhầm rồi.”

Anh nói xong rồi lục từ đống tài liệu trên bàn lấy ra cuốn truyện tranh đó rồi đưa cho cô.

“Em cầm rồi xem chơi đi.” Điền Tư nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng.

Hồ Già sờ sờ thấy mấy chục mảnh giấy ghi chú dày ở mép sách.

“Em sẽ xem một cách nghiêm túc.”

Danh sách chương (177 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177