12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 99
Phần 99

Sau một lúc lâu ôm chặt lấy Dương, Long Chúc Băng mặc lại quần áo và cùng hắn ngồi tựa vai trên cỏ.

– Thời gian qua ngươi đã đi đâu, làm gì? – Im lặng rất lâu, Băng mới nhẹ nhàng lên tiếng hỏi.

Băng và Diễm giống nhau như hai giọt nước, chỉ khác ở chỗ Diễm là giọt nước nóng còn Băng là giọt nước lạnh, giọng nàng cũng giống giọng Diễm nhưng khác ở chất băng hàn.

– Ta… sau cuộc thi lần đó, ta bị một thằng trùm xã hội đen của Tử Cung bắt cóc, đến ba năm sau mới… mới liều mạng chiến đấu đến gần hấp hối mới thoát ra được… – Dương vừa kể vừa thêm thắt cho tăng phần kịch tính:

– Sau khi về trường, ta cùng ba thằng bạn dẹp loạn băng đảng đang nắm trùm học viện lúc đó, chúng có hơn tám trăm thằng!

– Ở bí cảnh, sau khi đại chiến với Long Ngạo thì ta phải đấu với con Giao Long cấp Vương, bị nó quất đuôi gãy nát một nửa cơ thể!

Long Chúc Băng ngạc nhiên hỏi:

– Ta nghe kể ngươi chỉ bị gãy tay thôi mà?

– À à! Ta nói chưa được đúng lắm…

Dương kể tiếp quá trình rời khỏi bí cảnh:

– Ta vô tình, chỉ vô tình thôi nhé, đi nhầm vào quán cà phê đèn mờ, lúc chạy ra thì thấy cậu Long Chúc Lôi vào uống đá me ôm mà không có tiền trả, thế là ta trả giúp…

Nghe đến đây, khóe miệng Long Chúc Băng khẽ mỉm cười, thế là Dương tiếp tục vừa kể vừa pha trò để được thấy nụ cười của người dì xinh đẹp.

Đảo Chủy Hỏa Hầu, một trong Nhị thập bát tú.

Long Ngạo và Trần Phi Âm sau một hồi hợp sức đã đánh bại được Chủy Hỏa Hầu, vệ thú Linh Tướng cấp 9 đỉnh cấp.

Vấn đề tiếp theo là ăn chia thế nào, khi mà chiếm lợi phẩm chỉ duy nhất có một.

– Đánh một trận, ai thắng người đó lấy, ngươi nghĩ thế nào? – Long Ngạo nói.

Phi Âm thở dài:

– Thôi! Chừa sức để đánh các vệ thú còn lại nữa! Dù gì ta cũng là đàn anh, nhường viên này cho ngươi, nếu có cơ hội hợp tác tiếp thì viên tiếp theo thuộc về ta, đồng ý không?

Long Ngạo suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu:

– Được! Vậy viên này ta tạm giữ… Chắc chắn sẽ còn gặp lại, cho nên lần sau tiếp tục hợp tác, viên tiếp theo sẽ thuộc về ngươi!

– Đồng ý!
Phi Âm gật đầu, đứng lui ra cho Long Ngạo tháo viên Tinh tú linh châu khỏi trán Chủy Hỏa Hầu.

Long Ngạo, thiên tài được Long tộc chú trọng bồi dưỡng, cả về linh lực, trí tuệ và kinh nghiệm đều hơn xa người thường, đương nhiên không dại dột đưa lưng về phía Phi Âm, mà cẩn thận chuẩn bị sẵn một tấm vảy Long Thần rồi mới đề phòng tháo gỡ viên tinh tú linh châu.

Nhưng Phi Âm thì không có vẻ nào sẽ đánh lén sau lưng Long Ngạo, chỉ đứng khoanh tay nhìn Long Ngạo lấy viên linh châu. Không khí hòa hoãn trở lại, hai người giải bỏ Long hóa, Kỳ Lân hóa và vận công hồi phục linh lực và thể lực rồi tiếp tục di chuyển sang đảo khác.

Tiếp theo chỉ còn lại những vệ thú cấp Đại Tướng sơ cấp.

Đảo Hư Nhật Thử, vệ thú hình chuột của Bắc Phương Băng Quy, Mai Thủy Quỳnh và anh trai của nàng, Mai Thúc Quy cùng hợp lực chiến đấu.

Mai Thúc Quy 29 tuổi, tộc trưởng tương lai của Quy tộc, là một thiên tài về tu luyện với linh lực Linh Tướng cấp 2. Tuy đã thực hiện Quy hóa nhưng vẫn không phải đối thủ của Hư Nhật Thử, Đại Tướng sơ cấp.

Khác với Long hóa, Quy tộc vốn đề cao sự đơn giản, lại thiên về phòng ngự, cho nên Quy hóa cấp độ thấp của Quy tộc không làm biến đổi hình thể mà chỉ tạo ra một chiếc mai rùa cứng chắc, vừa dùng làm khiên, vừa dùng làm vũ khí hạng nặng, cấp độ biến hóa càng cao thì chiếc mai càng to, càng cứng chắc lợi hại.

Mai Thúc Quy mang linh lực Kim hệ, chiếc mai rùa của hắn là một chiếc mai bằng bạc to lớn đầy gai nhọn, lại có phần viền sắc bén có thể đập như chùy cũng có thể ném vào kẻ địch. Còn của Thủy Quỳnh là một chiếc mai Băng hệ, trông gọn gàng hơn và có màu băng lam trong suốt trông như một tác phẩm nghệ thuật đẹp mắt.

Nhưng đối thủ là Đại Tướng sơ cấp, Thúc Quy còn có thể chật vật đỡ đòn, nhưng Thủy Quỳnh trẻ tuổi hoàn toàn vô phương chống đỡ trước Hư Nhật Thử.

Lúc này, chợt một bóng người lực lưỡng hiện ra, chính là Trần Phi Âm.

– A! Chào Thúc Quy! Có cần ta giúp không? – Phi Âm cười hỏi.

Thúc Quy giơ chiếc mai rùa ra đỡ đòn, mỗi cú đỡ lại bị đánh lui vài bước, hắn đáp:

– Cần! Dùng Phi Lân Thánh Tiễn của ngươi hạ nó giúp ta! Viên tinh tú linh châu sẽ là của ngươi!

– Sao ngươi biết ta mang Phi Lân Thánh Tiễn?
Phi Âm ngạc nhiên hỏi, Phi Lân Thánh Tiễn là một trong những Thánh Bảo chí cao của Kỳ Lân tộc, vốn chỉ có tộc trưởng được phép tùy ý sử dụng.

– Còn phải hỏi, chẳng lẽ tộc trưởng Kỳ Lân tộc để ngươi tay không vào đây sao? Còn không mau dùng, ta sắp cản không nổi rồi!

– Được! Vậy ngươi cố cầm cự! Ta cần thời gian tụ lực để bắn tiễn!
Phi Âm nói, sau đó lấy ra một mũi tên màu xanh ngọc bích lung linh, chính là Thánh Bảo hạ cấp Phi Lân Thánh Tiễn của Kỳ Lân tộc.

Phi Âm lắp Phi Lân Thánh Tiễn và kèm theo một mũi tên khác rồi giương cung, ngắm hai mũi tên về phía Hư Nhật Thử. Mũi tên bình thường bắt đầu phát ra Lôi linh lực, còn Phi Lân Thánh Tiễn thì sáng lên, Thánh Tiễn này tuy sức sát thương cực cao, nhưng lại tiêu hao linh lực khủng khiếp và cần nhiều thời gian tập trung tụ lực, cho nên chỉ thích hợp đánh lén hoặc cần có người hỗ trợ ngăn địch.

Răng rắc!

Liên tục chịu đòn, chiếc khiên của Thúc Quy nứt vỡ nặng nề, đã mẻ một mãng lớn và có nguy cơ vỡ tan.

Lúc này, Phi Âm buông tiễn.

Xoẹt!

Hai mũi tên cùng bay vút đi, Phi Lân Thánh Tiễn bắn vào đầu Hư Nhật Thử, bị lớp phòng ngự của con chuột này cản lại nhưng vẫn tiếp tục đâm vào, giằng co một hồi, mũi tên cũng thành công cắm sâu vào đầu Hư Nhật Thử, Lôi linh lực tích tụ trong Phi lân thánh tiễn bộc phát, lan ra khắp cơ thể và đánh gục Hư Nhật Thử.

Mũi tên còn lại cắm sâu vào vai Thúc Quy.

– Anh cả! – Thủy Quỳnh gào to, chạy lại đỡ lấy Thúc Quy đang tê liệt vì Lôi lực trong mũi tên.

– Tên khốn kiếp! Sao ngươi lại bắn anh ấy! – Thủy Quỳnh phẫn nộ nhìn Phi Âm.

Phi Âm phất tay gọi Phi Lân Thánh Tiễn tự rút khỏi đầu Hư Nhật thử bay trở về tay hắn rồi nhún vai:

– Chỉ là lạc đạn thôi! Mà lỡ trúng cũng tốt, chứ ta bắn tên xong, hai anh em ngươi trở mặt cùng xông vào đánh ta thì ta mất cả chỉ lẫn chày nha!

Sau đó Phi Âm tiến lại đầu Hư Nhật Thử còn đang co giật hấp hối.

Đột nhiên một bóng người áo trắng xuất hiện ngay trước mặt Thủy Quỳnh.

– Sùng Hạo! – Thủy Quỳnh gọi to.

– Có chuyện gì? Thúc Quy sao lại trúng tên? – Sùng Hạo vừa xuất hiện đã thấy biến, liền hỏi.

Thủy Quỳnh uất phẫn chỉ tay về phía Phi Âm:

– Là hắn! Hắn bắn lén anh cả!

– Hiểu! – Sùng Hạo gật đầu, rút Thuận Thiên kiếm lao về phía Phi Âm.

Phi Âm thấy Sùng Hạo xông tới, vừa dùng thánh tiễn nên linh lực yếu ớt, liền tháo lấy viên tinh tú linh châu rồi phóng chạy đến bệ đá, vừa kịp dịch chuyển ngay khi một đường kiếm của Sùng Hạo chém đến, trước khi dịch chuyển còn để lại một nụ cười châm chọc.

Sùng Hạo biết đuổi không kịp nên dừng lại nói:

– Hừ! Để xem mày chạy đâu cho thoát!

Nói xong, Sùng Hạo quay lại giúp Thủy Quỳnh cứu giúp Thúc Quy.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200