12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 87
Phần 87

– Sư phụ… ngực của nàng đẹp quá…

– Dâm tặc!

Hồng Ảnh mặt đẹp ửng hồng, tựa có ý thẹn mà tựa có ý cười, vừa nhu tình vừa quyến rũ.

Dương đưa tay lên vuốt ve quả đào trắng nõn, cảm giác thật là mềm mịn, thật là đàn hồi, thật là ấm áp…

– Ư…
Hồng Ảnh nhẹ nhàng rên rỉ, cảm giác sao mà thoải mái quá, đây có thật là thứ mà người ta gọi là bị sàm sỡ hay không…

Dương càng nghịch càng thích, từ xoa nắn nhẹ nhàng chuyển sang bóp nắn nựng nịu, hai đầu ti bé nhỏ cũng lọt vào tay hắn, bị giày vò trêu chọc đủ kiểu, đẩy thụt vào trong, kéo dài ra rồi vo ve bóp véo.

– Ư… Đừng làm vậy…

Hồng Ảnh nửa thích nửa ngượng, thân mình tuyệt mỹ uốn éo quằn quại, rõ ràng là bị tên đệ tử này làm nhục, sao lại có cảm giác hạnh phúc và sướng khoái đến lạ…

– Sư phụ, nàng không thích vậy sao? Vậy ta đổi kiểu nha…

Dương cười gian xảo, quả nhiên thôi không dùng tay nghịch phá ngực Hồng Ảnh nữa, khiến nàng có hơi tiếc nuối, nhưng lập tức nhận ra mình đã sai…

Đúng, Dương chuyển sang dùng miệng, môi và lưỡi hắn đồng loạt xông vào từ chân đồi hôn liếm dần lên đỉnh, há mồm to hết cỡ để cố ngoạm một miếng lớn nhũ hoa thơm ngon của Hồng Ảnh, sau đó chuyển sang liếm, gặm và bú mút đầu ti của nàng.

– Ư… A… Tên đồi bại… A… Đừng…

Miệng lưỡi này còn lợi hại hơn những ngón tay, Hồng Ảnh cứ uốn éo thân mình, tay nàng ôm lấy đầu hắn phân vân không biết nên đẩy ra hay kéo sát vào…

Nghịch vú sư phụ làm nàng sướng đến nỗi nhắm hờ mắt đê mê, Dương lại hôn dần xuống bụng, xuống rốn, tay hắn lần mò tìm cách kéo quần nàng xuống.

– Không được… Đừng làm vậy…

Hồng Ảnh khép chặt hai chân, tay giữ chặt quần mình. Nàng tò mò, nàng thích thú, nhưng nàng ngại…

Dương bất chấp, giằng co kéo quần Hồng Ảnh xuống, kéo đến đâu hôn đến đó, chẳng mấy chốc đã xâm nhập vùng lông mu tự nhiên nhưng gọn gàng của nàng…

– Dừng lại…

Hồng Ảnh vẫn giữ chặt bên kia quần, còn bên đây Dương vẫn kéo xuống, kết quả là chiếc quần xấu số rách toạc, Dương liền chợp cơ hội đem vứt một nữa ra xa, nữa còn lại cũng bị hắn bạo lực giật lấy rồi ném đi ngay sau đó.

Thân hình kiều mỵ của Nữ Thần Hồng Ảnh đã gần như hoàn toàn phơi bày ra trước mắt Dương. Ôi cái thân hình của một trong những mỹ nữ đẹp nhất thế gian, chỗ cần mảnh thì mảnh, chỗ cần tròn thì tròn, làn da trắng hồng tươi xinh tựa như đang long lanh tỏa sáng, đôi gò ngực tròn trịa căng đầy cùng eo cong bụng phẳng, mông đầy đặn nở nang, cặp đùi thon dài trắng sáng long lanh như ngọc, lại kết hợp với gương mặt tươi tắn đang ửng nét xấu hổ mê người cùng mái tóc óng ả.

Ngắm một lúc, Dương hỏi:

– Sư phụ! Nàng có thật sự là Nữ Thần không?

– Ý ngươi là sao?

– Nói thật đi! Nàng không phải Nữ Thần! Nàng là một dạng tồn tại còn đẹp hơn cả Nữ Thần đúng không? Cơ thể nàng còn đẹp hơn nhiều lần so với ta tưởng tượng…

Hồng Ảnh nở nụ cười e lệ:

– Ngươi chỉ giỏi nịnh nọt!

Nhưng Dương không chỉ nịnh nọt, thừa dịp Hồng Ảnh lơ là, hắn liền dang chân nàng ra rồi cúi mặt vào…

Là đây, âm vật của Nữ Thần Hồng Ảnh, âm vật của sư phụ, trinh nguyên tươi mới đến hoàn mỹ, giữa hai bên đùi trắng nõn là cái khe đỏ hồng có chút ánh long lanh vì dâm thủy, dâm hương ngào ngạt lan ra, Dương hít một hơi rồi như bị mùi hương mê hoặc, áp môi vào…

– A! Đừng có nhìn…

Muộn rồi! Hắn không còn nhìn, hắn hôn! Hôn vào đôi môi e lệ, mềm quá, ẩm quá, thơm quá, quyến rũ quá…

Hắn đưa lưỡi vào, thứ mật ngọt không màu bẽn lẽn tiết ra…

Hồng Ảnh nhắm nghiền mắt, ngực thở phập phồng, cảm giác dâm dật là lùng này sao mà đê mê đến thế, sao mà sướng khoái đến vậy…

– Ư… Ưhm…

Hồng Ảnh bị khoái cảm nhấn chìm, cổ họng lan ra những tiếng rên sướng khoái.

Lưỡi Dương mải mê nhấp nháp hương vị tuyệt vời trong âm đạo sư phụ, đến khi nàng nhịn hết nổi, hai chân dang rộng, tay ôm đầu hắn kéo xuống thì mới chịu chuyển sang bước tiếp theo. Dương vẫn tiếp tục hôn liếm âm đạo sư phụ nhưng cũng đồng thời tự cởi quần mình ra, rồi mới ngóc đầu lên cởi luôn cả áo.

– Sư phụ, xem kiếm của ta này! – Dương đứng dậy, khoe cái dương vật to dài lực lưỡng ra trước mắt Hồng Ảnh.

– Bại hoại!
Hồng Ảnh đỏ mặt mắng, nhưng nghĩ gì đó rồi ngượng ngùng hỏi:
– Cái đó… to quá, đút vào… có sao không?

– Nếu là lần đầu sẽ đau lắm đấy! Nhưng sư phụ có thể dùng một ít linh lực nhập thể để giảm đau mà!

Hồng Ảnh nhu lệ gật đầu, nét e thẹn đáng yêu của nàng đủ khiến Dương hết kềm chế nổi, lại còn nũng nịu nói:

– Vậy thì… thử một chút…

– Trời ơi! Sư phụ đáng yêu của ta ơi! Thử một chút cho chết ta hay sao…
Dương cười khổ, quỳ gối giữa hai chân Hồng Ảnh, hai chân nàng có phần ngoan ngoãn hẳn, tự dang ra cho hắn cầm dương vật đặt vào cửa mình nàng.

Hồng Ảnh có thể cảm nhận rõ đầu khấc cứng nóng của đệ tử đang chạm vào cửa mình ẩm ướt của nàng, thẹn thùng hỏi khẽ:

– Sao lại chết…

Dương bật cười, cúi mình khom xuống hôn nhẹ vào môi sư phụ, đáp khẽ:

– Nàng thử rồi sẽ biết!

Gió lùa qua ngọn đồi, cỏ xanh khẽ lay, tấm lưng Hồng Ảnh trên thảm cỏ mượt mà khẽ ưỡn nhẹ…

Hông Dương từ từ đẩy vào, từng chút một…

– Từ từ… Đau… – Hồng Ảnh khẽ kêu lên…

– Sao lại đau? Sư phụ không dùng được linh lực à?

– Không phải… Ta… ta muốn nhớ mãi cảm giác này… Lần đầu của ta…

– Sư phụ ngốc!

Dương vừa yêu vừa thương, cúi mình hôn sư phụ, đồng thời nhẹ nhàng đưa dương vật vào trong…

– A! Bị chặn lại rồi! – Dương chợt nói.

– Sao thế?

– Là… màng trinh của sư phụ… Ta phá nó nhé…

Hồng Ảnh càng lúc càng ngượng:

– Ngươi sàm sỡ ta chán rồi hay sao mà còn hỏi câu đó?

Dương cười mỉm, sau đó nói:

– Nhưng sẽ đau lắm đấy!

– Kệ… T… thiếp muốn biết cảm giác đó…

– Được… Nàng chuẩn bị nhé…

Một tiếng “thiếp” dịu dàng đủ khiến tim Dương đập như giông bão, hắn nhắc nhở rồi lấy đà đẩy mạnh dương vật vào trong.

– Aaaa!
Hồng Ảnh đau đớn kêu to, cảm nhận rõ ràng dương vật của Dương đã xuyên qua lớp phòng ngự cuối cùng, trở thành người đàn ông đầu tiên chiếm hữu cơ thể nàng…

Nhìn sư phụ tuyệt mỹ đang nằm thở hổn hển vì đau dưới người mình, Dương thương xót vuốt ve gò má của nàng:

– Đau lắm không nàng…

– Ưhm! Đau quá… – Hồng Ảnh nũng nịu đáng yêu đáp.

– Vậy dừng một lúc nhé?

– Tiếp đi, thiếp thích…

Vậy là tiếp tục, Dương cúi thấp ôm Hồng Ảnh vào lòng, vừa hôn nàng vừa nhẹ nhàng đẩy đưa dương vật vào âm đạo ẩm ướt mềm mại của sư phụ.

Với Thần thì cơn đau ấy có đáng là gì, chẳng qua là Hồng Ảnh lại bày trò nhõng nhẽo mà thôi. Còn lúc này thì nàng đang ôm chặt tên đệ tử của mình, khẽ đưa hông theo nhịp tình của hắn, hưởng thụ thứ khoái cảm tuyệt vời mà lần đầu tiên trong đời nàng được thử…

– A… Ưm…
Trong tiếng rên thư sướng, gương mặt nàng thầm cười hạnh phúc…

Thiên nhiên vẫn yên bình, đôi tình nhân một lưng hướng trời, một lưng che cỏ…

– Ngươi nói yêu ta thật không? – Khi nhịp tình nhanh dần, nàng kề môi vào tai hắn khẽ hỏi.

– Thật! Nhưng nếu ta vừa yêu nàng vừa yêu người khác thì nàng có tin không?
Dương hỏi lại, đồng thời tăng nhịp đẩy nhanh và sâu vào âm đạo Hồng Ảnh, có cảm giác đầu khấc hắn đã chui hẳn vào tử cung của nàng.

Hồng Ảnh dịu dàng đáp lại:
– Chỉ cần chàng yêu thiếp thật lòng…

Hai người lại hôn, Hồng Ảnh học rất nhanh, lưỡi nàng đã biết nghịch ngợm quấn vào lưỡi Dương cho nướt bọt hai người hòa làm một.

– Uhm… Uhm…. Um… Thiếp thích quá…

– Chưa đâu! Ta sẽ làm nàng thích hơn nữa!

Dương thôi kiểu nhẹ nhàng lãng mạn, bắt đầu ra sức tấn công âm đạo của sư phụ một cách dồn dập.

Da thịt hai người va vào nhau lạch bạch. Hồng Ảnh mắt phượng khép hờ, khóe môi xinh lộ nét cười thư sướng, đôi tay ngọc vịn vai đệ tử còn làn eo thon không ngừng ưỡn ẹo, đôi bầu vú to tròn đẫy đà đong đưa như gợn sóng.

– A… Ư… Á… Ái… Chết thiếp mất…

– Hay dừng lại… nha! Nàng bảo thử một chút… mà ta lỡ làm mấy chút rồi!

– Ai… A… Chàng dám… dừng lại, thiếp đánh… chết chàng! Ai… A… A…

Dương bật cười thích thú, quả nhiên lửa vẫn là lửa, thế là lại càng hăng say đẩy đưa dồn dập vào âm đạo sư phụ giữa thiên nhiên rộng lớn…

Dồn dập, dồn dập và càng dồn dập, Dương không biết mệt càng lúc càng đẩy mạnh, còn Hồng Ảnh oằn người hứng chịu bằng cảm giác sướng khoái đê mê. Nhưng cũng cần có một điểm kết…

– Hự… Ai… Á… Dương! Hình như thiếp… Aa…

Hồng Ảnh chưa kịp nói hết câu, vai mảnh rung nhẹ, tay chân nàng ôm chặt lấy người đệ tử…

Dương vốn đang kềm chế chờ thời cơ, khi cảm thấy sư phụ đang lên đỉnh liền cắm một phát thật mạnh rồi dừng lại, gồng người tưới những đợt tinh nhầy nhụa vào tử cung nàng, tinh dịch nhiều đến nổi tử cung Hồng Ảnh không đủ chỗ chứa, tinh dịch trào ngược ra âm đạo nàng…

Dương tì ngực mình lên ngực Hồng Ảnh, hai người lại hôn nhau say đắm, mặc cho tinh dịch đang từ âm vật nàng tưới xuống cỏ xanh…

Đang hôn, Dương chợt nhớ ra điều gì đó:

– Ái! Ta quên vận công dung hợp linh hồn! Mình làm lại đi sư phụ!

– Ngươi mơ đi!

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200