12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 6
Phần 6

Hết buổi học đầu, Dương, Sinh, Chung và Trần kéo nhau đến căn tin ăn uống, cả bọn nhanh chóng làm quen cười nói rôm rả khiến Dương cảm thấy rất vui vì được trẻ lại.

Ăn xong, Dương về phòng tắm rửa rồi ngồi lên giường lật quyển sách hướng dẫn tụ linh lực, nhờ Google mà Dương dễ dàng ghi nhớ và thậm chí hiểu sâu xa hơn so với những nội dung trong sách, hắn bắt đầu làm theo.

Trời gần tối Như Nhật mới trở về phòng, hắn đẩy cửa vào thấy phòng tối om, tưởng Dương vẫn chưa về, nhưng chợt giật mình phát hiện chỗ giường Dương có một khoảng tối đen hơn so với xung quanh, nhìn kĩ mới thấy trong quầng tối là Dương đang ngồi xếp bằng.

“Chuyện gì vậy?” Như Nhật lo lắng bật đèn lên, khoảng đen biến mất, bên cạnh Dương là quyển sách hướng dẫn tụ linh.

“Hắn đang tụ linh?” Tim Như Nhật đập mạnh, nàng biết trong quá trình tụ linh lần đầu, cơ thể sẽ tỏa ra ánh sáng cùng màu với tư chất: Không Màu – Trắng – Lam – Lục – Vàng – Đỏ, nhưng tên Dương rõ ràng tụ linh ra màu đen là sao? Mà khi bật đèn lên thì màu đen biến mất trông như không màu?

Như Nhật hồi họp tắt đèn, khoảng đen chỗ Dương lại hiện ra…

“Đây là chuyện gì? Chẳng lẽ còn có tư chất màu đen, nhưng do ánh sáng che mất nên người ta lầm tưởng là không màu?”

Như Nhật hoang mang bật đèn lên lần nữa…

“Á! ĐI CHẾT ĐI!”

CHÁT!

Như Nhật vừa bật đèn lên thì thấy Dương từ lúc nào đã đứng ngay đối diện, trợn mắt giả ma hù dọa làm nàng giật mình hét lên rồi táng mạnh một cái, Dương lảo đảo té xỉu.

Tòa nhà chính của học viện có riêng một tầng – là nơi làm việc cũng là nơi ở của hiệu trưởng.

Lệ mặc chiếc áo sơ mi mỏng không cài nút, hai bầu ngực đồ sộ thả rong lấp ló ẩn hiện dưới lớp áo mỏng tạo nét quyến rũ mê người, nàng cầm ly rượu đứng ngoài ban công nhìn về phía một căn phòng trên tầng cao nhất của ký túc xá nam, nơi phát ra ánh sáng màu đỏ, không khỏi nhớ lại chuyện ban sáng…

Lúc sáng, Lệ đang ngồi trong phòng làm việc thì Như Nhật chạy vào nói: “Cô! Em muốn đổi phòng!”

“Sao lại đổi?”

“Phòng em có người khác đến ở!” Như Nhật đỏ mặt nói.

“Nhưng giờ phòng nào cũng đủ người rồi, cô chuyển em qua ký túc xá nữ nhé?”

“Nhưng…” Như Nhật cứng họng.

Lệ phì cười, nàng mở hồ sơ ra xem để tìm cách sắp xếp cho Như Nhật nhưng lại thấy cái tên cùng phòng Như Nhật là thiên tài 500 điểm Võ Phi Dương.

“Thú vị… đúng là thú vị…” Lệ gật gù, một nữ thiên tài linh lực giả nam và một nam thiên tài trí lực liệt dương ở chung một phòng, đúng là duyên số lạ kỳ.

Dương tỉnh lại thì thấy căn phòng của hắn ngập trong sắc đỏ. Phía giường đối diện, Như Nhật đang xếp bằng tụ linh.

Linh hồn là loại tồn tại phi vật chất mong manh và rời rạc, chính vì vậy mà cần có một quá trình tụ linh để kết nối linh hồn thành một khối vững chắc, người tụ linh thành công lần đầu được gọi là Linh Sĩ. Nhưng có một ngoại lệ, người có tư chất linh hồn không màu tụ linh được bao nhiêu thì liền tan rã bấy nhiêu, không bao giờ có thể trở thành Linh Sĩ.

Lén nhìn Như Nhật một lúc, Dương cũng ngồi dậy lập lại quá trình tụ linh của mình. Dương cũng biết chuyện linh hồn không màu không thể tụ linh nhưng vẫn nuôi chút hy vọng, quả nhiên tụ được bao nhiêu thì tan ra bấy nhiêu, chẳng khác nào đem bùn nhão xây lâu đài.

“Google, tụ linh cần bao lâu?” Dương dần mất kiên nhẫn hỏi.

“Tùy vào tư chất và cách thức, dựa theo cách của học viện Nữ Thần thì tối đa cần 6 tiếng.”

“Vậy ta cần bao lâu?”

“Ba tháng không ngừng nghỉ không ăn uống…!”

“Thật không?” Dương mừng rỡ, dù ba tháng còn hơn vĩnh viễn không được!

“… linh hồn sẽ tụ thành oan hồn!”

“Đệt!”

“Linh hồn tư chất Đen, không cần tụ linh!” Google nói tiếp, giọng như nín cười.

“Là sao? Làm gì có tư chất Đen?” Dương nhíu mày nghi ngờ.

“Xếp loại tư chất THÔNG THƯỜNG thì không có! Xếp loại tư chất cổ đại gồm:

Vô Sắc – Thuần Bạch – Thiên Thanh – Phỉ Thúy – Bình Minh – Xích Diệm – Hắc Ám”

Nghe xong, Dương vỗ đùi mắng: “Bà mẹ! Tên nghe kêu thế mà thằng lìn nào đổi lại thành Lục, Lam, Vàng nghe như kẹt! Mà khoan! Hai cái cuối là gì?”

“Xích Diệm – Hắc Ám”

“Xích Diệm là Đỏ, Hắc Ám là Đen, ta có màu Đen tức là ta còn bá hơn màu Đỏ?” Nói tới đây Dương xoa cằm nghĩ thầm: “Ừ công nhận ta thích quần lót đen hơn quần lót đỏ!”

“Nhưng không tụ linh được thì bá kiểu gì?”

Dương vừa thắc mắc xong thì lập tức một tràng kiến thức ùa vào não hắn.

“Thượng Cổ Công Pháp: Thôn Thiên Địa.”

Tiếp thu mớ kiến thức mới nhận được, Dương mặt cứng đơ đứng dậy mở cửa sổ phòng thò đầu ra nhìn lên trời nói nhỏ: “Buff quá tay rồi cha nội…” Nói xong, Dương lại leo lên giường ngồi.

“Thôn Thiên Địa, công pháp luyện hồn đặc biệt, luyện thành tầng 0 có thể hấp thu linh lực trong Thiên Địa để tinh lọc thành linh lực của bản thân.

Yêu cầu: Linh hồn tư chất Hắc Ám.

Công pháp chia 13 tầng từ 0 đến 12, tầng 0 tương đương Sơ Cấp công pháp, tầng 12 đạt đến Tối Thượng công pháp.

Để tăng lên một tầng cần có quá trình dung hợp linh hồn với một Nữ Thần, dung hợp đủ với 12 Nữ Thần, công pháp đại thành.”

“Dung hợp linh hồn? Là chịch à?”

Dương bắt đầu ngồi xếp bằng vận chuyển công pháp, nhờ Google mà Dương sở hữu khả năng tiếp thu kinh người, không cần học cũng thuộc, không cần nghĩ cũng hiểu, loại công pháp siêu cấp mà người ta mất hàng chục năm tìm hiểu thì hắn ngáp một cái là am hiểu tường tận.

Vận công pháp Thôn Thiên Địa, Dương hiểu ngay tại sao Google lại nói tư chất màu Đen không cần tụ linh. Đối với các loại tư chất khác, linh hồn ban đầu ở một trạng thái mong manh như chất khí, để nắm bắt và sử dụng cần một quá trình ngưng tụ để chất khí tụ thành chất lỏng, đến khi đạt đến cảnh giới Linh Lực Kết Tinh thì có thể tụ linh lực dạng lỏng thành dạng rắn.

Còn linh hồn tư chất Đen vốn là loại linh hồn đậm đặc hơn, ở giữa khoảng cách khí và lỏng, muốn ngưng tụ thì phải trực tiếp ngưng tụ thành dạng rắn, tức là đạt tới cảnh giới Linh Lực Kết Tinh. Nhưng không ngưng tụ thì sao tu luyện, không tu luyện thì sao đạt đến cảnh giới Linh Lực Kết Tinh, nên biết, muốn đạt đến cảnh giới Linh Lực Kết Tinh thì thông thường phải là Linh Tá.

Thôn Thiên Địa chính là một cách để giải quyết nghịch lý đó, không cần ngưng tụ linh lực, trực tiếp tu luyện bằng cách hấp thu linh lực trong trời đất, khiến linh lực dần đậm đặc thành dạng lỏng, như vậy cần một thời gian lâu hơn nhiều lần so với trực tiếp tụ lại, nhưng khi thành công thì linh hồn cũng lớn mạnh hơn nhiều so với người cùng cấp.

Trong khi Dương vận công, hào quang màu đỏ quanh người Như Nhật đột nhiên tỏa ra mạnh hơn rồi tắt. Như Nhật thành công tụ linh, trở thành Linh Sĩ cấp 1, nhưng cảm giác phấn khởi khi trở thành Linh Sĩ nhanh chóng bị trí tò mò lấn át, nàng nhìn qua Dương thấy đang tụ linh, chờ xem hắn tụ linh thành công hay không…

Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng sau Dương vẫn ngồi vận công, Nhật ôm mền ngủ khò.

Sáng hôm sau.

“Này! Ngươi có tụ linh thành công không?”

Đó là câu đầu tiên Như Nhật nói khi mở mắt thức dậy.

“Không!” Dương uể oải vươn người, hắn vận công cả đêm nhưng tiến triển rất chậm vì Thôn Thiên Địa hiện tại chỉ là sơ cấp công pháp, chủ hấp thu được một phần nhỏ linh lực xung quanh.

Như Nhật cũng thở dài, xem ra nàng đã nghĩ nhiều.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200