12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 95
Phần 95

Dương bước vào cánh cổng, lập tức được dịch chuyển qua một hòn đảo khác, trước mắt hắn hiện ra một bức tượng đồng hình gà, kích thước tương đương tượng trâu khi nãy và cũng có một viên linh châu trên trán. Đây là Mão Nhật Kê, một trong bảy vệ thú tinh tú của Tây Mộc Kỳ Lân.

– Hà hà! Hốt thôi! – Dương phấn khởi xông tới.

Bộp!

Vâng, lại là một tiếng bộp. Nhưng lần này là Dương bị Mão Nhật Kê mổ một cú đau điếng, choáng váng nằm bẹp ra đất rồi mới hoảng hồn bò lui lại kiểu nhện bò, vừa kịp né một cú mổ độc địa của con gà.

– Ui da! Sao nó mổ mạnh vậy?
Bò một hồi Dương mới ngồi dậy ôm đầu, do bất cẩn nên đầu hắn bị thủng hẳn một lỗ, máu ướt cả tóc.

– Mão Nhật Kê, linh lực hiện tại là Linh Tá cấp 7.

– Mọe! Tưởng con nào cũng như nhau!

Dương bực dọc mắng, nhưng Linh Tá cấp 7 chưa đủ làm khó hắn, liền vận Huyết ảnh yêu hỏa, tay bọc Hắc kim thánh khải kết hợp Ngự hỏa thuật tung đấm tấn công Mão Nhật Kê.

Binh!

Những tưởng một đấm này đủ đánh bại con gà, nhưng Dương bàng hoàng nhận ra cú đấm của mình bị con gà dùng chân chặn lại.

– Thế là thế nào?

Google đáp:

– Hiện tại đã tăng lên Linh Tá cấp 9.

– Ặc!

– Đã tăng lên Linh Tá cấp 10.

– Hự!

Sự tăng lực đột ngột của Mão Nhật Kê khiến Dương có phần hoang mang, nhưng cũng thoảng đoán ra nguyên nhân nên vội vàng chiến đấu nghiêm túc để đánh bại con gà.

Mấy phút sau, Dương ngồi thở hồng hộc bên xác gà:

– Hộc! Mẹ kiếp, bị con gà hành cho xám mặt! Hộc!

Lúc này thì Dương đã biết nguyên nhân Mão Nhật kê mạnh lên đột ngột và liên tục. Đây là do cơ chế của 28 đảo, bắt đầu từ Linh Tá cấp 1, cứ mỗi vệ thú bị đánh bại thì tất cả vệ thú còn lại đều đồng loạt mạnh lên. Tổng cộng có 10 người tiến vào, nhưng vệ thú đầu tiên Dương đánh bại có linh lực Linh Tá cấp 3, nghĩa là trước hắn đã có hai người nhanh tay hơn. Còn khi Dương tiến qua đảo thứ hai thì đã có 6 vệ thú bị đánh bại, cho nên hắn mới đụng độ Mão Nhật Kê bậc Linh Tá cấp 7, và trong lúc đó lại có hai vệ thú khác bị đánh bại, khiến Mão Nhật Kê cùng tất cả vệ thú còn lại tăng lên cấp 9, và sau đó vệ thú Linh Tá cấp 9 cũng bị đánh bại, tất cả vệ thú còn lại cùng tăng lên cấp 10.

Tháo viên linh châu trên trán Mão Nhật Kê ra, Dương lập tức đem hấp thu. Tuy vệ thú mạnh hơn nhưng linh lực trong viên tinh tú linh châu không thay đổi, vẫn tương đương viên trước đó, dù vậy cũng đủ cho Dương phục hồi linh lực sau khi chiến đấu và tăng lên Linh Tá cấp 4 đỉnh cấp.

Khi Dương sang đảo tiếp theo thì vệ thú đã tăng lên đến Linh Tướng cấp 2, nghĩa là có người đã đánh bại Linh Tướng cấp 1 chỉ trong mấy phút.

– Là kẻ nào?
Dương thầm hỏi, nhưng không thấy Google trả lời, mà cũng chẳng phải lúc để quan tâm vì hắn cần phải đánh bại vệ thú tiếp theo thật nhanh nếu không muốn nó tiếp tục tăng cấp.

Đối thủ lần này của Dương là Khuê Mộc Lang, một vệ thú hình sói mang Tử Mộc linh lực, cũng là một vệ thú tinh tú thuộc Tây Mộc Kỳ Lân.

Con Khuê Mộc Lang này có tốc độ nhanh nhẹn, móng vuốt sắc bén cùng răng nanh nhọn hoắc, lại còn biết dùng Tử Mộc linh lực kết thành một lớp giáp gỗ vững chắc, nhưng nhọ thay lại gặp phải Dương mang Huyết ảnh yêu hỏa, khắc tinh của hệ Mộc.

Dù vậy, chênh lệch thực lực khiến Dương mất gần 5 phút chật vật mà không thể đánh bại Khuê Mộc Lang, bởi cứ phá vỡ lớp phòng ngự này nó lại tạo thành một lớp mới.

– Trâu vãi, chắc phải dùng Cuồng cho lẹ!

Với cấp độ của Dương hiện tại, dùng một đòn cuồng hoàn toàn có thể hạ gục con Khuê Mộc Lang. Tuy tiêu hao linh lực và sau đó có thể hấp thu tinh tú linh châu để hồi phục, nhưng làm vậy sẽ mất đi một lượng lớn linh lực của tinh tú linh châu, dẫn đến hiệu quả tăng cấp của tinh tú linh châu giảm mạnh.

Nói thì thế, nhưng một năm tu luyện của Dương không phải chỉ để lên cấp.

– Huyết hỏa kiếm!

Dương nói thầm, tay phải giơ ra, Huyết ảnh yêu hỏa bùng phát, dùng cảnh giới linh lực kết linh đem huyết hỏa nén lại thành hình dạng một lưỡi kiếm dài.

Hỏa kiếm, hỏa hệ linh thuật, vận dụng ưu thế của lửa kết tụ thành hình dáng một thanh kiếm, gia tăng sức nóng và tạo ra khả năng xuyên thấu mạnh mẽ cho hỏa hệ linh lực.

Gọi là kiếm, nhưng thực ra vẫn chỉ là một ngọn huyết hỏa có hình dáng gần tương tự một lưỡi kiếm, đây cũng không phải hình dáng thật của hỏa kiếm, mà là do Dương chưa đạt đến cảnh giới yêu cầu để có thể hoàn thiện linh thuật này.

Cánh tay được Thánh bảo trợ lực, lại cầm thêm Huyết hỏa kiếm nóng bỏng, Dương la to lấy thế rồi xông vào chiến đấu.

Ở một đảo khác, Trần Phi Âm đứng dậy sau một lúc ngồi vận công hấp thụ tinh tú linh châu hồi phục linh lực, tiến vào bệ đá dịch chuyển sang đảo khác.

Vừa dịch chuyển sang đảo mới, Phi Âm lập tức nghe rõ âm thanh chiến đấu kịch liệt, trước mắt hắn là bóng lưng một kẻ áo đen, tay cầm kiếm lửa đang chém vỡ từng mảnh giáp gỗ của một con sói khổng lồ. Chính là Võ Phi Dương.

– Hà hà! Trời giúp ta rồi! – Phi Âm mừng thầm, cẩn thận giương cung ngắm vào tim Dương.

Dương lúc này đang tập trung chuẩn bị kết liễu Khuê Mộc Lang, không hề hay biết có người vừa bất thình lình xuất hiện phía sau.

Cơ hội đã đến, Dương toàn lực chém mạnh vào đầu con sói, khiến cả hắn và đầu sói cùng bật ngược ra, Ngự lôi thuật lập tức vận hành, Dương phóng lại giương kiếm đâm thẳng vào cổ họng sói.

Chính vào lúc này, Phi Âm buông tên.

Mũi tên bọc Lôi linh lực cắm thẳng vào lưng Dương, nhưng bị mảnh giáp Phù Đổng Thiên Vương tự động chặn lại, đồng thời Dương cũng nhận ra có kẻ đánh lén liền xoay người lại.

– Chết tiệt!
Mũi tên thất bại, Phi Âm vội dùng Lôi linh lực phóng tới tung chưởng, vừa kịp lúc Dương xoay người, đưa Hắc kim thánh khải ra bảo vệ ngực.

Binh!

Có Hắc kim thánh khải hộ thân, Dương không bị thương nhưng không có thế đứng nên bị đánh văng ra, ngã vào bệ đá dịch chuyển, đúng lúc này thì ánh sáng dịch chuyển sáng lên, đưa Dương sang đảo khác.

– MẸ KIẾP!

Biết mình đã bị chuyển sang đảo khác, Dương tức giận gầm lên, công sức chiến đấu, cuối cùng đem dâng cho tên Phi Âm kia, còn gì cay cú bằng?

Đúng lúc này, tượng vệ thú của đảo mới gầm lên, là Vĩ Hoả Hổ, vệ thú tinh tú hình hổ của Đông Phương Kim Long.

Con hổ to lớn bậc Linh Tướng cấp 3 giậm chân làm toàn đảo rung chuyển, thoắt cái đã phóng đến chỗ Dương, lúc này đang phủi đất đứng dậy.

– Biến!

RẦM!

Tội cho con Vĩ Hoả Hổ xấu số, chưa kịp thể hiện đã bị Dương đang lúc nóng giận dùng Cuồng tung một đấm, bất tỉnh nhân sự.

Nét mặt hầm hầm cay cú, Dương lấy viên linh châu đính trên trán Vĩ Hoả Hổ rồi bước lên bệ đá sang đảo mới.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200