12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 109
Phần 109

Tương Dương – Nghệ An

Hồng Ảnh đang ngồi vận công trong nhà, chợt như cảm giác thấy ai đó vừa đến, liền hé môi nói:

– Vào đi, hắn đã đi rồi!

Hồng Ảnh vừa dứt câu, một làn khói tím ma mị tỏa vào phòng nàng rồi tụ thành một bóng hình tuyệt mỹ, Tử Linh.

– Hắn đi đâu? – Tử Linh hỏi.

– Đi bất cứ đâu mà hắn thích!

– Sao ngươi lại để hắn đi lung tung như vậy? Vy Ái đang tìm giết hắn!

Hồng Ảnh cười:

– Ngươi đúng là không bao giờ trưởng thành được! Nói Bích Diệp giết người thì ta còn có thể suy nghĩ một chút, chứ Vy Ái có thể giết ai? Chưa kể đến chuyện hắn chính là cháu nội của tên Võ Phi Công khờ khạo kia!

Tử Linh đáp:

– Chính vì hắn là cháu nội của Phi Công nên ta mới lo…

– Ôi dào… ngươi yên tâm, tên đó hoàn toàn trái ngược với Phi Công, lại có Minh Châu thần thông quảng đại đi cùng thì lo gì. Còn không yên tâm nữa thì cứ đi mà gặp hắn!

Tử Linh nghe Hồng Ảnh nói xong, trong lòng dường như phân vân, không nói thêm lời nào mà rời đi.

Hồng Ảnh thở dài:

– Các ngươi đều là một đám khờ khạo!

Đèo Hải Vân là nơi được mệnh danh thiên hạ đệ nhất hùng quan, dưới sát bờ biển, trên chọc tầng mây, ở giữa rừng núi hoang sơ hùng vĩ.

Ở cửa hầm Hải Vân hướng ra Hoàng thành Huế.

Một tên mặt đầy sẹo miệng ngậm thuốc lá đang ngồi trong một căn chòi nấp ven đường, sau lưng là ba tên nhóm Hắc Ka Tê và hai tên khác.

Tên mặt sẹo là Long Thẹo, thành viên băng Mắt Ngọc, đảm nhiệm vai trò báo động cho băng khi thấy đoàn xe đến từ hướng Hoàng thành, hắn nghi ngờ hỏi:

– Tụi mày chắc chứ?

Tê Tê đáp chắc nịch:

– Chắc chắn, hai mẹ con nó xinh cực kỳ, đoàn tụi nó mạnh nhất chỉ có một thằng Linh Tá 6, một thằng cấp 4 và một thằng cấp 3, nếu ba đứa tao cộng thêm mày thì đủ dẹp sạch tụi nó.

Long Thẹo phân vân:

– Nhưng mày cũng biết luật của anh Bảy, thành viên chính trong băng Mắt Ngọc không được tham dự vào chuyện bên đường đèo!

Tê Tê đáp:

– Đấy là vì bọn đi đường đó toàn nghèo khó không đáng để anh Bảy quan tâm, nhưng bọn này trông rất có của, chắc là dân keo kiệt không muốn bỏ tiền thuê bảo vệ mạnh! Mà đem hai mẹ con này dâng lên anh Bảy tao bảo đảm mày sẽ thăng chức, đẹp không thua gì mấy con hàng hạng sang đâu, lại dễ hốt hơn phía đường hầm này nhiều!

– À! Còn có một thằng nhóc rất đẹp trai, trông chừng 18 tuổi, đeo kính cận thư sinh, đúng gu của nữ thần sắc dục luôn! Làm quà nộp cho nàng ta thì càng được thưởng lớn nữa! – Tê Tê nói thêm để tăng sức thuyết phục.

– Sao nghe ngon ăn quá vậy? Mày không định gạt tao chứ? – Long Thẹo lung lay.

Tê Tê giơ tay lên trời thề độc:

– Tao thề! Mày Linh Tá cấp 6, ba đứa tao cấp 5, lừa mày để chết sớm à?

Long Thẹo nghĩ thấy cũng đúng, sau hồi lâu phân vân, dặn dò hai tên đàn em canh gác, còn hắn theo băng Hắc Ka Tê đuổi theo đoàn xe.

Đoạn đường đèo chỉ khoảng hai mươi cây số nhưng quanh co khúc khuỷu, lại phải đề phòng cướp bóc và ác thú nên đoàn xe Dương quá giang di chuyển rất chậm.

Dọc đường đi, có Bảo Tuấn, Linh Tá cấp 6 dẫn đoàn nên ngoài bọn Hắc Ka Tê liều lĩnh ra thì chẳng tên cướp nào dám ló mặt, nhưng gương mặt Bảo Tuấn rõ ràng rất căng thẳng vì biết bọn Hắc Ka Tê sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Bảo Tuấn cũng không quên kéo ngựa chậm lại ngang xe chở hàng để nhắc nhở Dương:

– Anh bạn trẻ, nếu có chuyện gì nguy hiểm cứ tìm một chỗ trốn đi nhé, đợi lúc an toàn thì ra để tránh vạ lây.

Dương nghe xong, chưa kịp đáp thì giọng lão Thanh trong xe lại quát ra:

– Trốn cái gì! Khi cần thì quá giang ngon lành, khi thấy nạn thì bỏ chạy, mẹ kiếp cái thứ hèn nhát!

Lão Thanh quát xong thì chợt nghe mấy tiếng nổ lớn liên tiếp, chiếc xe chở hàng Dương đang ngồi rung chuyển, ngã nghiêng sang phải, tài xế Bắc vội vàng kéo trâu dừng lại.

– Bể hai bánh xe bên phải rồi! – Một thành viên đoàn bảo vệ cưỡi ngựa đi sau la to.

– Sao lại bể? – Bảo Tuấn hỏi, bánh xe ở thế giới này cũng được làm từ cao su bơm hơi, tuy có thể bể nhưng không thể trùng hợp bể cả hai bánh cùng lúc.

Người đi sau xuống ngựa chạy lại xem xét và đáp:

– Là phi tiêu! Phi tiêu kèm hỏa linh lực!

Nghe câu này, cả nhóm bảo vệ lập tức giương đao múa kiếm, chuẩn bị nghênh địch.

– Bắc lo sửa bánh xe mau! – Tuấn ra lệnh cho Bắc, còn bản thân tiến ra sau xe quan sát.

– Phi tiêu bắn đến tận đây mà phía sau không ai hay biết, kẻ tấn công ít nhất cũng Linh Tá cấp 5, mọi người cẩn thận!

– Rõ!

Dương cũng lanh chanh nhảy xuống xe quan sát, hắn hiện nay đã là Linh Tá cấp 7, nhưng có đế lôi, đế hỏa cộng với thánh bảo nên có thể nói là vô địch trong cấp Tá, bọn trộm cướp tầm thường hoàn toàn không đáng để hắn quan tâm.

Linh Tá có thể cảm nhận linh lực người khác nhưng với phạm vi rất thấp, Bảo Tuấn nhìn xung quanh không thấy ai nên la to:

– Là ai cản đường thì mời ra mặt thương lượng, đừng chơi trò nấp ló!

Bảo Tuấn nói xong, từ trong rừng cây có một người mặt thẹo bước ra, Long Thẹo vừa gãi đầu vừa nói:

– Úi chà! Ném chim mà lỡ trúng bánh xe quý vị, xin lỗi nhé!

” Linh Tá cấp 6?” – Bảo Tuấn nghiêm trọng nghĩ, người này mạnh tương đương, thậm chí còn hơn hắn một chút.

Trước tám bảo vệ đang sẵn sàng chiến đấu, Long Thẹo không chút e ngại tiến lại gần đoàn xe:

– Thôi lỡ rồi, trả ta hai cái phi tiêu coi, tuy không phải linh bảo nhưng cũng tốn mấy chục nghìn một mũi đấy!

Bảo Tuấn định tiến lại nhặt lấy hai chiếc phi tiêu, chợt giặt bắn mình nghe tiếng lão Thanh bước ra khỏi xe quát:

– Trả cái gì mà trả! Đền tiền bánh xe cho chúng ta mau!

Lão Thanh vừa nói xong, một mũi phi tiêu từ chỗ Long Thẹo xé gió bắn đi, hướng thẳng đến trán lão Thanh.

Keng!

May mắn cho lão Thanh, Bảo Tuấn vừa kịp thời lao đến giương kiếm cản lại ngay trước khi mũi phi tiêu cắm vào trán lão.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200