12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 38
Phần 38

Buổi sáng ngày diễn ra vòng thi đấu cuối cùng của cuộc thi Con Rồng Cháu Tiên, sân vận động Thống Nhất chật cứng khán giả, rất nhiều người trong số đó là thủ lĩnh các thế lực lớn của Nam bộ đến để xem mặt thế hệ tương lai.

Hàng ghế danh dự, thành chủ Sài thành Hồ Đại Quang là người đầu tiên đến ngồi, tiếp đến là một ông lão râu tóc bạc trắng.

“A Thiên Lý thánh sư, ngài cũng quan tâm cuộc thi này sao?” Thành chủ Hồ Đại Quang khách khí chào lão già và hỏi, lão là Hoa Thiên Lý, gia chủ Hoa gia và đồng thời là hội trưởng Giả kim Sài thành hội.

Thiên Lý thánh sư cũng gật đầu chào thành chủ và đáp: “Chào thành chủ, hôm nay rảnh rỗi nên đến xem thử đứa con trai của thằng cháu rể có làm được trò gì không thôi. A! Chào Ách Minh hội trưởng!”

Lão già đang nói thì một người đội mũ trùm kín mặt bước đến ngồi, sở dĩ Thiên Lý thánh sư nhận ra hội trưởng Thiên Địa hội Ách Minh cũng nhờ biểu tượng vòng tròn bao lấy chữ V nghiêng sang phải trên mũ trùm.

Các vị khác mời khác cũng lần lượt xuất hiện sau đó.

“Chào mừng các vị đến với vòng thi cuối cùng!” Nữ MC xinh đẹp bước ra giữa sân, sân vận động vẫn giữ nguyên màn hình khổng lồ, giữa sân lại đặt 4 tấm gương giống với 4 tấm gương ở vòng đầu tiên.

Sau màn giới thiệu các đội thi, MC bắt đầu giới thiệu nội dung vòng thi cuối cùng.

“Vòng 3: Đại chiến, các đội thi sẽ được đưa vào một tòa thành cổ trong linh cảnh. Nhiệm vụ của các đội là tìm và đánh bại thành viên các đội khác bằng mọi cách. Thí sinh được tính là bị đánh bại khi bất tỉnh nhân sự hoặc được trọng tài cứu ra.

Ngoài ra, có một vòng sáng bao quanh đấu trường, đây là ranh giới, nếu thí sinh ra khỏi ranh giới này từ 30 giây trở lên cũng sẽ bị loại, nếu cố ý bước ra thì đội của thí sinh đó sẽ bị trừ 1 điểm, nếu bị đánh ra và không vào lại kịp trong 30 giây thì tính là bị đánh bại.

Với mỗi thí sinh của đội đối thủ bị đánh bại, đội thắng nhận được 1 điểm vào tổng điểm số, trường hợp thành viên nhiều đội cùng hạ một đối thủ thì điểm số sẽ thuộc về người thực hiện chiêu kết liễu.

Vòng thi sẽ kết thúc khi đấu trường không còn thí sinh nào hoặc chỉ còn những thí sinh của 1 đội duy nhất, trong trường hợp này, đội đó sẽ nhận được 1 điểm cho mỗi thí sinh còn đứng vững trên đấu trường.

Và tôi xin lưu ý, vòng sáng ranh giới sẽ liên tục thu nhỏ lại, thí sinh bị đánh bại càng nhiều, vòng sáng thu nhỏ càng nhanh.”

“Tôi xin tuyên bố: VÒNG THI BẮT ĐẦU!”

“HOAN HÔ!!!!!!” Một tràng pháo tay cuồng nhiệt khi thành viên các đội lần lượt tiến vào linh cảnh.

Tiếng vỗ tay tắt vụt khi Dương theo đồng đội tiến vào gương, trước mắt hắn hiện ra khung cảnh một khu phố cổ, các tòa nhà được xây bằng đất đá bị cây xanh bám đầy, hầu hết nhà đã sụp đổ một phần tường. Quan sát một lúc, Vân Hải phân vân: “Chúng ta có nên trèo lên cây quan sát thử xung quanh không?”

“Được, ngươi lên đi, cẩn thận kẻo bị phát hiện.”

Vân Hải trèo lên một ngọn cây rậm rạp nhìn qua toàn cảnh rồi trèo xuống nói: “Chúng ta đang ở một góc của linh cảnh này, diện tích khoảng 1 km vuông, ở giữa có một quảng trường khá rộng, vào đó rất dễ bị phát hiện, ta nghĩ nên chọn một hướng đi dọc theo biên giới để tránh gặp 2 đội cùng lúc.”

Để tránh trường hợp đụng phải đội Quốc Tử Giám rồi bị Sùng Hạo một kiếm tàn sát cả bọn, cả đội chia ra làm 2 nhóm, nhóm Đốc và Đào đi trước, nhóm Hải, Dương và Liên giữ khoảng cách khá xa phía sau.

Nhờ Google mà Dương thấy rõ tình hình các đội khác, đội của hắn đang hướng về phía đội Cố Đô, nhưng đội Cố Đô đang hướng vào quảng trường, đội Quốc Tử Giám và đội Long tộc đang hướng đến nhau.

Đội Cố Đô không chia ra mà đi cùng nhau, Hoài Bão đi sau cùng.

“Các ngươi cũng liều thật đấy, không sợ Sùng Hạo một kiếm quét sạch sao?” Linh hồn lão già trong cơ thể Hoài Bão cười cười hỏi khi thấy cả bọn không bàn gì đến đường kiếm nguy hiểm của Sùng Hạo.

“Con nghĩ hắn sẽ không dám dùng sớm đâu, diệt một đội thì chỉ được thêm 5 điểm, còn chưa đủ để vô địch.”

“Hà hà, ngươi không nghĩ hắn còn giấu thứ khác sao?”

“Thứ gì? Chiêu Nhất kiếm xuyên tâm hắn đã dùng mất rồi mà?”

“Tính sao thì tùy ngươi, riêng đường kiếm thì ta có thể đỡ giúp ngươi.”

“Linh hồn sư phụ vẫn còn rất yếu mà? Với lại đây là gian lận còn gì?”

“Yếu nhưng vẫn dư sức đỡ kiếm của một thằng oắt con! Nó dùng Thần bảo được thì mắc gì ngươi không được dùng Ma hồn? Mà dù có gian lận thì cũng không ai biết đâu, nhưng khi đỡ xong thì linh lực của ngươi cũng không còn bao nhiêu…”

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200