12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 153
Phần 153

Dòng sông êm đềm phản chiếu những ánh sao lung linh, một phụ nữ trẻ tuổi bước như vô hồn ra bến sông, đôi mắt đẫm lệ nhìn xuống dòng sông rồi từ từ nhắm lại. Cắn chặt môi như cố kềm lại cơn đau xé lòng, tay nàng tụ linh lực, thầm quyết tâm tự tung chưởng vào ngực mình rồi nhảy xuống dòng nước…

Nhưng chợt có tiếng gọi từ xa…

– Mẹ ơi…

– Thiết… nàng ở đâu…

Có ánh đèn tiến đến, một người đàn ông cùng một thằng bé vội vã chạy đến bên nàng…

– Thiết! Đừng làm bậy…

Thiết vẫy vùng cố thoát khỏi vòng tay chồng:

– Chàng buôn thiếp ra, chàng đã không tin thiếp thì còn giữ thiếp lại làm gì?

Người chồng cũng bật khóc, cố giữ chặt vợ mình:

– Ta sai rồi! Ta sai rồi! Ta đã biết rằng người cha mà con nói chỉ là cái bóng của chính nàng! Ta sai rồi! Ta sẽ không bao giờ để mẹ con nàng cô quạnh mỗi đêm nữa…

Đôi vợ chồng trẻ ôm nhau khóc thật lâu, rồi người chồng bế người vợ trên tay, cõng đứa con trai trên lưng, cả gia đình hạnh phúc trở về nhà…

Bên bờ sông, một bóng dáng áo hồng thướt tha đứng dõi theo đôi vợ chồng, khóe môi nàng khẽ mỉm một nụ cười mãn nguyện…

Chợt sau lưng nàng, một tiếng thở dài vang lên:

– Vy Ái ơi là Vy Ái, ngươi luôn luôn chỉ biết se duyên cho kẻ khác, mang tình yêu đến muôn người, nhưng bản thân ngươi tại sao lại không biết tìm kiếm một tình yêu cho chính bản thân mình?

Vy Ái nhẹ lắc đầu:

– Tình yêu của ta là dành cho vạn vật…

Hồng Ảnh từ phía sau bước đến đứng cạnh Vy Ái, nàng lần nữa thở dài:

– Cái thứ tình yêu vạn vật của ngươi vĩ đại đến đáng thương, ngươi vì muốn se duyên cho Tử Linh, giúp nàng ta xóa đi mặc cảm tội lỗi mà phải chịu đựng nỗi đau của một nữa con tim mình, người khác không biết còn tưởng rằng ngươi yêu Tử Linh hoặc yêu Phi Công đấy!

Vy Ái nhẹ mỉm cười:

– Tử Linh đáng thương hơn là đáng hận, dù rất có lỗi với nữa trái tim còn lại, nhưng ta muốn giải quyết xong chuyện Tử Linh trước đã…

– Rồi sau đó? – Hồng Ảnh hỏi.

Gương mặt Vy Ái hơi ửng hồng:

– Ta cũng muốn thử cảm giác khi… yêu một người…

Gió lành lạnh đưa hương cỏ thoảng lướt qua gọi Dương tỉnh giấc, mi mắt hắn hé mở nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.

– Đây là đâu?

Dương giật mình bật dậy, xung quanh là một khi đất bằng phẳng với nhiều thứ dụng cụ và cột gỗ, cột sắt, trông như một khu luyện võ.

Đây là một linh cảnh, khu huấn luyện đặc biệt của phủ chủ Sài thành.

Dương xoa cái đầu nhức buốt, hắn chỉ nhớ sau khi bàn chuyện chế tạo thánh bảo với thần sư Đức Cường, hắn cùng Lệ, Mộng và My cùng thánh sư Thiên Lý rời khỏi Giả kim thành, đang âm mưu lập kèo uống sâm với 3 nàng thì bị một cú trời giáng lên đầu rồi lăn đúng ra bất tỉnh.

Chính là Thiên Lý thánh sư ra tay theo nhờ vả của thành chủ Hồ Đại Quang, vốn dĩ không cần phải đánh Dương bất tỉnh mà chỉ dẫn hắn đến phủ thành chủ, nhưng lão già ngứa tay đánh ngất “cho đỡ phải giải thích”.

Sau khi biết ngọn nguồn sự việc từ Google, Dương đứng dậy tìm cánh cổng linh cảnh rồi tiến đến…

Phủ thành chủ Sài thành.

Thành chủ Hồ Đại Quang cùng một lão già cường tráng và một thanh niên tuổi gần 30 mặc quân phục đang tiến đến cổng linh cảnh.

– Thành chủ… chọn hắn làm đại diện có thật sự ổn không? – Lão già hỏi.

– Đương nhiên không ổn, cho nên ta mới sắp xếp cho hắn một khóa đặc huấn.

– Nhưng chỉ còn hai tháng là đến cuộc thi, trong hai tháng này hắn tiến bộ được bao nhiêu? Tuy hắn từng đánh bại Linh Vương cấp 1, nhưng Trường Thương cũng từng một đối một đánh bại Linh Vương cấp 2!

Thành chủ Hồ Đại Quang vừa mở cổng linh cảnh vừa đáp:

– Hoàng tư lệnh, ta hiểu ngài bất mãn vì ta không chọn Trường Thương mà lại đi chọn tên nhóc Võ Phi Dương. Đúng, Trường Thương có thể đánh bại Linh Vương cấp 2, nhưng trong Tứ siêu tân tinh có kẻ từng đánh được với Linh Đế!

Vị Hàn tư lệnh nói:

– Đấy là nhờ vào thủ đoạn, không phải thực lực!

Hồ Đại Quang gật đầu:

– Đấy chính là thứ ta cần, ngài nghĩ Trường Thương có thủ đoạn nào đủ để đánh bại Tứ siêu tân tinh?

Hàn tư lệnh, gã thanh niên chính là Trường Thương cũng im lặng, bởi lão và hắn đều biết đáp án là không có.

Hai người tiến vào cổng linh cảnh để đến khu luyện tập rộng lớn. Hồ Đại Quang nói tiếp:

– Hơn nữa ta cũng chưa chính thức chọn hắn. Trường Thương, ta sẽ huấn luyện cho ngươi và hắn, đến 1 tháng sau cả hai so tài, ai thắng sẽ chính thức được chọn làm đại diện phủ thành chủ Sài thành tham dự Thanh niên anh hùng chiến, ngươi thấy thế nào?

Thanh niên tên Trường Thương cung kính gật đầu:

– Trường Thương sẽ không phụ lòng mong đợi của thành chủ và tư lệnh!

Hồ Đại Quang gật đầu:

– Tốt! – sau đó lão xoắn tay áo lên, nghiến răng mắng thầm:

– Thằng nhóc chết bầm, thịt con gái ta thì hôm nay đừng trách ta thông ngươi thành ống cống!

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200