12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 92
Phần 92

– Sư phụ! Nàng có quen cô gái vừa rồi sao? – Dương hỏi Hồng Ảnh.

Hồng Ảnh gật đầu:

– Con bé mang huyết thống Phượng Hoàng, cũng giống ngươi, lúc trước ham hố hấp thụ một viên dị hỏa tinh thạch rồi được người nhà đưa đến nhờ ta cứu chữa.

– À! Hèn gì cô ta gọi nàng là sư phụ! Vậy ngoài sư phụ xinh đẹp ta còn có sư tỷ nữa nha!

Hồng Ảnh đáp:

– Ta không thích nhận đệ tử, chỉ cứu chữa rồi đuổi về thôi.

Dương gật gù:

– Phũ thật… Nhưng sao nàng lại nhận ta, đừng nói là nàng… kết ta từ cái nhìn đầu tiên nha!

– Xằng bậy! Thôi ta đi cũng lâu rồi, giờ phải về thôi. Ngươi nghỉ ngơi đi rồi tự tìm đường ra đảo nhé.

Hồng Ảnh buồn bã nói, dù rất muốn ở bên Dương thêm nhưng từ khi xảy ra sự cố lần trước thì nàng không dám rời nhà quá lâu nữa.

– Vậy nàng đi cẩn thận…
Dương cũng muốn giữ Hồng Ảnh bên cạnh mình lâu hơn, nhưng biết là không thể, đành tiến đến ôm nàng thật chặt, thì thầm vào tai:

– Hãy chờ ta về…

– Pa pa! Con cũng muốn ôm…
Bảo Ngọc ăn no phình bụng, đang cùng Thiên Ảnh thú nằm ngửa phơi bụng trên bàn ngóc đầu dậy nói.

– Không phải con đi cùng ta sao? – Dương hỏi.

Hồng Ảnh nói:

– Tứ linh hội tụ chỉ dành cho người của tứ linh tộc, thời điểm này, các loài sinh vật khác không thể tiến vào đảo Cát Bà.

Dương gật gù:

– Vậy để Bảo Ngọc theo nàng cho đỡ buồn chán, ta đi một mình cũng được.

Sau đó Dương khều bụng Thiên Ảnh đang nằm ngửa ra vì no, con thú này sau một năm đã trở nên thân thiện với Dương, vẫn nhỏ nhắn như cũ nhưng lại có vẻ béo ú hơn.

– Tiếc quá! Còn định dạy con này giả thành Long hóa max cấp để dọa bọn Long tộc đái ra quần chơi a!

No nê, Dương gọi người tính tiền rồi cùng Hồng Ảnh ra ngoài. Phi Vũ vẫn đứng ngoài chờ đợi, Phi Âm cũng miễn cưỡng đứng cùng, thấy Hồng Ảnh bước ra, hai người vội cung kính cúi chào, đến khi hai người đi xa mới thôi.

Nhìn Dương và Hồng Ảnh sánh vai nhau đi, Phi Vũ nghiến răng ghen tỵ:

– Tên khốn kiếp, còn dám đi ngang hàng với Hỏa đại nhân!

Phi Âm nói:

– Yên tâm, tên đó ta sẽ xử!

Phi Vũ oán giận:

– Còn không phải tại ngươi sao? Đệ tử của Hỏa đại nhân mà ngươi dám gọi là thằng oắt con hèn mọn, giờ thì hay rồi, đến hèn mọn ngươi còn không bằng đấy!

Mắng xong, Phi Vũ giậm chân bỏ đi, Phi Âm nhìn theo, trong lòng cay nghiệt:

– Thằng nhóc khốn kiếp! Đừng để tao gặp lại mày!

Tứ Linh Hội Tụ, đây không phải một cuộc thi, cũng không phải một cuộc họp mặt thông thường, mà là một ngày giỗ tổ chung cho toàn bộ con dân của bốn tộc. Gọi là giỗ tổ nhưng thực ra ngày lễ này 40 năm mới diễn ra một lần, ngoài là dịp cúng bái tổ tiên, gặp mặt bạn bè, còn là cơ hội cho các nhân tài trẻ tuổi của bốn tộc xông pha tìm kiếm kỳ ngộ.

Thời điểm này, mọi hướng ra đảo Cát Bà, nơi diễn ra buổi lễ bị kiểm soát nghiêm ngặt, vì tránh tra khảo phiền phức nên Dương được Hồng Ảnh trực tiếp đưa ra đảo. Sau khi từ biệt Hồng Ảnh và Bảo Ngọc, Dương mới tự tiến vào trung tâm đảo, nơi diễn ra buổi lễ.

Giữa đảo là một đài tưởng niệm khổng lồ khắc hình tứ linh Long – Lân – Quy – Phụng, trước tượng đài đặt một bàn thờ nhang khói nghi ngút.

Người đến không đông, chỉ có hai nhóm, một nhóm vài người mà Dương dựa vào Google để biết đấy là người của Quy tộc, đến từ vùng rừng núi Bắc bộ, nhóm còn lại chính là Long tộc, gồm tộc trưởng Long Thiên Đạo, tứ trưởng lão Long Thiên Hùng, cả Long Ngạo cùng vài người trẻ tuổi khác.

Nhưng khiến Dương quan tâm là sự xuất hiện của Long Chúc Băng, bốn năm trôi qua, cô bé ngày nào đã trở thành một thiếu nữ tuổi hai mươi hoa nhường nguyệt thẹn, trông rất giống Diễm dù gương mặt vẫn giữ nét lạnh lùng.

Lúc này tộc trưởng Long tộc và tộc trưởng Quy tộc đang trò chuyện, những người khác cũng sôi nổi bàn tán về sự kiện lâu năm mới có, không ai để ý Dương đang đứng một mình trong rừng cây phía xa. Chỉ có Long Chúc Băng lãnh cảm vô tình nhìn lướt qua rồi dừng lại…

Bốn năm, hắn không còn là thằng nhóc 13 tuổi ngày nào, nhưng nàng vẫn lập tức nhận ra. Trên đôi mắt đẹp băng lãnh thoảng qua nét rung động.

Dương mỉm cười như để khẳng định cho Long Chúc Băng rằng đây chính là hắn, nhưng vội nấp đi khi thấy Long Ngạo tò mò nhìn theo hướng Băng đang nhìn.

– Sao vậy cô Băng? – Long Ngạo hỏi.

– Không có gì… – Long Chúc Băng đáp hờ hững.

Long Ngạo không hỏi gì thêm, bởi vì khi đó có một đoàn người tiến đến, chính là đoàn người của Kỳ Lân tộc và Phượng Hoàng tộc.

Bốn vị tộc trưởng chào nhau, tay bắt mặt mừng, hỏi thăm sức khỏe. Đang chăm chú hóng chuyện, Dương chợt nghe từ phía sau có tiếng người:

– Vào với ông nội ngươi đi, ta đứng ở đây được rồi!

Dương nhìn lại, vừa hay Sùng Hạo và Thủy Quỳnh từ sau một tán cây rậm rạp bước ra, chạm mặt.

– Là ngươi!

Dương và Sùng Hạo cùng thốt lên, ngay sau đó, Sùng Hạo nhanh như chớp lấy Thuận Thiên kiếm ra thi triển thế tấn công hướng về Dương và nói:

– So tài đi!

Dương trợn mắt:

– Cái gì vậy má… Ta với ngươi có thù oán gì sao?

Sùng Hạo kiếm dài giương ra, mặt nóng bừng hiếu chiến đáp:

– Không có! Chỉ là ta muốn so tài với ngươi! Nhanh lên sắp nhịn không nổi rồi!

– Rồi rồi… Ta thua, ta thua!
Dương cười khổ giơ hai tay lên đầu hàng, đùa chứ chưa biết cái Tứ linh hội tụ là thế nào, đánh với thằng điên này xong thì còn làm ăn gì được nữa!

Sùng Hạo nhíu mày, Dương còn tưởng hắn sẽ phản đối vụ đầu hàng, nhưng nào ngờ Sùng Hạo lại gật đầu:

– Vậy ta thắng một ván! Lần trước ta thua nên giờ là hòa.

Nhưng sau đó hắn nói thêm:

– Giờ đánh ván khác để phân định thắng bại!

– Quỳ! Ngươi bị điên sao? – Dương bó tay đáp.

Thủy Quỳnh xinh xắn đứng tròn mắt một hồi, quen Sùng Hạo đã lâu, biết hắn là tên cuồng chiến nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn hấp tấp như vậy, còn chưa chào hỏi đã đòi xông vào đánh người ta.

Thủy Quỳnh khều Sùng Hạo và hỏi:

– Sùng Hạo! Người này là… Hắc Vũ Tiên Long – Võ Phi Dương đúng không?

Sùng Hạo gật đầu, kiếm vẫn còn giương ra như muốn thọc cho Dương một lỗ.

Dương thấy gái xinh là sáng mắt, nổi máu dê lân la làm quen:

– Úi. Tiểu thư xinh đẹp biết ta sao? Còn nàng tên là gì?

Thủy Quỳnh có phần không thích kiểu làm quen màu mè của Dương, nhưng nổi ý định chọc ghen Sùng Hạo nên ra vẻ e thẹn đáp:

– Ta tên là Mai Thủy Quỳnh. Nghe chuyện ngươi một đòn đánh bại Sùng Hạo đã lâu, thật là hâm mộ…

Vừa nói Thủy Quỳnh vừa liếc qua Sùng Hạo, chỉ thấy mặt hắn chăm chú nhìn Dương, tựa như thế giới này đối với hắn chỉ có Dương là tất cả. Nếu không phải cảm nhận được chiến ý mãnh liệt thì Thủy Quỳnh còn tưởng Sùng Hạo là một tên bê đê…

Trong lúc Dương còn không biết bắt chuyện thế nào, từ phía tượng đài vang lên tiếng của tộc trưởng Long Thiên Đạo kêu gọi mọi người trật tự, báo hiệu nghi lễ bắt đầu.

Sùng Hạo cũng thôi hiếu chiến, cất kiếm và nói với Thủy Quỳnh:

– Vào đấy với tộc của ngươi đi!

Thủy Quỳnh đáp:

– Ngươi không vào ta cũng không vào.

Dương gật gù:

– Hóa ra cũng có người giống ta…

Sùng Hạo cũng gật gù, tuy tình huống khác nhau, Dương không muốn vào vì bị xua đuổi, còn Sùng Hạo đơn giản vì không thích Long tộc hiện tại, nhưng cũng không tránh khỏi sự đồng cảm.

Nghi thức diễn ra khá giống những lễ thờ thần cúng phật trong thế giới của Dương, sau khi cả đoàn quỳ xuống lạy bốn lạy trước tượng đài tứ linh, bốn vị tộc trưởng đứng dậy và tiến đến bốn phía tượng đài.

Bốn vị tộc trưởng thành tâm cúi đầu, tay đặt vào tim, miệng cùng lẩm nhẩm cầu nguyện điều gì đó, lúc này Dương mới để ý thấy bốn góc chân tượng đài có đính bốn viên ngọc.

Sau khi cầu khẩn, tộc trưởng Long Thiên Đạo lấy ra một con dao găm có cán hình đầu rồng, giơ bàn tay ra trước viên ngọc đính ở góc chân tượng đài và thành kính nói:

– Con là Long Thiên Đạo, tộc trưởng hiện tại của Long tộc, xin nguyện hiến tế dòng máu của mình để thỉnh gọi vong linh tổ tiên Long tộc, khai mở Long Môn!

Nói xong, Long Thiên Đạo dùng dao gắm cắt vào tay mình, cho dòng máu rồng của ông chảy xuống thấm vào viên ngọc.

Sau khi hút một lượng máu của Long Thiên Đạo, viên ngọc tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ như khẳng định rằng lời thỉnh cầu của Long Thiên Đạo đã được đáp ứng. Tiếp sau đó, phần tượng rồng trên tượng đài đột nhiên chuyển động tựa như sống dậy, từ tượng đá hóa thành rồng vàng sống động như thật, miệng rồng vàng há lên trời, phun ra một cột sáng vàng rực cao vút.

Tiếp đến, tộc trưởng Kỳ Lân tộc cũng cầm một con dao găm cán hình đầu kỳ lân, thực hiện lời thỉnh cầu tương tự:

– Con là Trần Phi Lân, tộc trưởng hiện tại của Kỳ Lân tộc, xin nguyện hiến tế dòng máu Kỳ Lân để thỉnh gọi vong linh tổ tiên Kỳ Lân tộc, khai mở Lân Môn!

Tượng Kỳ Lân cũng chuyển động, hóa thành một con Kỳ Lân oai vệ màu xanh lá, Kỳ Lân cũng ngửa mặt gầm to rồi phun lên trời một cột sáng màu xanh lá.

Sau đó là tộc trưởng Quy tộc Mai Không Chương, tượng Quy linh hóa thành một con rùa hiền lành phun ra một cột sáng màu xanh lam. Cuối cùng là nữ tộc trưởng của tộc Phượng Hoàng, Hoàng Phi Vân, bà cũng thực hiện tương tự và bức tượng Phượng Hoàng hóa thành một con Phượng Hoàng lửa rực rỡ, phun một cột sáng đỏ lên trời.

Khi Phượng Hoàng thức tỉnh cũng là khi tứ linh hội tụ, bốn cột sáng phóng lớn rồi hòa vào thành một cột sáng duy nhất.

Bốn vị tộc trưởng đồng thanh hô to:

– Tứ linh hội tụ…

– Long Phụng chủ thiên…

– Lân Quy trấn địa…

– Mở tứ linh môn!

Long – Lân – Quy – Phụng đồng loại chuyển động, tượng Lân và Quy đứng sang hai bên chân tượng đài, tượng Long cuộn mình rồi đáp trên mai tượng Quy, tượng Phụng lượn một vòng và đáp trên lưng tượng Lân, cả bốn kết hợp tạo thành hình một cánh cổng lớn.

Cảnh tượng hoành tráng khiến đám người trẻ ồ lên xôn xao, buộc Long Thiên Đạo phải hô to:

– Trật tự! Tiếp theo, mời tất cả thành viên dưới ba mươi tuổi của bốn tộc xếp hàng khảo nghiệm tư cách tiến vào Tứ linh môn!

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200