12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 121
Phần 121

Dương và Hoài Bão đã tiến đến gần Xương Cuồng, trước mặt bọn hắn là một mảnh đất trống nhìn như bị ai đó cày xới, ở giữa là một thân cây to lớn như một tòa nhà cao tầng, tuy to lớn đến khổng lồ nhưng cây không còn lại bất kỳ chiếc lá nào, hoàn toàn héo khô, bởi vì thân xác Xương Cuồng vốn đã chết, chỉ còn lại tàn hồn điều khiển thể xác khốc khô.

Tuy chỉ còn là một thân cây chết nhưng đủ khiến Dương hoàn toàn choán ngợp, hắn có cảm tưởng như mình chỉ là một con kiến nhỏ bé trước siêu cổ thụ này.

– Lại có kẻ đến? Các ngươi háo hức muốn làm vật tế cho bổn thần đến vậy sao?

Một giọng nói âm u vang vọng vang ra, khiến Dương cảm thấy ớn lạnh cả xương sống.

Sau đó, từ dưới mảnh đất bị cày xới quanh thân cây có thứ gì đó như đang chuyển động, rồi một thứ trồi lên ngay trước mặt Dương và Hoài Bão, là một chiếc rễ cây của Xương Cuồng, nhưng phần đầu chiếc rễ này có hình dạng giống hệt một con mắt đang nhắm.

Con mắt gỗ này là dùng để quan sát thay vì chỉ dùng linh lực cảm nhận, con mắt mở ra nhìn Dương rồi nhìn sang Hoài Bão, sau đó giọng của Xương Cuồng lại vang vọng:

– Lại là mày! Tự đến nạp mạng sao?

Hoài Bão không đáp, hắn và Dương đồng thời rút kiếm, Dương cấp tốc vung Đại Lôi kiếm chém đứt đôi con mắt gớm ghiếc rồi hô to:

– Tấn công!

Sau tiếng hô, Dương và Hoài Bão đồng loạt xông vào, cũng là lúc những chiếc rễ hung tợn từ dưới đất trồi lên quất tới tấp vào Dương và Bão. Mỗi người một bên, Dương và Bão cùng vung kiếm chém đứt những đoạn rể kinh tởm để tìm đường tiếp cận thân cây.

Sau khi bị Xương Cuồng cho ăn hành đến ngập họng, kết hợp với kinh nghiệm của sư phụ, Hoài Bão đã đúc kết biện pháp tiêu diệt Xương Cuồng.

Đầu tiên là phải vượt qua cánh đồng rể cây nguy hiểm cứ chực chờ quất, đâm tới tấp vào kẻ xâm nhập. Nếu là ở thời kỳ Xương Cuồng còn mạnh mẽ, Dương và Hoài Bão thò đầu vào là chết ngay lập tức, nhưng hiện tại Xương Cuồng bị áp chế đến cùng cực, hắn không muốn lãng phí chút Thần lực còn sót lại nên chỉ đưa linh lực bình thường vào những chiếc rễ này để tấn công đùa bỡn với con mồi, trừ trường hợp cảm thấy bị uy hiếp, hắn mới miễn cưỡng tiêu tốn thần lực. Lần trước Hoài Bão cũng chưa kịp dùng đến Thần – Ma lực của hai tàn hồn trong cơ thể mình, chứ nếu dùng thì có lẽ đã bị Xương Cuồng mạnh tay diệt trừ.

Nhưng dù không có Thần lực thì Xương Cuồng cũng có thể hành hạ Dương và Bão lên bờ xuống ruộng, tiếng xẹt điện của Đại Lôi tiên kiếm, tiếng xé gió của Truy Phong thánh kiếm đôi lúc bị tiếng roi quất chát chúa lấn át, lúc ấy thì Dương và Hoài Bão lại phải lùi bước, trên người mỗi tên đều xuất hiện thương tích. Khoảng cách đến gốc cây chỉ vài chục mét hóa ra lại xa đến vời vợi.

– Hai thằng nhãi ranh, mục đích chúng mày vào đây chỉ để làm trò cho ta giải trí thôi à?

Xương Cuồng nói như cười cợt, hiện tại gã chỉ dùng loại rể nhỏ và đưa vào lượng linh lực yếu hơn cấp độ của Dương cùng Hoài Bão, lấy số lượng đánh chất lượng.

Trong thái độ chiến đấu như đùa giỡn của Xương Cuồng, Dương và Hoài Bão chật vật tiến được nữa đường, khoảng cách đến thân cây đã rất gần, và mục tiêu tiếp theo chính là phá hủy lớp vỏ cây.

Trong lúc chém đứt những sợi rể cây hung hăng như một bầy mãng xà, lưỡi Truy Phong kiếm của Hoài Bão bắt đầu ngưng tụ thật nhiều Phong linh lực, còn trên kiếm của Dương cũng bắt đầu bắn ra những tia Hắc ma đế lôi, đồng thời Hắc kim thành khải cũng tụ vào chân Dương.

Khi đã tụ đủ lực, Hoài Bão liếc sang Dương, cả hai cùng gật đầu, sau đó Hoài Bão hô:

– Lên!

Lập tức, Dương vận Ngự lôi thuật phóng vút đến thân cây, đồng thời, Hoài Bão vung kiếm chém bốn lần liên tiếp theo bốn tư thế khác nhau.

Xương Cuồng bị bất ngờ, nhưng vẫn kịp đưa rễ cây xông tới định cản đường Dương, nhưng bốn đường kiếm của Hoài Bão cũng vừa lúc chém tới, tạo thành một hình tứ giác vây Dương ở giữa, cắt đứt bọn rễ cây cản đường.

Dương thoắt cái đã tiếp cận gốc cây, Hắc ma đế lôi bùng phát mạnh mẽ trên mũi nhọn của Đại Lôi kiếm, đâm thẳng vào lớp vỏ cây.

Xoẹt xoẹt!

Dù cố gắng nhưng rõ ràng Đại Lôi kiếm không thể xuyên phá lớp vỏ cây.

Xương Cuồng cười lạnh:

– Mày muốn gãi ngứa cho tao sao? Thằng oắt con!

Lúc Xương Cuồng đang nói, từ dưới mặt đất, một chiếc rễ có kích thước gấp mấy lần các rễ cây hiện tại từ dưới đất trồi lên, đâm thẳng vào người Dương. Chiếc rễ này mạnh đến cấp Linh Tướng, Xương Cuồng tin chắc Dương và Hoài Bão không thể chống đỡ.

Xoẹt!

Nhưng, một đường kiếm gió chém đến cắt đứt đoạn rễ ngay khi nó vừa trồi đầu lên khỏi mặt đất, chính là Hoài Bão trong hình thái Vô Sắc Tiên Vũ.

– Tiên hóa?

Xương Cuồng ngạc nhiên, lần trước Hoài Bão chưa kịp dùng đến bài tẩy đã bị ăn hành, nhưng nhờ vậy mà tạo ra bất ngờ cho Xương Cuồng.

Chưa hết, một tiếng rầm vang lên, Xương Cuồng hú lên đau đớn rồi mới nhận thức được chuyện gì vừa xảy ra, chính là Dương vừa Tiên Long hóa rồi cấp tốc tung một đòn Huyết hỏa cuồng vào lớp vỏ cây.

– Huyết ảnh yêu hỏa? Khốn nạn!

Gặp phải thứ bản thân căm ghét nhất trên đời, Xương Cuồng tức gận gầm lên, Dương và Hoài Bão đắc thủ liền lui ra, nhưng lại vướng vào những đợt rễ cây mạnh hơn xa lúc trước…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200