12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 47
Phần 47

Khi Dương tỉnh dậy thì hòn đảo nhỏ đã chìm trong màn đêm, cơ thể hắn trần trụi trong hình người, Mộng đã đi dạy, còn Lệ đang nằm ngay bên cạnh hắn.

“Ba năm qua ngươi bị bắt đi đâu?” Thấy Dương tỉnh giấc, Lệ khẽ hỏi.

“Ta bị giam lỏng trong một linh cảnh, phải tự vất vả kiếm ăn…” Dương bốc phét để tranh thủ lòng cảm thương của người đẹp, bỏ hẳn chi tiết hắn thường dụ dỗ Bảo Ngọc kiếm ăn nuôi mình.

“Khi nghe nói kẻ bắt ngươi là một Chúa Tể, ta đã rất lo… Ta đã tự tìm về nhà ngươi để báo tin cho Diễm, nhưng mà…”

“Nhưng sao?”

“Diễm… đã trở về Long thành từ khi ngươi mới nhập học…”

“Không thể nào!” Dương trợn mắt khó tin, từ trước khi bị bắt cóc, hắn vẫn thường hỏi Google về thông tin của Diễm, và thường nhận được kết quả ngắn ngủn: “Diễm ở nhà”, còn từ khi bị giam trong linh cảnh, Google dường như cũng bị cách ly nên không giải đáp cho dương về những thông tin diễn ra sau khi hắn bị bắt. Nhưng Lệ lừa hắn để làm gì? Hay Google lừa hắn để làm gì?

“Hoặc ý của Google nói Long cung chính là nhà Diễm!” Dương nghĩ thầm.

“Vậy mẹ có biết ta bị bắt cóc không?” Dẹp nghi vấn sang một bên, Dương hỏi Lệ.

“Có lẽ không… Long thành cách ly với đất liền nên ít khi nhận thông tin từ đây, có lẽ Diễm nghĩ ngươi đang học, khi ngươi tốt nghiệp nàng sẽ trở về đón ngươi thôi…” Lệ thông minh sắc sảo, giấu diếm nhiều chuyện nhưng nét mặt không chút biến chuyển, nàng biết nếu nói thật chuyện Diễm bị bắt về trị tội thì chỉ làm Dương lo lắng chứ không cứu vãn được gì.

“Ừ, có lẽ nàng buồn nên về nhà chơi thôi…” Dương gật gù, nghĩ đến Diễm lại nghĩ đến Băng, chắc hai nàng đang sống vui vẻ ở Long thành.

Lệ đổi chủ đề: “Còn tên Chúa Tể kia là ai? Có phải…”

“Hắn tên Hải Hạ, Hải Dưới gì đó… Hắn cứ đòi giết ta bằng được… ghen từ đời ông nội ghen sang ta hay sao ấy…”

Lệ thở dài, lúc tai nạn của Phi Thiên xảy ra, nàng đang chuẩn bị hạ sanh My nên không biết rõ bằng Diễm, cũng không dám hỏi Diễm vì mỗi lần nghĩ đến là lại thấy đau thương.

“Hắn còn sống không?”

“Còn! Ông Đại Nhật đánh thắng hắn, nhưng Nữ Thần Tử Vong lại… thức dậy, đuổi cả đám ai về nhà nấy!”

“Thức dậy là sao? Mà sao hắn bắt được ngươi lại giam 3 năm không giết? Huyết nguyệt! Là do lời nguyền đó!”

“Lời nguyền gì?” Dương thắc mắc.

“Nữ Thần Tử Vong mắc phải một lời nguyền, khiến nàng ngủ say vĩnh viễn, trừ khi…” Nói đến đây, Lệ liếc Dương với ánh mắt lạ lùng thâm thúy: “… trừ khi có tinh dịch của một bán tiên tưới vào tử cung nàng!”

“Hự!” Dương vỡ lẽ, hỏi sao thằng cha Hải Dưới cứ đòi thẻo dái hắn, vì vậy nên khi hắn hấp Tử Linh chính là vô tình giải trừ lời nguyền cho nàng, làm nàng tỉnh giấc!

“Nhưng sao phải đợi đến 3 năm?” Dương lại thắc mắc.

“Bởi vì đêm huyết nguyệt, tháng cô hồn là sinh nhật, cũng là thời điểm Nữ Thần Tử Vong hùng mạnh nhất, giúp tăng tỷ lệ thành công phá nguyền!” Lệ đáp.

Dương gật gù, trước đó hắn cũng thắc mắc nhưng liên quan đến Nữ Thần là tên Google cứ câm như hến.

Lệ lại hỏi: “Trong linh cảnh 3 năm cũng có ích cho ngươi nhỉ, đã đạt đến Linh Úy cấp 8 rồi!”

“Ừ linh lực trong đấy quả thật dồi dào, nhưng mà so với Hải Hạ thì vẫn không có sức chống cự…”

Dương nắm chặt nắm đấm, Hải Hạ vẫn còn đó, mà hắn thì không thể nào trốn mãi. Thế giới này pháp luật rất mong manh, nếu cứ yếu hèn thì không cách nào sống an nhàn, muốn an nhàn thì trước tiên ngươi phải xông pha!

Muốn làm giả kim thuật gia để an nhàn? Dương có một khối kiến thức khổng lồ từ Google, đến Thần Sư cũng không thể biết nhiều hơn hắn, nhưng càng tìm hiểu, Dương càng nhận ra bản thân đã quá ngu ngơ, chỉ kiến thức chưa đủ để ngươi chế tạo được Bảo Vật, còn phải mạo hiểm săn tìm nguyên liệu hiếm, phải ngày đêm lo lắng những kẻ tham lam giết người đoạt bảo. Tất cả đều cần 1 thứ: Thực lực!

Thấy mặt Dương trầm xuống, Lệ lại tìm chủ đề khác: “À! Gần đây nghe đồn có một bí cảnh xuất hiện, ngươi muốn đến xem thử không?”

Bí cảnh, chính là một dạng linh cảnh đặc biệt, thường là một hầm mộ, kho tàng, các công trình kiến trúc được các vị cao thủ xây dựng để yên nghỉ, hoặc cất giấu của cải, Bảo Vật quý hiếm, tuyệt học, bí kỹ… Bí cảnh thường bị phong ấn giấu kín, sau trăm năm, ngàn năm, sẽ có thời điểm phong ấn suy yếu, tạo ra kẻ hở cho người ta tiến vào săn của quý.

“Thôi lười lắm, mới về mà…” Dương uể oải nói.

“Vậy sao, ừ vậy thôi, ta tìm người khác đi với 2 đứa My – Nguyệt vậy…”

“Giỡn đấy, để ta đi cho!”

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200