12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 131
Phần 131

Rừng hoang sơ, vắng vẻ, một gã đàn ông vác một chiếc bao lớn trên vai băng rừng mà chạy, trên mặt lộ rõ nét phấn khích.

Chạy một lúc không ngừng nghỉ, người đàn ông tiến vào một khu vực trống trải hơn, ở giữa dựng một khu nhà đá lớn.

Khi gã đàn ông tiến đến thì trong nhà có hai gã đàn ông khác bước ra nhìn, thấy gã đàn ông vác cái bao lớn đang động đậy, một trong hai người hỏi:

– Lại có hàng! Mấy điểm đây anh Đại?

Tên Đại nhẹ nhàng đặt chiếc bao xuống, vừa thở dốc vừa phấn khích nói:

– Cực phẩm! Mười điểm trên mười tụi mày ơi, còn là cô dâu đang về nhà chồng nữa! Trúng mánh rồi!

Hai tên nghe thế, liền tò mò tiến đến xé toạc chiếc bao vải. Bên trong là một thiếu nữ đang bị trói tay bịt miệng, nàng tuổi 17, gương mặt xinh xắn được trang điểm không đậm nhưng vẫn rất hấp dẫn, trên người là bộ áo dài đỏ ôm sát cơ thể mảnh mai, một bộ áo cưới.

– Trời ơi cô dâu thiệt nè! Xinh bá cháy!

Một tên thốt lên, còn một tên cúi xuống kề mũi vào mặt cô gái.

Tên Đại quát:

– Thằng Nhị mày làm gì đó! Tao còn chưa đụng mà mày dám hôn à?

Nhị phân trần:

– Đâu có, em chỉ ngửi thôi, thơm phức luôn anh!

Cô gái bị trói chặt, miệng không thể kêu la, chỉ có đôi mắt đẹp giàn giụa nước mắt, nếu Dương ở đây, có lẽ hắn sẽ nhận ra cô dâu xấu số này chính là Lê Ly, người từng đến nhà hắn từ hôn.

Gã đàn ông còn lại tên Tam, liếm mép nhìn Lê Ly thèm thuồng, rồi ngẩng đầu hỏi Đại:

– Hàng ngon thế này mà sao anh bắt được hay vậy? Đừng nói…

Đại gãi đầu:

– Ờ… Trong đoàn đưa dâu có mấy thằng Linh Tá cấp cao, tao định xem mặt cô dâu chơi thôi, ai ngờ xinh quá thế là hốt luôn…

Nhị vỗ trán:

– Trời ạ… Chẳng phải giáo hội cấm anh để lộ thực lực ngoài khu vực này sao? Hôm nay sứ giả đến đấy, làm sao mà giải thích!

Tên Tam hiến kế:

– Hay là… giấu con bé này đi, để anh em mình xài thôi, khỏi giao nộp?

– Ý hay! Đem nó xuống hầm!

Tam định bế Lê Ly lên, nhưng chợt có một âm thanh lành lạnh phát ra làm cả ba tên bắt cóc giật bắn mình:

– Làm trái quy định, gây ảnh hưởng đến hành tung của bổn giáo, lại còn dám dối gạt sứ giả?

Bị bắt tại trận, ba tên bắt cóc hoảng hồn nhìn về hướng nguồn âm, thấy một người đàn ông ốm yếu, khoác áo choàng xám trùm kín đầu, liền run rẫy quỳ xuống, đồng thanh nói:

– Thuộc hạ biết tội, xin tự nhận trách nhiệm!

Gã sứ giả gật gù:

– Tội này buộc phải xử lý nghiêm!

Vừa nói xong thì trong nhà có tiếng chuông ngân vang.

Gã sứ giả nói:

– Có người xâm nhập kết giới! Các ngươi tự giải quyết đi! – Nói xong, gã phóng đi mất hút.

Sứ giả Kinh Nguyệt giáo đi mất, ba tên Đại, Nhị, Tam đang khúm núm liền lấy lại vẻ hùng hổ ngày thường. Đại nhếch miệng:

– Chắc lại là bọn công an huyện đến điều tra, vẫn theo cách cũ, giết không tha!

– Rõ!

Hai tên Nhị, Tam vừa hô thì chợt có ba tia sáng màu vàng nhạt bắn thẳng về phía ba tên, Đại và Tam tránh sang bên, riêng Nhị vừa né tránh vừa vận lực chưởng một quả cầu lửa về phía bụi cây phát ra ba tia sáng.

Bụi cây bốc cháy, Như Nguyệt nhanh thoăn thoắt lao đi như một vệt sáng vàng, chiếc vòng tay của nàng tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, sau đó trên tay nàng đột nhiên hiện ra ba mũi kim dài, ba mũi kim này tỏa sáng rồi được Như Nguyệt ném về phía bọn Đại.

Cả ba tên lại né được, Như Nguyệt lần nữa đổi hướng, vừa chạy vừa ném kim liên tục vào bọn Đại, Nhị, Tam, khiến Nhị và Tam bị cắm vài kim trên cơ thể.

Tam rên lên:

– Ui da! Bảo Vật gì mà lợi hại quá vậy!

Đại đáp:

– Dường như là Tiên Bảo cao cấp dạng ám khí…

Đang nói thì một mũi kim bay đến, gã Đại liền vận linh lực phòng ngự, dù vậy vẫn bị mũi kim xuyên qua, chỉ đến khi gần chạm da hắn mới dừng lại rồi tan biến, Đại ngạc nhiên:

– Không, là Thánh Bảo hạ cấp!

– Thánh Bảo hạ cấp? Từ khi nào mà cảnh sát được tranh bị Thánh Bảo?

Đại nhếch mép:

– Bắt lại thì biết thôi! Chỉ là Linh Tá cấp 1 mà cũng dám to gan đột nhập nơi này, chống lưng cũng không nhỏ…

Nói là làm, tên Đại vốn đang biểu hiện ra Linh Tá cấp độ 3, đột nhiên bùng phát mạnh mẽ làm không khí xung quanh trở nên lạnh giá.

Đại giơ tay ra, nhắm vào khoảng đất mà hắn đoán rằng Như Nguyệt đang đổi vị trí liên lục kia sẽ đạp xuống, miệng hô to:

– Kết!

Tiếng hô vừa dứt cũng là lúc chân Như Nguyệt chạm đúng vào vị trí Đại nhắm tới, kết quả là chân nàng bị đóng một lớp băng dày không thể di chuyển, sau đó hai tay nàng cũng bị đóng băng. Cũng may cho Nguyệt, Đại còn chưa dùng toàn lực, nếu không chân nàng có lẽ đã trở thành băng đá thật sự vì chênh lệch thực lực, và lúc này Nguyệt cũng nhận ra rằng, Đại không phải Linh Tá cấp 3 như vẻ ngoài, mà là… Linh Vương!

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200