12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Tác giả: Slaydark">Tác giả Slaydark | 200 chương | Hoàn thành
Chương 1

Bạn đang đọc Quyển 1, xem thêm các Quyển khác trong bộ “12 nữ thần” tại đây:


Căn nhà hai tầng đã cũ kĩ và tối om, đó là nhà của lão Dương, một lão già thích ve vãn gái trẻ và thường trộm đồ lót những bà hàng xóm. Vì tính cách bẩn bựa mà đến 69 tuổi rồi lão vẫn độc thân vui tính.

Tầng lầu của tòa nhà, phòng lão Dương là nơi duy nhất có ánh sáng, nguồn sáng là màn hình một tivi led 32 inch đang chiếu một bộ JAV cảnh 5 lão già đang sờ soạng một cô gái trẻ xinh xắn trần trụi. Lão Dương đeo tai nghe nhưng lão bật âm thanh lớn đến nỗi dù có tiếng máy bay ầm ầm ập tới, ngoài đường người người nháo nhào la hét thất thanh mà lão chẳng hề nghe thấy, chỉ chăm chăm vừa xem sex vừa quay tay.

RẦM!

Chiếc máy bay đâm thẳng vào nhà lão Dương, lão chết tươi.

Linh hồn lão Dương bay xuyên thời gian rồi nhập vào một người trung niên.

“DÂM TẶC! CHÉM CHẾT MẸ NÓ ĐI!”

“THẺO DÁI NÓ! DÁM HIẾP DÂM TIỂU THƯ NHÀ LÀNH!”

Trước mắt lão Dương là một khoảng sân rộng với hàng trăm người ăn mặc như cosplay cổ trang đang đứng hô hào phẫn nộ, hình như là nhằm về phía lão. Lúc này lão Dương mới phát hiện tay mình bị trói chặt, chân thì quỳ trên sàn gỗ không thể nhúc nhích.

Phập một cái, cảnh vật trước mắt lão Dương chợt nghiêng ngã rồi tối dần, đầu lão bay lìa khỏi cổ.

“ĐẬU MÓA CHỜ TAO HIẾP LẠI RỒI HÃY CHÉM!” Dương quát lên, tim đập như điên, thở hỗn hển vì sốc. Dương nhận ra mình đang nằm ngửa dưới mặt đất, phía trên là một vách đá dựng đứng cao chót vót.

“Gì nữa đây?” Dương tự hỏi, nhưng chợt nhận ra giọng mình trong trẻo khác thường, gã ngước đầu lên nhìn thân thể mình, không còn là thân thể một lão già 69 tuổi nữa mà là cơ thể nhỏ nhắn trắng trẻo của một đứa nhóc 13 tuổi, lão giơ bàn tay lên xem, một bàn tay non nớt trắng trẻo như tay thiếu nữ khiến lão không khỏi cởi quần ra xem rồi thở phào vì thấy mình có dương vật.

Dương bắt đầu mường tượng lại thảm kịch của mình, đang xem Jav thì ầm một cái trước mắt tối đen, khi mở mắt ra lần nữa thì bị chửi là dâm tặc, trời đất nghiêng ngả rồi lại tối đen, lần nữa tỉnh lại thì thấy mình là một thằng nhóc 13 tuổi.

“Đây chẳng phải là chuyển thế sao? Hay là xuyên không?” Dương thầm hỏi, tuy già nua nhưng kiến thức về truyện thì hắn không thua gì giới trẻ.

“Đây là xuyên không nhập thể, chủ thể là một thiếu gia 13 tuổi tên Võ Phi Dương.”

“Cùng tên?” Dương gật gù, hắn cũng tên Dương nhưng không phải Phi Dương. “Mà ai nói vậy?” Dương sực phát hiện giọng nói đều đều này phát ra từ trong đầu gã.

“Google!” Giọng đều đều vô cảm đáp lại.

“Google?” Dương trợn mắt.

Như hiểu thắc mắc của Dương, giọng đều đều lại phát ra trong đầu gã: “Google là một Bảo Vật, lưu trữ mọi thông tin của thế giới này. Ai có được Google sẽ là chủ nhân của những tri thức đó.”

“Bảo Vật? Thế làm sao mà tao có được?” Dương nhíu mày tự hỏi, sau đó một cảnh tượng như phim 3D hiện ra trong não hắn, trong cảnh là một thằng nhỏ đang rơi từ cao xuống, tay chân nó điên cuồng vỗ mạnh như tập bay, nước mắt giàn giụa, đái cả ra quần (lúc này Dương sờ xuống đáy quần, quả nhiên còn ướt).

Thằng nhỏ rơi xuống đến gần mặt đất, đột nhiên có một tia sáng khác vụt đến khoảng không phía dưới thẳng nhỏ, một cái lồng sáng mờ ảo hiện ra rồi vỡ tan vì bị tia sáng kia đâm vào, lộ ra một quả cầu ánh sáng nhỏ trong suốt như thủy tinh đang lơ lửng, tia sáng bắn thẳng vào quả cầu, rồi thằng nhỏ mới rơi xuống, quả cầu tan vào người thằng nhỏ, giữ nó lơ lửng rồi hạ xuống mặt đất.

Não Dương tiếp nhận tri thức từ Google, gã hiểu ra quả cầu thủy tinh chính là bảo vật Google được giấu trong một cái lồng ma thuật vô hình, tia sáng như sao băng chính là linh hồn Dương bay đến, phá tan cái lồng và nhập vào Google, đồng thời chiếm luôn thân xác của thằng nhóc Võ Phi Dương.

“Đây là đâu?” Dương thầm hỏi. Một luồng thông tin mới lại truyền vào não hắn, hóa thành một phần kiến thức của hắn.

Trong phần kiến thức này, Dương biết đây là đất nước Việt Nam năm 2016, nhưng ở một thế giới khác, địa hình có khác so với Việt Nam của hắn nhưng địa danh thì nhiều nơi tương đồng. Còn cái nơi hắn đang ở là một cái vực sâu thuộc rừng Cát Tiên, cái xác hắn nhập vào là Võ Phi Dương, một thiếu gia 13 tuổi được mẹ cho đi du lịch trước khi nhập học, sáng sớm, Phi Dương ra bờ vực đứng đái rồi bị gió mạnh thổi bay luôn xuống vực.

“Thiếu gia!”

“Con trai của mẹ!”

Đột nhiên có tiếng gọi từ xa, Dương quay đầu nhìn thì thấy một nhóm người cầm đước tiến đến, trong đó có một cô gái xinh đẹp quyến rũ khiến Dương nhìn lác cả mắt, nàng nước mắt ràn rụa chạy đến ôm chầm lấy hắn, khiến hai bầu vú to tròn đồ sộ của nàng mềm mại ép vào ngực hắn.

“Ơn trời, con trai của mẹ có sao không?” Ôm chặt Dương vào lòng, nàng hỏi.

“D… dạ… c… con không sao…”
Dương đáp, tay nó vòng qua ôm lấy eo nàng, ngực nàng rất to, nhưng eo lại rất thon gọn khiến Dương thích mê, lại thêm từng đợt hương thơm quyến rũ từ nàng lan vào mũi làm hắn say đắm. “Đây là mẹ mình sao? Đem đè ra chịch thì sướng thôi rồi!” Dương cười thầm dâm dê.

Lúc này Google trong đầu Dương lại lên tiếng: “Diễm phu nhân, 30 tuổi, xinh đẹp quyến rũ, tính nết lẳng lơ, là mẹ ruột của thiếu gia Võ Phi Dương, rất nuông chiều con trai. Sở thích: Trym!”

“Đệt! Trúng mánh!” Dương cười khoái trá, sau hai lần chết nhọ thì hắn cũng được nhập vào một thằng con trời, nhìn mẹ thương hắn như vầy, lại vừa mém chết thì Dương tin chỉ cần vòi vĩnh là kiểu gì nàng cũng sẽ chiều lòng hắn.

“Con trai nói cho mẹ nghe, tại sao con lại nhảy vực? Mẹ ép con lấy tiểu thư Lê Ly làm con không thích hả?” Diễm còn tưởng con trai mình nhảy vực tự tử nên ôm ấp an ủi nó.

“Lại còn lấy vợ, mới 13 tuổi mà, vô mánh!” Dương nghĩ thầm, với kinh nghiệm 50 năm xem sex, gã bắt đầu bày mưu.

“Không phải… con…” Dương úp mặt vào ngực mẹ, hắn phát hiện nàng không mặc áo lót vì cảm nhận được đầu ti nàng cọ vào mặt mình.

“Con sao?”

“Con thích người khác…” Dương ngước lên nhìn gương mặt xin đẹp của mẹ, mắt hắn rưng rưng.

“Con thích ai, nói mẹ nghe, mẹ cưới cho!”

“Người này con không cưới được…”

“Sao lại không, ai dám chê cục cưng của mẹ?”

Dương ôm eo mẹ chặt hơn, úp mặt vào ngực nàng ra vẻ xấu hổ.

“Ai nào… nói mẹ nghe…”

“Con… thích… Con yêu mẹ!” Dương nói thì thầm, làm Diễm bất ngờ thẹn đỏ cả mặt.

“Thôi mình về đi con, trời sắp tối rồi.” Diễm khẽ nói.

Lên khỏi vực, Diễm dẫn Dương về lều, kéo nó vào trong.

“Con trai nói lại cho mẹ nghe xem, con thích ai?” Diễm nắm tay con trai và hỏi.

“Con yêu mẹ! Con muốn cưới mẹ làm vợ!”

Dương cứ tưởng mẹ nó sẽ bất ngờ và khuyên giải, nhưng nàng chỉ cúi mặt thẹn thùng đáp: “Đúng là cha nào con nấy!”

Thấy Dương trợn mắt khó hiểu, Diễm giải thích thêm: “Hồi xưa cha con và bà nội vẫn thường…”

“Vậy con được….” Dương mừng rỡ.

Diễm cúi mặt ngượng ngùng: “Ừ… Nhưng mẹ không cưới con đâu, mẹ chỉ… dạy con để sau này… với vợ thôi…”

“Cũng được.” Dương gật đầu rồi nhào tới ôm lấy Diễm.

“Này! Ai nói là làm bây giờ hả? Thả mẹ ra!” Diễm tránh né, nhưng môi nàng liền bị môi Dương áp vào.

Tuy không phải là mẹ của linh hồn mình nhưng Diễm là người sinh ra cơ thể mà Dương đang dùng nên gã cũng cảm nhận nàng là mẹ ruột mình, cảm giác hôn vào làn môi thơm nồng của mẹ ruột khiến Dương sướng đê mê.

“Uhm… Uhm…” Vốn tính lẳng lơ, Diễm dễ dàng bị con trai chinh phục, lưỡi nàng tiến ra liếm vào lưỡi con trai, nàng cũng tự cởi áo thả đôi gò bồng tròn trĩnh ra cho Dương nghịch phá.

“Hả? Có gì đó không đúng?” Đang sướng khoái nút lưỡi sờ vú mẹ, Dương chợt nhận ra vấn đề bất thường. Dù cảm giác rất kích thích nhưng dương vật của gã lại nằm im lìm không chút động tĩnh.

“Sao vậy con yêu?” Thấy Dương ngừng lại, Diễm hỏi.

Dương không đáp, hắn cho tay vào quần sờ thử dương vật mình, không chút cảm giác.

“Chẳng lẽ chưa dậy thì? Không đúng! Là…”

“Liệt dương!” Google đột ngột lên tiếng như để trêu tức.

Dương khóc không ra tiếng…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200