12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 93
Phần 93

Tứ linh môn, cánh cổng chỉ mở ra trong mỗi kỳ Tứ linh hội tụ bằng cách huyết tế, chính là mục tiêu của mọi thế hệ tứ linh tộc. Bên kia tứ linh môn là tổ địa của tứ linh tộc, một nơi thần bí, ẩn chứa bao nhiêu bí mật, bao nhiêu kho báu, bao nhiêu truyền thừa ngàn đời của tổ tiên, ai mà chẳng muốn được một lần xông pha khám phá?

Tất cả hơn 50 người, đều là những anh tài trẻ tuổi của tứ tộc cùng tiến ra xếp hàng, vừa háo hức vừa hồi họp chờ đợi kiểm tra tư cách.

Kiểm tra tư cách là một quá trình gần giống như cầu nguyện, mỗi người lần lượt tiến lên trước cánh cổng, thành kính chắp tay lên ngực nêu tên và chủng tộc, ngươi sẽ có tư cách tiến vào nếu bức tượng tổ tiên tộc của ngươi gầm lên, nếu ngươi là người Long tộc, tượng rồng vàng sẽ gầm lên, nếu là người Phụng tộc, tượng Phượng Hoàng sẽ hót lên, tiếng gầm hoặc hót càng to, tiềm năng của ngươi càng lớn.

Từng người một theo thứ tự xếp hàng tiến lên, đến 7 người khảo nghiệm mới xuất hiện một người đạt được tư cách với tiếng gầm khá nhỏ, là một thiên tài 24 tuổi của Kỳ Lân tộc.

Thêm vài người thì đến hai người mà Dương từng gặp qua, Trần Phi Âm 28 tuổi của Kỳ Lân tộc đắc thắng khi được thông qua nhưng vẫn nán lại chờ vợ sắp cưới của gã, là cô nàng Hoàng Phi Vũ của Phụng tộc, một tiếng Phượng Hoàng lãnh lót vang lên, cô nàng đắc ý vẫy tay chào người cùng tộc rồi cùng Phi Âm bước qua cổng.

Người thông qua tiếp theo là một gã to con nhưng trông rất hiền lành mà Dương nghe Thủy Quỳnh gọi là anh cả, rồi đến một anh chàng Phụng tộc ẻo lã.

Người thưa dần, những người bị loại buồn bã đứng ra ngoài xem người khác khảo nghiệm, mà cuối cùng là Long Chúc Băng và Long Ngạo, Long Chúc Băng đạt được tư cách với một tiếng rồng gầm khá to, nàng lén liếc qua phía rừng cây nơi Dương đứng rồi mới bước qua cổng.

Long Ngạo là người cuối cùng bước lên khảo nghiệm, người này nhận được một tiếng gầm thật to, to nhất trong buổi khảo nghiệm, khiến tộc trưởng Long Thiên Đạo không khỏi mỉm cười đắc ý.

– Mai Thủy Quỳnh, Sùng Hạo, và thanh niên kia nữa! Còn không ra đây khảo hạch, lấp ló đến bao giờ?

Một tiếng gọi làm bọn Dương, Sùng Hạo và Thủy Quỳnh giật bắn người, Long Ngạo đang định bước vào cổng, nghe tên Sùng Hạo cũng dừng lại.

Người nói chính là tộc trưởng Quy tộc, Mai Không Chương, linh lực cấp cao như ông thừa sức nhận ra linh lực cháu gái mình, không thấy nàng đâu nên thử dùng linh lực dò xét và đã phát hiện cả bọn từ sớm.

– Ông nội.
Thủy Quỳnh lè lưỡi bước ra, Sùng Hạo bất cần đời bước theo, Dương thấy thế cũng theo cùng.

– Sùng Hạo! Là Bạch Long Bá Vương Sùng Hạo?
Đám người Long tộc ngạc nhiên kinh hô, một kẻ mang Long thể bá vương thì ai mà không hâm mộ, ai mà không ghen tức.

Nhưng vẫn còn một người đi sau…

– Võ Phi Dương!
Là Long Ngạo lên tiếng, Sùng Hạo và Võ Phi Dương chính là hai kẻ Long Ngạo xem là đại địch bởi cả hai đều có Long thể bá vương mạnh hơn hắn.

– Võ Phi Dương, Sùng Hạo! Hai ngươi đến đây làm gì? – Tứ trưởng lão Long Thiên Hùng nói.

Sùng Hạo hừ lạnh:

– Không phải chuyện của ngươi!

Long Thiên Hùng quát:

– Không phải chuyện của ta? Nực cười! Đây là giỗ tổ của tứ linh tộc chúng ta, thứ máu lai không rõ nguồn gốc như hai ngươi có tư cách gì tiến vào?

Dương khịt mũi:

– Lắm mồm! Tư cách hay không đã có Tứ linh môn quyết định, tới lượt tên trưởng lão quèn như ngươi nói sao?

– Nói hay lắm!

Sùng Hạo tán thưởng, sau đó bất chấp bước lên trước cổng, không thèm thực hiện nghi lễ mà trực tiếp nói ngắn gọn cộc lốc:

– Ta là Sùng Hạo! Thỉnh các vị kiểm tra tư cách tiến vào Tứ linh môn!

Long Ngạo hừ lạnh:

– Tên vô học! Đến nghi thức hành lễ còn không có, tổ tiên nào chứng giám cho ngươi!

Nhưng ngay sau đó là một tiếng rồng gầm khủng khiếp, khiến đám thanh niên cùng bịt tai lại, đến cây cối cũng rung chuyển, to hơn nhiều so với Long Ngạo trước đó.

Sùng Hạo quay đầu lại, mặc kệ đám người tứ tộc, chỉ nhìn Dương và nói:

– Võ Phi Dương! Ta chờ ngươi trong đấy!

– Thôi khỏi! Ta tự đi một mình được rồi!
Dương cười khổ, kiểu nói của tên Sùng Hạo này rất dễ gây hiểu lầm mà…

– Sùng Hạo! Chờ ta!

Sùng Hạo bước vào, Thủy Quỳnh bực dọc gọi to rồi tiến lại thực hiện nghi lễ, cô nàng cũng nhận được tư cách từ tượng Quy linh.

Đám người tứ linh tộc còn đang chấn động trước tiếng gầm khủng khiếp dành cho Sùng Hạo thì Dương căng thẳng bước lên.

– Dừng lại! Riêng kẻ mang dòng máu tạp nham như ngươi thì không thể được! – Tứ trưởng lão Long Thiên Hùng quát.

Dương lạnh lùng liếc Long Thiên Hùng:

– Câm miệng!

– Mày muốn chết!

Long Thiên Hùng tức giận vô cùng, định xông tới giết Dương tại chỗ. Nhưng Dương đã đến trước Tứ linh môn, chưa kịp khai tên, không cần làm lễ, trước bao ánh mắt kinh ngạc phi thường, cả bốn tượng tứ linh đồng loạt gầm rống. Tiếng gầm, tiếng hót khủng khiếp đến nỗi mặt đất rung chuyển, cây cối xào xạc như gặp bão, chim thú, thậm chí vài người cấp bậc thấp chịu đựng không nổi lăn ra đất bất tỉnh.

Bốn vị tộc trưởng cùng kinh ngạc hô lên:

– Đây là chuyện gì?

Dương cũng không biết, chỉ cảm thấy bản thân đã có tư cách, liền bước qua cổng, không bị một chút cản trở nào.

Những người ở lại bao gồm cả Long Ngạo, mắt trợn mồm há, cả tứ linh cùng đồng thuận tuyệt đối, đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử!

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200