12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 32
Phần 32

Đội Nữ Thần, Phi Dương và đồng bọn xếp thành đội hình đã tập trước để chống đỡ trước sự bao vây của đàn linh thú, Dương cầm một cây ba ton phiên bản 2 thủ thế trong vòng bảo vệ của 4 đồng đội.

Cuộc thi không cấm việc dùng Bảo Vật nên Dương đã tranh thủ đưa cho Như Mộng vài bản thiết kế nhờ nàng và các giáo viên ngành giả kim trong học viện chế tạo cho cả đội sử dụng, ngoài ra còn một số Bảo Vật được học viện và thành chủ tài trợ.

Dương đứng giữa đội quan sát những con linh thú hung tợn đang lăm le gầm gừ, sau đó nhờ vào Google mà biết những ưu – khuyết điểm của từng loài để đưa ra biện pháp chiến đấu hợp lý nhất.

Hồng Đào đang chật vật đánh với một đàn sói lông vàng to gấp đôi sói thường.

“Nguyệt Ảnh Lang, điểm yếu nằm ở hình trăng bán nguyệt trên trán, chỗ đó không có linh lực phòng vệ.”

Nghe Dương nói, Hồng Đào tìm cách nhắm vào trán con sói đầu đàn, dùng linh bảo dạng kiếm đâm thẳng một nhát, quả nhiên con sói lớn lăn ra chết, những con khác lo lắng lùi lại.

Châu Đốc đang chống đỡ một con bò mộng hung hăng.

“Cuồng ngưu, mỗi khi tấn công là cắm đầu xông tới, chỉ cần tìm cách gạt chân cho nó vấp ngã thì sẽ rất khó gượng dậy!”

Vân Hải bị một con cú lớn gần bằng đứa trẻ 10 tuổi không ngừng sà xuống mổ.

“Cú Có Gai, rất kỵ ánh sáng, dùng linh bảo hệ ánh sáng rọi vào có thể làm mù mắt nó!”

Hỏa Liên đang bị một bầy khỉ không ngừng ném đá.

“Dâm Hầu, rất sợ quần lót phụ nữ, nếu thấy sẽ lập tức bỏ chạy!”

Nghe Dương nói, lại thấy hiệu quả của những thành viên khác, Liên không ngần ngại liền tốc váy mình lên rọi đèn pin vào khoe ra cái quần lót chấm bi làm Dương nhìn lé cả mắt, nhưng bầy khỉ không sợ chút nào mà còn vỗ tay cười khoái trá.

“Thằng chó! Mi lừa ta!” Biết mình bị lừa, Liên tức giận quay lại nắm đầu Dương cắn như con điên.

“Á á em chừa rồi! Em chừa rồi! Cứu mạng!”

20 giờ kể từ khi vòng thi thứ nhất bắt đầu.

Khán đài sân Thống Nhất vẫn còn khá đông khán giả, nhiều người không chợp mắt để theo dõi cuộc chiến quyết liệt giữa các đội thi và bầy linh thú hung tợn.

Nhiều người thở phào nhẹ nhỏm khi thấy những con linh thú bắt đầu kéo nhau rời đi, trả lại yên bình cho khu rừng. Chỉ có những thành viên ban tổ chức mới biết, chỉ là bình yên trước bão…

Hừng sáng, những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua những tán cây.

Thành viên đội Nữ Thần mệt rã rời nằm nghỉ ngơi trong một cái hang, đây là cái hang mà bọn hắn đã lấy được lá cờ thứ hai từ ba con sói. Đêm qua, trước sự tấn công dồn dập của đám linh thú, cả bọn đã liều mình mở đường tháo chạy vào hang cố thủ suốt đêm.

Cả 5 người đều mang đầy thương tích, đặc biệt là Vân Hải và Châu Đốc vì xông ra mở đường nên bị nhiều vết thương khá nặng.

“Xem ra phải nghỉ ngơi hơi lâu rồi…” Hồng Đào vừa băng bó cho Vân Hải vừa nói.

“Đành vậy, tình trạng chúng ta hiện giờ mà ra ngoài lỡ gặp đội khác thì chỉ có nước mất trắng.” Châu Đốc thở dài.

Vân Hải nói: “Chúng ta có hai lá cờ, Dương và Đào mỗi người giữ một lá đi, nếu có chuyện thì cứ chạy trước, 2 lá cờ vẫn còn hy vọng có điểm.” Nói xong, Vân Hải lấy trong túi ra hai cây cờ ngắn hơn que đũa đưa cho Dương và Đào.

Ở một nơi khác, đội Cố Đô cả đội cũng mình đầy thương tích ngồi nghỉ dưới một cây cổ thụ, xung quanh toàn là xác linh thú, chúng đều là những linh thú trí tuệ thấp, gây nguy hiểm cho các loài vật khác nên được ban tổ chức đưa vào linh cảnh để tạo độ khó cho vòng thi.

“Đáng tiếc bọn này đều là Linh Úy trở lên, nếu không ngươi xơi được kha khá rồi!” Một giọng nói già nua vang lên trong đầu Hoài Bão. Hoài Bão ngồi tựa lưng vào gốc cây, thân hình cũng khá chật vật với các vết cào cấu khắp người.

Hoài Bão vừa thở vừa nói thầm: “Tuy không thu được hồn nhưng cũng học được một ít kinh nghiệm chiến đấu…”

Lão già phản pháo: “Chỉ là trò chơi trẻ con!”

“Theo thầy thì trong 3 đội kia, đội nào nguy hiểm nhất?”

Lão già trầm tư: “Khó nói… Nếu so về sức mạnh thì đội Long tộc là vô đối, nhưng kỳ lạ là cả 3 đội đều có 1 tân sinh như ngươi…”

“Con nghĩ là bọn hắn phải có gì đó đặc biệt, nhất là tên Sùng Hạo của đội Quốc Tử Giám, tân sinh mà lại được làm đội trưởng.”

“Còn chưa thể chắc chắn điều gì, nhưng ngươi có tư chất Vô Sắc, có huyết mạch con rồng cháu tiên tinh khiết, lại có ta dạy dỗ thì dù là Lạc Long Quân cũng không nghịch thiên bằng ngươi đâu!”

“Mà nhắc đến nghịch thiên mới nhớ, mảnh nghịch thiên kiếm này sư phụ tính thế nào?”

“Thì từ từ tìm đủ các mảnh rồi tìm cách rèn lại sau.”

“Chỉ cần rèn lại là có thể dùng được đúng không thầy?”

“Ngươi tưởng Thần Bảo là mã tấu ngoài chợ đen sao? Hoặc là ngươi đủ mạnh để khống chế nó, hoặc là nó chọn ngươi làm chủ, còn không thì một thằng nhóc hôi sữa như ngươi làm sao dùng được Thần Bảo?”

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200