12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 91
Phần 91

Hải Phòng là một tòa thành sầm uất nhộn nhịp, là trung tâm giao thương vận chuyển đường biển giữa các vùng miền, ngoài ra còn là một thành phố du lịch nổi tiếng với khu nghỉ dưỡng Đồ Sơn và quần đảo Cát Bà hoang sơ.

Thỉnh thoảng, thành phố Hải Phòng lại đón tiếp những lượt khách đặc biệt gây chấn động toàn quốc, ví dụ như vài năm trước, một đại hội anh hùng với 500 anh em cao thủ khét tiếng giang hồ từng dự định hội tụ tại Đồ Sơn nhưng bất thành. Và hiện tại, Hải Phòng chào đón những đại nhân vật cùng những thiên tài tuyệt đỉnh của tứ đại linh tộc Long – Lân – Quy – Phụng. Chính là Long tộc, Kỳ Lân tộc, Quy tộc và Phượng Hoàng tộc.

Truyền thuyết của thế giới này kể rằng, từ thời viễn cổ, tổ tiên của bốn tộc Long, Lân, Quy, Phụng kết tình anh em, chọn đảo Cát Bà làm nơi cắt màu ăn thề. Sau này, những thế hệ tiếp nối của tứ linh tộc tiếp nối di nguyện của tổ tiên, dựng lên một ngôi mộ chung dành cho những vĩ nhân của cả bốn tộc, như một bằng chứng cho tình anh em dù chết cũng không chia lìa.

Đường phố nhộn nhịp, một đôi trai gái sánh vai nhau bước đi trên đường. Chính là Dương và Hồng Ảnh, Hồng Ảnh được Dương chọn cho một bộ đầm hiện đại, vừa kín vừa hở làm cho nàng vốn đã xinh đẹp giờ lại càng thêm quyến rũ, khiến cho biết bao nhiêu ánh mắt từ thèm khát đến hâm mộ, còn Dương vừa đi vừa nghênh mặt tự hào vì khiến bao nhiêu gã đàn ông ghen tỵ.

Hồng Ảnh chưa bao giờ “hẹn hò” với nam nhân trước chốn đông người, đôi gò má cứ ửng hồng khiến nàng càng thêm xinh đẹp.

– Đến đây thôi… Ta phải về rồi. – Hồng Ảnh có phần tiếc nuối nói.

– Ây! Còn sớm mà sư phụ! Tìm chỗ nào ăn uống nghỉ ngơi một lát rồi hãy về…

Hồng Ảnh gật đầu:

– Vậy cũng được…

Thế là hai sư đồ mà cũng là đôi tình nhân tìm vào một nhà hàng sang trọng gọi một phòng riêng tư.

Phòng riêng tư chính là dạng phòng chỉ có một bàn ăn duy nhất để dành cho những đối tượng thực khách thích riêng tư. Dương và Hồng Ảnh ngồi vào bàn, gọi vài món ăn. Khi phục vụ mang món lên, rời đi và đóng cửa thì Dương mới thả Bảo Ngọc cùng Thiên Ảnh thú trong túi áo ra cho ăn cùng.

Hai đứa nhóc lần đầu được ăn nhà hàng nên chén điên cuồng, xem ra ngon hơn hẳn những món Dương làm.

Ăn được một lúc, Dương đứng dậy ra ngoài tìm nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh ở thế giới này cũng chẳng khác mấy so với thế giới cũ của Dương, một dãy để tiểu tiện và vài gian phòng để “ấy” theo nghĩa đen lẫn nghĩa “ấy”.

Mà đúng là ấy thật, Dương vừa vạch quần tưới nước thì nghe có tiếng nút lưỡi khe khẽ vang lên, sau đó là tiếng nữ nhẹ rên rỉ trong cổ họng. Nhà vệ sinh nam lúc này ngoài Dương đứng ngoài thì chỉ có một gian phòng đóng cửa.

“Trời ơi đó giờ chưa rình xem liveshow trong nhà vệ sinh lần nào nha!” Dương thầm nghĩ, xả nước xong liền len lén tiến lại gian phòng duy nhất đang đóng cửa.

Nhưng tiếc là cửa phòng ở đây thiết kế kín đáo, không có lỗ hở cho Dương nhìn lén, đành áp tai vào cửa nghe lén.

Tiếng nút lưỡi lớn dần, sau đó là âm thanh nghe như quần áo bị vò, Dương đoán chắc là hai diễn viên đang sờ nhau hoặc một người sờ người còn lại.

– Uhm… Phi Âm! Đừng… không được đâu… – Giọng nữ khá trẻ và trong trẻo kêu khẽ.

” Đù! Tên nghe quen bây! ” – Dương thầm nghĩ.

Sau đó một giọng nam nói:

– Có gì mà không được… Phi Vũ, chúng ta đã đính hôn còn gì?

” Đù! Giọng nghe quen luôn! ” – Dương nghĩ tiếp.

– Nhưng… nhưng hãy chờ đến đêm tân hôn được không? Khi đó em sẽ trao hết cho chàng…

“Đù! Sao muốn xì hơi quá!” Dương lại nghĩ, cảm thấy có một luồng khí đang tụ xuống lỗ nhị, chuẩn bị xông ra.

Người tên Phi Âm nói:

– Nàng không tin ta sao… Đã lâu mới có dịp gặp nhau, nàng có biết ta nhớ nàng thế nào không?

– Em biết… em cũng nhớ chàng…

– Ta yêu nàng, không cần đến tân hôn, ta muốn nàng là của ta kể từ hôm nay, ngay tại nơi này! Nàng yên tâm, ta không phải loại đàn ông vô trách nhiệm, ta yêu nàng, ta yêu nàng!

BỦM!

Ngay lúc Phi Âm thành tâm nhất, Dương mất kiểm soát tung một quả bom khổng lồ.

– THẰNG NÀO!

Đang tán gái mà bị dội bom, Phi Âm tức điên đạp cửa. Rầm một tiếng, cánh cửa văng ra trúng Dương và đẩy hắn té ra nền gạch.

– Ui da… – Dương choáng váng đứng dậy.

– Thì ra là mày! – Phi Âm lập tức nhận ra Dương, cả hai từng gặp nhau ở thung lũng Thề Nguyền.

Dương cũng nhớ ra:

– Là ngươi! Trần Phi Âm của Kỳ Lân tộc!

– Phi Âm! Thằng nhóc nào đây chàng?
Lúc này, từ phía sau Phi Âm là một cô gái tuổi chừng 25, nước da trắng trẻo, gương mặt xinh đẹp, thân hình thành thục quyến rũ.

Phi Âm đáp:

– Chỉ là thằng oắt con hèn mọn! Làm mất cả hứng.

Phi Âm đang tức giận nên không nói rõ thân phận Dương, nghe từ hèn mọn, cô gái tên Phi Vũ kia cũng đổi kiểu nhìn Dương bằng ánh mắt khinh thường:

– Đúng là hèn mọn mà còn đê tiện, lại đi nghe lén chuyện người khác! Chúng ta về phòng thôi!

Dương không đáp lại, dù sao hắn rình người ta cũng là sai, hơn nữa, hai người này có linh lực vượt xa hắn.

Phi Âm vừa nắm tay Phi Vũ bước đi vừa nói:

– Về phòng làm gì, lại nghe mấy lão già bàn luận chuyện trên trời dưới đất, chán chết!

Phi Vũ đề nghị:

– Hay chúng ta gọi một phòng riêng…

– Được!

Dương nén giận đi về phòng, trong lòng thầm nghĩ khi mạnh lên sẽ đập thằng Phi Âm kia bể đầu, đến gần phòng lại thấy Phi Âm và cô nàng Phi Vũ xinh đẹp đang đứng trước cửa phòng ăn của hắn và Hồng Ảnh.

Phi Vũ bực dọc chua ngoa nói:

– Thế là thế nào? Cái nhà hàng to như vầy mà không đủ phòng cho khách sao? Hay cái vị sợ chúng ta không có tiền?

Anh nhân viên phục vụ kính cẩn đáp:

– Quý khách thông cảm… Đây là phòng cuối cùng và đã có khách ngồi rồi ạ!

Phi Âm nghênh mặt:

– Phòng giá bao nhiêu, chúng ta trả gấp đôi!

Anh nhân viên đáp:

– Dạ… nhưng chúng tôi không thể tự quyết định ạ…

– Vậy chúng ta gọi người đó ra nhượng lại phòng là được đúng không? – Phi Vũ nói, sau đó mở cửa bước vào trong.

– Các vị, ta muốn m…

Dương chỉ nghe đến đó rồi im bặt, sau mấy giây mới có tiếng Phi Vũ run run:

– S… sư phụ… Sao người lại ở đây…

– Hả?

Dương há miệng tròn mắt ngạc nhiên, nhưng sau đó thở phào vì nghe tiếng Hồng Ảnh đáp lại:

– Ta nói rồi! Ta không phải sư phụ ngươi! Cút ra!

Với Dương thì Hồng Ảnh đã dịu dàng đi nhiều, nhưng với người khác thì mơ đi nhé! Ngay sau đó, cô nàng Phi Vũ vừa hùng hổ bước vào giờ đã xụi mặt lui ra, ngoan như cún kéo cửa đóng lại.

Dương liền chợp cơ hội tiến đến, định mở cửa thì bị Phi Vũ chặn lại.

– Tên kia! Ngươi định làm gì? – Phi Vũ hỏi.

Dương vờ tròn mắt ngạc nhiên:

– Vào phòng ta! Ngươi đẹp vậy mà bị vô duyên à?

Dương lập tức bị Phi Vũ lôi ra trút giận:

– Đây mà là phòng ngươi! Người bên trong đó ngươi có tư cách nhìn sao? Đến phòng mình ở đâu còn không biết, nực cười!

BỦM!

Dương nhếch mép, không thèm đáp mà cố rặn ra thêm một quả bom đáp lời cô gái, sau đó mở cửa bước vào phòng.

Phi Vũ tức giận nhưng liền mỉm cười nham hiểm:

– Ta chờ xem ngươi còn mạng trở ra hay bị nướng chết! Tên ngu đần!

Lúc này, Phi Âm nãy giờ cứng họng mới khều nhẹ cô gái:

– Phi Vũ…

– Dạ?

– Hắn ta… thật ra hắn ta là…

– Là ai? – Phi Vũ hỏi, sau đó nghe tiếng cười vui vẻ từ bên trong, liền tò mò hé cửa nhìn vào.

Dương đang cười cười nói nói, còn vị Nữ Thần cao ngạo mà Phi Vũ tôn sùng tuyệt đối kia không ngờ đang khúc khích cười rất vui vẻ với Dương.

Phi Âm cố nói hết câu:

– Là đệ tử của Hỏa đại nhân…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200