12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 136
Phần 136

Trăng tròn vành vạnh…

Đi kế bên cạnh Dương, mặt Nguyệt xinh xắn ửng hồng, hắn, người mà nàng mong nhớ suốt thời gian qua, giờ đang đi ngay bên cạnh…

Đêm không lạnh, trăng không buồn…

Sánh vai…

Bình thường thì líu lo, giờ không biết nói câu nào…

Nguyệt khẽ liếc sang Dương, định hỏi hắn câu gì, nhưng lại thấy Dương đang vừa đi vừa khom người như kiểu đi của loài khỉ.

– Ngươi sao đấy? – Nguyệt hỏi.

Dương lúng túng đáp:

– Ta… ta… ta đau lưng…

– À… – Nguyệt gật gù, hiểu ra lý do nên liền ngoảnh mặt khúc khích cười thầm.

Còn Dương cũng cười, nhưng cười khổ. Lý do ư, là vì không rõ lý do là gì, đang trong cảnh lãng mạng như vầy mà “cái ấy” của hắn tự nhiên vô duyên cương lên mãnh liệt, chỉa thẳng ra trước, buộc Dương phải khom người che đi.

Dương thì không rõ, nhưng Nguyệt thì rất rõ, thứ quả mà Nguyệt cho Dương ăn gọi là nho cương, quả này có tính chất giống như thuốc kích dục cho nam. Như Nguyệt trong lúc nổi cơn ghen đã trừng phạt Dương bằng cách ném quả này vào miệng Dương, cho hắn nếm mùi đau khổ. Nguyệt có dì Linh theo cùng, Dương dù muốn đến phát điên cũng làm gì dám động vào nàng?

Và thế là Dương ta đi kiểu khỉ suốt cả chặng đường.

Vừa đi vừa nín cười, Nguyệt tò mò hỏi:

– Bảo Ngọc đâu rồi Dương?

– Tuần trước ta kiếm được hai mảnh Nghịch Thiên kiếm, Bảo Ngọc lại ôm lấy ngủ li bì rồi!

– Vậy à… Còn khi nãy đánh với tên kia, ngươi biến ra thành hai người là thuộc tính ảo ảnh sao?

– À! Là do con này…

Dương gọi Thiên Ảnh dị thú ra từ một chiếc nhẫn không gian đặc biệt được chế riêng cho Thiên Ảnh, bởi loại nhẫn không gian bình thường không chứa được cơ thể sống, và đương nhiên, Bảo Ngọc là một trường hợp bí ẩn…

Thiên Ảnh bị Dương bắt ra ngoài, liền quạu quọ cào xé, miệng chít chít nhe nanh đe dọa, nhưng khi liếc thấy Nguyệt, con thú láu cá liền cuộn mình thành một cục bông gòn xinh xắn mắt mở tròn ngây thơ nhìn Nguyệt, trông đáng yêu hết sức.

– Bà mẹ cái đồ mê gái! – Dương mắng thầm.

Như Nguyệt làm sao thoát được vẻ đáng yêu của Thiên Ảnh, liền tít mắt bế con thú bé xíu để vuốt ve nựng nịu, khi đến hồ nước mới miễn cưỡng trả lại cho Dương, con thú này kêu chí chóe bám chặt tay Nguyệt không chịu rời đi, bị Dương nắm cái tai kéo ra, nó liền quay lại đớp Dương một cú đau điếng rồi mới chịu trở vào trong nhẫn.

Ở hồ nước, Dương dùng Huyết ảnh yêu hỏa đun ấm nước hồ và nhường Như Nguyệt tắm trước, còn hắn tự biết thân biết phận lùi ra thật xa để tránh bị đòn oan mạng.

Có dì Linh bảo hộ nên Nguyệt rất yên tâm, Dương đi xa, nàng liền cởi bỏ y phục, để lộ thân hình tuyệt mỹ dưới ánh trăng, nàng bước xuống hồ, vừa tắm vừa vu vơ tiếng hát…

Dương ngồi dằn vặt trong cơn thống khổ, dược tính của quả nho cương đã phát tiết, dương vật của hắn cứ chĩa ra, còn cả người hắn nóng bừng, chỉ muốn tìm bất cứ cách nào để giải tỏa.

“Hay bảo Thiên Ảnh biến hình thành Nguyệt ta?” Dương túng quá hóa liều, nhưng ý tưởng này lập tức tan biến, bởi vì có một vị Linh Vương đang theo dõi mọi động tĩnh của hắn, Dương nào có muốn dì Linh phát hiện ra hắn là một tên biến thái, dù là hắn biến thái thật…

Đang túng quẫn, Dương chợt nghe Nguyệt cất tiếng hát…

Giọng nàng trong trẻo ngọt ngào…

Chỉ vài câu hát, Nguyệt đã khiến Dương bị mê hoặc trong cơn say thuốc, hắn liều mình từng bước tiến ra…

Nước hồ trong vắt, lại có ánh trăng sáng ngời phản chiếu làm mặt nước long lanh, nhưng trăng kia không sáng bằng bóng dáng dưới hồ. Hồ tộc nổi tiếng về nhan sắc quyến rũ và khả năng mê hoặc lòng người, riêng Nguyệt lại sở hữu một nhan sắc thuộc loại tuyệt thế trong chính Hồ tộc.

Nàng đang ngâm mình trong nước, nửa bầu ngực tròn căng nổi trên mặt nước, xung quanh là những cánh hoa thơm nàng rải xuống để tạo mùi, mắt sáng như trăng, mũi thon tinh tế, môi thơm đỏ mọng say sưa hát một khúc tình ca lãng mạn. Tay thon của Nguyệt giơ lên, đưa một dòng nước chảy dọc xuống làn da mặt mịn màng trắng sáng của nàng, vô cùng quyến rũ…

Tim Dương cuồng nhiệt, hắn si mê nhấc chân tiến ra bờ hồ…

Từ một ngọn cây, Linh khẽ động đậy.

– Cứ ngồi ở đây…

Một giọng nói thản nhiên nhẹ nhàng vang bên tai khiến Linh giật mình, nàng nhìn sang thì hoảng hồn thấy một gã đàn ông anh tuấn đã nằm ở cành cây bên cạnh tự lúc nào. Không đo được linh lực!

– Ngươi là ai? – Linh kinh nghi hỏi.

Gã thanh niên cười như không cười:

– Đừng lo, ta không làm hại cô đâu. Nhưng mà… cứ ở đây với ta, đừng làm phiền bọn trẻ…

Thấy ánh mắt gã thanh niên không có địch ý, Linh liền thử lao đi về phía Dương, nhưng kẻ kia thoắt cái đã phóng đến trước mặt nàng, nhanh như một làn gió, nhưng không để lại bất kỳ tiếng gió nào.

– Dị thuộc tính Vô Thanh Phong?

Gã thanh niên mỉm cười:

– Chính nó!

– Tại sao lại cản ta? Ngươi có quan hệ gì với Hắc vũ tiên long? – Linh thắc mắc.

Gã thanh niên xoa cằm:

– Quan hệ? Đúng là có, nhưng đã cắt đứt, à nhưng không phải cắt đứt với nó…

– Cắt đứt quan hệ? Vô Thanh Phong… Ngươi là… Long Chúc Phong?

– Ờ… Ta không còn dùng cái tên đó từ lâu rồi…

Phong đáp, lấy trong nhẫn ra một chai bia, dùng ngón tay khui nắp bia rồi đưa cho Linh:

– Nhậu không?

Thấy Linh khó chịu, Phong nói thêm:

– Yên tâm đi! Con bé rất thích thằng cháu ta, cô không nhận ra sao? Yêu được ngày nào thì hãy yêu, có ai biết được ngày mai sẽ thế nào… – Nói câu sau, gương mặt lãng tử của Phong có nét đượm buồn…

Lúc này, Dương đã tiến ra bờ hồ, Nguyệt phát hiện ra liền thét lên:

– BIẾN THÁI!

Tiếng hét chói tai kia sao mà quen thuộc, khiến Dương và Nguyệt cùng hồi tưởng lại ký ức của 4 năm về trước, khi mà cả hai cùng một phòng ký túc xá, và nàng giả trai với cái tên Như Nhật…

Dương bước vào phòng tắm, vô tình phát hiện Nhật đang khỏa thân tắm trong phòng, nàng quát lên hai từ: “BIẾN THÁI!” Rồi ném một xô nước vào mặt Dương, khiến hắn trọng thương ngất xỉu…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200