12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 52
Phần 52

Một tháng sau.

Thành phố biển Vũng Tàu là một khu du lịch biển khá nổi tiếng ở Nam Bộ, ngoài là một nơi nghỉ dưỡng, vui chơi, ăn uống, nơi đây còn là vị trí đặt một cánh cổng dẫn xuống Long thành.

Đường bờ biển cong vút đầy gió dưới ngàn ánh sao đêm cùng rì rào sóng vỗ. Chiếc xe buýt được kéo bằng linh tượng dừng lại ở một trạm ven đường.

Thanh niên vận quần tây áo sơ mi, thân hình khỏe mạnh cân đối, gương mặt bình thường, tuổi khoảng 22 bước xuống xe buýt, ngước mặt hít sâu hương biển lành lạnh.

Hắn, chẳng ai khác chính là Võ Phi Dương, sau khi rời khỏi bí cảnh, Dương liền lập kế hoạch xâm nhập Long thành tìm cách cứu mẹ.

Nhờ có Google, Dương tra thông tin vài người của Long tộc mất tích mà không ai biết rằng đã chết, sau đó hắn chọn một người cùng tên Dương. Lâm Tráng Dương mất tích và chết cách đây 2 năm, có hình thể khá giống Phi Dương hiện tại. Sau đó Dương đi mua nguyên liệu, nhờ công nghệ giả kim siêu phàm đem chế tạo thành một loại mặt nạ giả thành Lâm Tráng Dương, ngoài ra còn làm ra một thẻ chứng minh thư không khác nào thẻ thật của chính Lâm Tráng Dương, mọi thông tin địa chỉ nhà, người thân, sở thích của Tráng Dương đều được Dương nắm rõ.

Dương đứng trên bờ đê, nhìn ra hòn đảo nhỏ xíu nằm cách bờ biển chỉ khoảng 200 mét. Từ bờ biển ra đến đảo có một con đường làm bằng đá cuội, con đường này hoàn toàn do sóng biển tự đắp nên, khi thủy triều lên cao thì con đường sẽ chìm mất, khi thủy triều rút thì đường lại nổi lên. Trên đảo có một cái mếu, mếu Hòn Bà, đây chính là nơi đặt cánh cổng không gian dẫn xuống Long thành, cánh cổng này sẽ mở ra 2 giờ 1 lần, và yêu cầu thẻ chứng minh thư của Long thành hoặc visa du lịch nếu không phải người của Long thành, cùng phí di chuyển mới được đi qua.

Đảo Hòn Bà – Vũng Tàu

Chưa đến giờ, Dương lang thang đường bờ biển, dọc đường là các nhà hàng, quán cà phê, đủ các loại đèn màu.

“Anh đẹp trai ơi, ghé đây uống em nè!”

Dương đang đi, chợt thấy một quán đèn hồng mờ ảo, trước quán có mấy em tiếp viên mặc váy ngắn ngủn cùng áo sơ mi hở nút khoe khe ngực trắn muốt hấp dẫn. Liền như thè lưỡi thở khò khè chó thấy xương bước vào.

Trong quán là một không gian mờ ảo, các bàn đều có rèm chia ra cho ai muốn riêng tư thì thả rèm, muốn công khai thì treo rèm. Dương đến ngồi một bàn trống, định kêu ly cà phê đá cùng một mỹ nữ chân dài đến hầu, nhưng thấy bàn bên kia có một gã đang quất một lượt 2 em nên thấy chột dạ, học theo gọi hẳn hai em.

Cảm giác đi uống cà phê ôm đối với Dương kiếp trước không lạ, nhưng kiếp này lại khác hẳn, bởi các nàng tiếp viên đều có nhan sắc tuyệt trần mà còn rất biết chiều khách. Ôm hay mỹ nữ hai bên, Dương khà khà vừa cười vừa bóp vếu em này, sờ đùi em kia, mũi không ngừng hít sâu từng làn hương da thơm ngát, dương vật thì được hay em cùng xoa tay chăm sóc, đến cà phê cũng được hai nàng thay phiên dùng làn môi thơm mớm cho tận miệng.

Hai nàng lẳng lơ trêu đùa, thỉnh thoảng lại khẽ rên một tiếng mềm mượt, một em không ngờ chủ động cúi xuống hé môi ngậm lấy dương vật của Dương mút ngon lành, tay Dương chui sâu vào váy em còn lại và phát hiện em này không mặc quần lót, âm vật đã ươn ướt tự lúc nào. Máu nóng trong người Dương nổi lên, đè em này ra định xơi thì thấy một cô gái cầm hóa đơn đến gian cạnh hắn tính tiền, gian này cũng không kéo rèm.

“Cái gì? 800… Mụ nội nó! Vô uống có ly đá me mà 800 ngàn?” Người đàn ông trung niên trông khá anh tuấn hung hăng quát.

Nữ tiếp viên khổ ải phân trần: “Quý khách, ly đá me thì quán có thể miễn phí cho ngài, nhưng ngài xem hai tiếp viên của quán vì phục vụ ngài mà chỗ này… chỗ này của hai nàng ngập tinh của ngài rồi đây!”

Dương nhìn hai cô tiếp viên đang đứng trước gã đàn ông, váy vén lên tận eo, giữa chân hai nàng chảy xuống đùi một dòng tinh trắng như sữa.

“Mụ nội nó! Được nhận tinh dịch của bổn đế là vinh hạnh của các ngươi đấy biết không hả? Bổn đế không đòi tiền là may, còn đòi ta 800 ngàn? Biết bổn đế là ai không?”

“Quý khách…”

“Mụ nội nó! Bổn đế chính là tộc trưởng kế nhiệm của Long thành đây! Lôi Long Đế – Long Chúc Lôi! Mụ nội!”

“Ạch!” Dương giật mình bật dậy, Long Chúc Lôi, vậy chẳng phải lão là cậu của mình sao? Thế éo nào mà tộc trưởng tương lai của Long thành lại lên bờ uống đá me ôm? Lại còn quỵt 800 ngàn?

“Google? Hắn là ai?” Dương nghi ngờ thử hỏi google.

Google đáp: “Long Chúc Lôi, con trai của tộc trưởng Long tộc, linh lực Linh Đế cấp 2, hệ Lôi, biệt danh Lôi Long Đế.”

“Ặc!” Dương bật ngửa, nhìn Long Ngạo lạnh lùng kêu ngạo, đầy khí chất hoàng gia, Dương còn tưởng Long Chúc Lôi cũng phải bá đạo đế vương, nghĩ thế quái nào cũng không ra là thằng cha chợ búa này.

“Đậu mợ không giảm giá phải không?”

Cô tiếp viên cúi đầu: “Vâng, đây là giá quy định, xin quý khách thông cảm.”

“Mụ nội nó! Quán có nhận rửa chén trừ nợ không thì nói nhanh!”

Dương lắc đầu chào thua, lấy từ thẻ ATM ra 2 tờ 500 nghìn đưa cho cô tiếp viên: “Tiền của bác này anh trả, boa cho em 2 trăm, mong em thứ lỗi.”

“Vâng, cảm ơn quý khách!” Cô tiếp viên cúi đầu cảm ơn rối rít rồi rời đi.

“Ngươi tên gì?” Long Chúc Lôi thấy Dương hào phóng trả tiền giúp mình, liền hỏi.

Dương đáp: “Ta tên Tráng Dương, là người Long tộc.”

“Tốt! Cho ta địa chỉ, mai ta trả tiền cho ngươi! Gấp 10 lần số tiền hôm nay!” Chúc Lôi sảng khoái vỗ bộp bộp lên vai Dương, làm hắn muốn lún xuống đất.

“Dạ không cần, chỉ là thấy ngài bất phàm nên tỏ lòng ngưỡng mộ! Nhưng mà ngài không nên giả dạng Lôi thiếu tộc trưởng…” Dương nói, vờ như không tin Long Chúc Lôi là thật.

“Ha ha!” Chúc Lôi cười lớn, không khẳng định cũng không phủ nhận: “Ngươi thẳng thắng, ta thích! Ngươi thuộc nhánh nào của Long tộc, làm nghề gì?”

“Ta thuộc họ Lâm, nói ra có phần xấu hổ, hai năm trước ta lên đây tìm khoáng thạch luyện kim, nào ngờ gặp nạn, đến nay mới hồi phục nên liền trở về.”

Long Chúc Lôi gật gù, hắn biết họ Lâm của Long tộc, là dòng họ chuyên luyện kim, người của họ này lên bờ tìm khoáng là chuyện không hiếm.

“Vừa hay ta cũng đang chờ về thành, ngươi đi cùng ta không?” Long Chúc Lôi không hiểu sao cảm giác tên nhóc này khá thân thiết và hợp gu, liền rủ rê.

“Vâng, có bạn bè bầu bạn thì còn gì bằng!”

Hai người một lớn một nhỏ dắt nhau ra mếu chờ mở cổng, Long Chúc Lôi linh lực Linh Đế cõng Dương đạp nước chạy thoáng cái đã ra đến ngôi mếu.

“Ngài lợi hại như vậy, sao lại không có tiền trả ly đá me?” Dương tò mò hỏi.

“Mụ nội nó! Vợ ta bệnh nặng, lên đây tìm mua một loại thuốc hiếm, mua xong còn thừa mấy triệu, đang đi bị một đám du côn chặn đường cướp. Má nó, dạy dỗ chúng nó một trận xong thấy tội nghiệp quá đem tiền cho gần hết, chừa lại đúng 1 triệu, để 500 ngàn mua vé, đéo ngờ uống ly đá me ôm mất 800 ngàn, mụ nội nó!”

“Ặc!” Dương trong lòng nghi ngờ Long Ngạo có thật là con ruột của lão này không, sao mà khác nhau một trời một vực vậy nè.

Lúc này, từ trên đỉnh ngôi mếu bắn ra một cột sáng vàng, báo hiệu cổng đã mở.

“Đi thôi!” Long Chúc Lôi kéo Dương vào trong mếu, trong mếu trống vắng, chỉ có một tấm gương lớn ở giữa mếu và một người bán vé cùng mấy tên bảo vệ kiểm tra chứng minh thư.

Dương đưa ra chứng minh thư ra, tên bảo vệ lấy một thứ như máy quét rọi qua, xác minh là thật liền trả lại cho Dương.

Người có giấy chứng minh của Long thành cấp thì giá vé là 500 nghìn, Long Chúc Lôi còn đúng 1 triệu nên sảng khoái mua cho Dương một vé, sau đó tung tăng bước qua cổng.

Khi bước qua phía bên kia cánh cổng, trước mắt Dương là một cảnh tượng choáng ngộp, Long thành không phải chỉ đơn giản là một cung điện ở dưới nước như hắn thường tưởng tượng, mà là cả một thành phố khổng lồ dưới lòng biển sâu, trông hiện đại đồ sộ không kém gì Sài thành.

Tòa Long thành như được một bong bóng khổng lồ bao bọc, khiến biển xanh chỉ có thể lơ lửng phía trên hóa thành bầu trời xanh thăm thẵm, thỉnh thoảng lại có một đàn cá bơi ngang bầu trời, dưới mặt đất, không có cây cỏ bình thường mà thay bằng các loại rong rêu san hô đủ loại màu sắc.

Hít một hơi hương biển sâu nồng đậm, Dương trong lòng như gào thét: “LONG THÀNH! TA ĐẾN RỒI ĐÂY! MẸ! CHỜ TA ĐẾN CỨU NÀNG!”

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200